Hôm nay,  

Dòng Thời Gian

25/01/200300:00:00(Xem: 12521)
Em yêu quí,
Em giận anh, bỏ đi.
Nhưng anh không đợi em về.
Anh cũng giận em, đi đâu sao không điện thoại cho biết"
Em đụng xe. Lỗi em. Lại bảo hiểm một chiều, và chỉ còn một chiếc. Anh đi làm, thì giờ đâu tới lui tiệm sửa xe, đưa đón con" Anh càu nhàu em lái ẩu, em mĩa mai : sao khi chưa lấy nhau, em cũng đụng xe như vậy thì anh chỉ mỉm cuời. Rồi em tức tưởi:
"Anh không yêu em như xưa nữa!"
Em giận anh, bỏ đi.
Nhưng anh không đợi em về.
Dẫu biết em nói đúng : anh không yêu em như xưa nữa, nhưng em ơi, đời là một dòng thay đổi, muốn tình yêu bền vững, chỉ có cách nương dòng thay đổi đó để chuyển từ xấu đến tốt, hay từ tốt đến tốt hơn.

Anh đã không làm như vậy sao " Từ một đứa con trai non nớt, yêu em trong mơ mộng với " mây nhè nhẹ, gió hiu hiu," bây giờ anh là một người chồng tận tụy, người cha có trách nhiệm. Đó không phải là thay đổi sao " Và có phải thay đổi từ xấu đến tốt không " Chứ anh làm sao có thể níu dòng thời gian lại, để "yêu em như xưa ""
Hãy để cái "mỉm cười" của anh hôm xưa thay đổi thành cái "càu nhàu" đang làm em giận, và hãy để " cái thuở ban đầu lưu luyến ấy" thay đổi thành đạo nghĩa vợ chồng hôm nay.
Thay đổi, đâu có nghĩa là mất đi.
"Một làn sóng tan đâu phải nước không còn nữa."
Tình yêu anh còn đó, nhưng không như xưa, chỉ vì anh đã nương dòng thay đổi của thời gian, để yêu em hơn xưa.
Em ơi, anh đợi em về.
Tác giả: Giao Duyên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm đầu tiên vào Sài gòn, tôi được anh chở trên chiếc vespa cà tàng đi khắp nơi. Anh đã giúp tôi chuẩn bị tốt cho kỳ thi vào Cao đẳng Mỹ Thuật Sài gòn dù về sau tôi không theo đuổi nghệ thuật hội họa... Kỷ niệm với anh Du Tử Lê tôi không bao giờ quên và chúng tôi thường nhắc lại mỗi khi ngồi uống café rồi cười với nhau
Đến Ai Cập và Jordan, chúng tôi tự sắp xếp chương trình thăm những nơi mình muốn. Qua Do Thái mấy ngày đầu tự lên lịch tham quan, sau đó nhập vào đoàn người đến từ Mỹ và Úc, trong chuyến hành hương do linh mục Dòng Tên Nguyễn Tầm Thường hướng dẫn.
Tướng Khuyên còn ở Sài Gòn đến ngày 28 tháng 4/1975 mới ra đi. Ông đã ra đi trong khi Sài Gòn đang cơn hấp hối vô phương cứu vãn nổi. Tới Mỹ, Ông xuất gia và tu hành lặng lẽ trong một ngôi chùa cũng lặng lẽ ít đồng hương lễ lạc. Kiếm sĩ Đặng Dung ngày xưa cũng sống như vậy
Truyện Thạch Sanh Lý Thông lưu truyền trong dân gian dưới hình thức chuyện kể truyền miệng chắc có đã lâu. Phải hiện hữu trước khi ông Dương Minh Đức đưa bản văn sáng tác của mình sang bên Quảng Đông khắc ván cũng như từng đưa vài chục tác phẩm khác của nhóm nhờ đó miền Nam Kỳ Lục tỉnh có được một số tác phẩm Nôm đáng kể mà người nghiên cứu Nôm thường gọi là Nôm Phật Trấn
Nhật Bản: Người Việt đứng đầu danh sách người ăn cắp đến từ nước ngoài. Năm 2017, khoảng 260 000 người Việt sống tại Nhật Bản, tăng 8 lần so với 2008. Tội phạm trong Cộng Đồng Việt cũng tăng. Thống kê tại Nhật cho thấy năm 2017, số tội phạm gốc Việt là 5140, chiếm hơn 30% tổng số tội phạm
đài phát thanh yêu cầu người dân phải về nhà trước 23 giờ để đợi thông báo quan trọng. Lúc 2 giờ ngày 22.09.1975, đài loan tin về quy định đổi tiền và kéo dài thời gian giới nghiêm đến 11 giờ sáng. Thời gian đổi tiền sẽ bắt đầu vào lúc 11 cho đến 23 giờ cùng ngày, tức chỉ có 12 giờ đồng hồ để hoàn thành việc thu và đổi tiền
người có danh, có chức mới viết hồi ký khi về già. Tôi chỉ là một nhà giáo bình thường, chẳng có gì to lớn cả, nên chẳng bao giờ nghĩ đến việc tự viết về mình. Tuy nhiên, qua bao năm sống còn, nghĩ lại mình cũng còn những điều đáng nhớ
Trong thời đại ngày càng gia tăng sự bất ổn và bất an trên khắp toàn cầu, lời Phật dạy về bình đẳng, tôn trọng và hiểu biết nhau ngày phù hợp đối với tất cả những ai muốn thiết lập một thế giới tốt đẹp và hòa bình.
Nhắc đến biến cố 30 tháng 4 năm 1975 thì người Việt sống ở hải ngoại đều bùi ngùi thương cảm khi nhắc đến cái chết oai hùng của 5 vị tướng đã tự tử trong thời gian kể trên. Nay tôi xin góp nhặt tin tức được kể lại từ nhiều người thân cận tướng Nguyễn Khoa Nam về cuộc sống đời thường của ông
Hai bên cách nhau khoảng mười thước, thấy nhau bằng mắt thường, nên, mọi người trên đoàn giang đỉnh đều thấy Việt-Cộng nhốn nháo, tán loạn... địch từ bờ bắn ra dữ dội với đủ loại súng, có cả 82 ly không giật và 12 ly 8. Phía Lực-Lượng 99, vũ khí nặng trên chiến đỉnh đều xử dụng tối đa
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.