Hôm nay,  

Dzui Dzui

29/09/200200:00:00(Xem: 14469)
"Dzui dzui cuối tuần" kỳ này xin gởi đến bạn đọc một số chuyện vui do bạn Bùi Thụy Vũ Anh Thư, một độc giả của Việt Báo Online hiện đang ở Việt Nam đóng góp. Hy vọng các chuyện vui của bạn Anh Thư sẽ đem đến cho quý vị độc giả vài phút dzui dzẻ cuối tuần.
GĐ/C&N cám ơn bạn Anh Thư, và xin mời các bạn độc giả khác nếu có chuyện vui hoặc mới lượm lặt được “bí kíp” nào hay hay có thể chia xẻ cho nhiều người cùng nghe thì xin cứ meo meo về cho GĐ/C&N tại:

www. [email protected]
Định nghĩa vui
về phái mạnh
-20 tuổi, đàn ông như gà trống, sáng nào cũng gáy, chả cần ai nhắc.
- 30 tuổi, đàn ông như xe hơi mùa lạnh, khởi động hơi lâu, nhưng chạy tốt.
- 40 tuổi, đàn ông như bóng đèn, lúc tắt lúc sáng.
- 50 tuổi, đàn ông như xe tăng, khởi động rất lâu và di chuyển ì ạch.


- 60 tuổi, đàn ông như cái đồng hồ cũ, không lắc thì không chạy!

Các nhà chuyên môn
định nghĩa hôn nhân
Nhà kinh doanh: Hôn nhân là hai người ký hợp đồng "cùng làm cùng ăn" không thời hạn.
Nhà vật lý: Hôn nhân là hai đám mây mang điện tích trái dấu gặp nhau.
Nhà thơ: hôn nhân là chim vào "lồng", là cá "cắn câu". Nhưng lòng người và ý cá, chẳng biết ai sầu hơn ai"
Nhà quân sự: hôn nhân là mục tiêu đã bị chiếm giữ.
Luật sư: hôn nhân là hai bị cáo bị kết án tù chung thân, nhốt cùng phòng.
Nhà soạn kịch: hôn nhân là sự khởi đầu của một tấn bi kịch.
Nhà ngoại giao: hôn nhân là sự hợp tác trên cơ sở hai bên cùng có lợi.
Nhà toán học: hôn nhân là bài toán có hai phương trình hai ẩn số.
Nhà văn: hôn nhân là thiên tiểu thuyết gồm hai nhân vật, nhưng ai cũng muốn làm nhân vật chính.
Bùi Thụy Vũ Anh Thư

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một trong những lời tôi được học và đã nhập tâm ngay từ lần đầu nghe tới là Thâm Tín Nhân Quả, nghĩa là Phải Tin Sâu Vào Nhân Quả. Hình như luôn luôn có cái gì đáng sợ trong cuộc đời mà tôi lúc nào cũng cảm nhận được. Không phải là những điều cụ thể như sợ thất bại trong đời, mà là một nỗi lo mơ hồ không rời,
Nơi tôi ngồi, bên kia khung kính là biển. Cát chạy dài, nước liếm từng lượn nhỏ xuống và lên. Cầu tàu đi từng nhịp khẳng khiu. Dăm người đi tới lui dưới ánh đèn vàng tỏa trên vai cầu. Tôi nhìn. Sóng vỗ sủi tăm. Phía trong, người ca sĩ Mỹ đứng nhịp chân hát; mặt nàng thật tươi. Người nhạc
Tôi cầm thư Hòa, và thật chậm, rọc mép thư, đọc từng dòng chữ một. Nhiều năm rồi, tôi mới được thư anh. Hàng tem in ở góc với con số hơn tám ngàn đồng Việt Nam , tôi biết đây là một hy sinh lớn; anh không nhiều tiền. Anh thuộc loại người xông xáo làm đủ mọi chuyện để kiếm sống và nuôi gia đình, nhưng định mệnh
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.