Hôm nay,  

Bạn Không Chỉ Một Mình…

29/03/200300:00:00(Xem: 10285)
Khi nào bạn "đụng" phải chuyện không vui hay rắc rối, hay muốn tâm sự, xin hãy nhớ là bạn không chỉ một mình. Trang GĐ/C&N sẳn sàng lắng nghe tâm sự của bạn, góp ý với bạn, giúp cho bạn tự giúp mình (help you to help yourself).
Hỏi: Dear chị Hà,
Tôi đã theo dõi hầu hết những chuyên mục của Việt Báo và tôi cũng đã học hỏi rất nhiều; Việt Báo thật sự là một người bạn tinh thần của tôi.
Tôi có chuyện uẩn khúc cứ ray rứt hoài mà không làm sao tự mình thoát ra được, nay gửi email này xin ý kiến của chị. Dù sao chị là người ngoài cuộc, sáng suốt hơn tôi.
Tôi đã ngoài 40 rồi và ly dị được 7 năm. Tôi có quen một người bạn trai, anh lớn hơn tôi 3 tuổi. Chúng tôi biết nhau trong dịp rất là ngẫu nhiên qua điện thoại, và mãi 6 tháng sau mới gặp nhau vì anh ấy ở rất xa. Sau 3 tháng đầu quen nhau anh mới cho tôi biết là anh vẫn còn có gia đình, hai người ở hai tiểu bang khác nhau (ly thân).
Tôi và anh ấy tìm được nhau như Ngưu Lang Chức Nữ. Một năm chúng tôi chỉ gặp nhau một hay hai lần thôi và mỗi lần chỉ có vài ngày. Thời gian gần nhau thật là ngắn ngủi nhưng tình cảm của chúng tôi thật là nồng nàn. Chúng tôi thật sự hợp với nhau về đủ mọi phương diện.
Ơû cả hai phía chúng tôi đều hiểu rằng không ai có thể thay thế anh hoặc tôi. Nhưng thật ngang trái, vợ anh bị bệnh nặng-một chứng bệnh ung thư đàn bà, cho nên anh phải trở về lo cho con. Anh vẫn hứa với tôi rằng sẽ cố gắng thu xếp cho mẹ con chị ấy có cuộc sống ổn định thì anh mới an lòng sống với tôi, và tôi vì thương anh nên tôi cứ chờ đợi. Nay dã 4 năm rồi mà tôi thấy hầu như anh không thể nào thoát ra được. Tôi biết ở cương vị anh thật là khó khăn. Tôi luôn động viên anh để anh vững tinh thần mà làm tròn trách nhiệm của người chồng, người cha.
Với tình thế này tôi biết chắc chắn là anh không thể nào đến với tôi được. Chúng tôi vẫn yêu nhau tha thiết … Có đôi lúc tôi nghĩ chuyện chia tay nhưng tôi không thực hiện được. Cả anh và tôi rất là đau khổ khi nghĩ đến chuyện mất nhau, và chúng tôi cứ ậm thầm yêu nhau trong đau khổ, chờ đợi nhau trong mỏi mòn tuyệt vọng.
Tuổi trẻ của tôi cũng không còn bao lâu. Vì chờ đợi anh mà tôi đã từ chối nhiều người khác có điều kiện tốt hơn anh. Bây giờ tôi cũng khônbg biết phải tính sao"
Xin chị Hà cho tôi ý kiến.
Và tôi cũng nói thêm rằng anh là người đàn ông rất tốt và bản chất của tôi cũng vậy, vì vậy mà chúng tôi phải hy sinh cho nhau rất nhiều.
Qua email tôi chỉ vắn tắt như vậy thôi. Rất mong hồi âm của chị và cám ơn chị rất nhiều. Chúc chị luôn được nhiều sức khỏe để làm công việc gỡ rối tơ lòng, chị nhé.

