Hôm nay,  

Dòng Thời Gian

25/01/200300:00:00(Xem: 11452)
Em yêu quí,
Em giận anh, bỏ đi.
Nhưng anh không đợi em về.
Anh cũng giận em, đi đâu sao không điện thoại cho biết"
Em đụng xe. Lỗi em. Lại bảo hiểm một chiều, và chỉ còn một chiếc. Anh đi làm, thì giờ đâu tới lui tiệm sửa xe, đưa đón con" Anh càu nhàu em lái ẩu, em mĩa mai : sao khi chưa lấy nhau, em cũng đụng xe như vậy thì anh chỉ mỉm cuời. Rồi em tức tưởi:
"Anh không yêu em như xưa nữa!"
Em giận anh, bỏ đi.
Nhưng anh không đợi em về.
Dẫu biết em nói đúng : anh không yêu em như xưa nữa, nhưng em ơi, đời là một dòng thay đổi, muốn tình yêu bền vững, chỉ có cách nương dòng thay đổi đó để chuyển từ xấu đến tốt, hay từ tốt đến tốt hơn.

Anh đã không làm như vậy sao " Từ một đứa con trai non nớt, yêu em trong mơ mộng với " mây nhè nhẹ, gió hiu hiu," bây giờ anh là một người chồng tận tụy, người cha có trách nhiệm. Đó không phải là thay đổi sao " Và có phải thay đổi từ xấu đến tốt không " Chứ anh làm sao có thể níu dòng thời gian lại, để "yêu em như xưa ""
Hãy để cái "mỉm cười" của anh hôm xưa thay đổi thành cái "càu nhàu" đang làm em giận, và hãy để " cái thuở ban đầu lưu luyến ấy" thay đổi thành đạo nghĩa vợ chồng hôm nay.
Thay đổi, đâu có nghĩa là mất đi.
"Một làn sóng tan đâu phải nước không còn nữa."
Tình yêu anh còn đó, nhưng không như xưa, chỉ vì anh đã nương dòng thay đổi của thời gian, để yêu em hơn xưa.
Em ơi, anh đợi em về.
Tác giả: Giao Duyên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một trong những lời tôi được học và đã nhập tâm ngay từ lần đầu nghe tới là Thâm Tín Nhân Quả, nghĩa là Phải Tin Sâu Vào Nhân Quả. Hình như luôn luôn có cái gì đáng sợ trong cuộc đời mà tôi lúc nào cũng cảm nhận được. Không phải là những điều cụ thể như sợ thất bại trong đời, mà là một nỗi lo mơ hồ không rời,
Nơi tôi ngồi, bên kia khung kính là biển. Cát chạy dài, nước liếm từng lượn nhỏ xuống và lên. Cầu tàu đi từng nhịp khẳng khiu. Dăm người đi tới lui dưới ánh đèn vàng tỏa trên vai cầu. Tôi nhìn. Sóng vỗ sủi tăm. Phía trong, người ca sĩ Mỹ đứng nhịp chân hát; mặt nàng thật tươi. Người nhạc
Tôi cầm thư Hòa, và thật chậm, rọc mép thư, đọc từng dòng chữ một. Nhiều năm rồi, tôi mới được thư anh. Hàng tem in ở góc với con số hơn tám ngàn đồng Việt Nam , tôi biết đây là một hy sinh lớn; anh không nhiều tiền. Anh thuộc loại người xông xáo làm đủ mọi chuyện để kiếm sống và nuôi gia đình, nhưng định mệnh
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.