Thân mến,
Lili
*
Trả lời:
Chị Lili mến,
N. Hà và các anh chị phụ trách các chuyên mục của Việt Báo rất vui và rất cám ơn chị đã coi Việt Báo như người bạn tinh thần của mình.
Mối tình của chị và "anh ấy" đúng là một mối tình rất đẹp. Tuy là chị gặp nhiều chuyện trắc trở, nhưng chị vẫn là một người hạnh phúc, vì chị đã có được một tình yêu thật trong đời, dù cho tình yêu đó đem đến cho chị nhiều chuyện không vui, nhưng "nỗi đau trong tình yêu còn ngọt ngào gấp mấy lần tất cả những sự sung sướng khác cộng lại" (John Dryden).
Anh ấy đúng là một người đàn ông tốt, vì tuy anh ấy đã ly thân và không còn yêu vợ, nhưng anh vẫn không bỏ rơi vợ con, vẫn lo lắng cho gia đình trong lúc vợ anh bị bệnh nặng. Hà nghĩ là chị yêu anh ấy một phần cũng vì anh là một người tốt và có trách nhiệm như vậy. Nhưng cũng chính vì "soft heart" của anh mà chị phải chịu đựng cảnh "Ngưu Lang Chức Nữ" như hiện nay. Với một người như anh thì chuyện mà anh gọi là "thu xếp" cho vợ con của anh sẽ không bao giờ kết thúc, và chị sẽ phải chờ đợi hoài hoài...
Hoàn cảnh của chị đúng là rất khó xử. Hà hy vọng có thể giúp được chị đôi chút bằng cách phân tích rõ những điểm "được" và "mất" của hai con đường mà chị sẽ phải chọn một.
Nếu chị là một người phụ nữ mạnh mẽ, thích và có khả năng sống tự lập, thì chị có thể tiếp tục níu giữ mối tình này, với thái độ chấp nhận hoàn cảnh "Ngưu Lang Chức Nữ", không chờ đợi gì cả. Chị có thể đau buồn những lúc không có anh ấy bên cạnh, nhưng bù lại chị có một mối tình đẹp và một người yêu lý tưởng, điều mà không phải ai cũng có thể có được.
Còn nếu chị thấy mình không "kham" nổi cuộc sống cô đơn, không có ai "be there" những lúc chị cần đến, chị cần phải dứt khoát ngay bây giờ. Như chị nói, chị không còn trẻ nữa. Vì mối tình này của chị rất đậm đà, sau khi chia tay, chị cần phải có một khoảng thời gian ít nhất là một năm để nguôi ngoai, để "vá tim", trước khi bước vào một mối tình khác. "Không thể chần chừ được nữa", chị Lili ơi. Cắt đứt một cuộc tình dĩ nhiên là rất đau, nhưng nếu đó là điều mình cần phải làm thì nên làm ngay. Vết thương nào rồi cũng phải có ngày lành lặn. Chọn cách này, chị sẽ mất đi người yêu lý tưởng hiện nay, nhưng chị sẽ có được một bờ vai để nương tựa và một đôi tay để chăm sóc-một bờ vai và một đôi tay "permanent", chỉ dành riêng cho chị.
Chúc chị sáng suốt để chọn lựa một con đường đúng với mình.
Nguyễn M. Hà

Ngày xưa có một người đàn bà góa sống với hai người con gái trong một túp lều tranh và một khoảng vườn nhỏ. Vườn trước có hai cây hoa hồng, một cây ra hoa đỏ và một cây ra hoa trắng nên bà đặt cho hai cô gái xinh đẹp, tươi như hoa, một cô là Bạch Tuyết, một cô là Hồng Hoa.
Tác giả qua Mỹ trong một gia đình H.O. từ tháng Sáu năm 1994, vừa làm vừa học và tốt nghiệp kỹ sư điện tử. Là cư dân Garden Grove, California, lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ 2018, ông đã nhận giải đặc biệt về Huế Tết Mậu Thân với bài viết về một gia đình bên cầu Bạch HổHuế, có người cha toàn thân bị cộng sản chôn sống. Bài viết mới nhất của ông viết về tình nghĩa gia tộc, họ hàng nam bắc thời hậu chiến sau 1975, và trong ngoài nước hiện nay.
câu thơ viết xuống từ thời tóc xanh, và khi tóc bạc rồi mới kết thúc bài thơ. Những người biết tính Hoàng Xuân Sơn sẽ không ngạc nhiên. Hoàng kỹ lưỡng tới từng chữ
Trung Cộng và một số Việt Gian tay sai cho CS đang làm thủ tục mua đất tại một làng bên Pháp, để làm ‘ Nước Kinh, tộc Kinh’, trương cờ, tôn vinh Công Chúa Kinh để gán ghép xoá bỏ quốc gia dân tộc Việt Nam.
tại Chicago ngày 22/11/2018 trong ngày Thanksgiving tại Hoa Kỳ - Thánh lễ Tạ Ơn tại Giáo xứ Saint Henry Chicago
tại đất nước tôi, tuy không chiến tranh như Sudan nhưng cũng dẫy đầy tai họa cho những người có lòng. Một bác sĩ trẻ, anh Nguyễn Đình Thành, vừa lãnh một bản án lên đến 7 năm tù vì dám in tờ rơi vận động đồng bào anh chống lại Luật Đặc Khu
đoàn người hàng ngàn người di dân từ các nước Trung Mỹ như Honduras, Nicaragua, v.v. đang đi xuyên qua nước láng giềng Mễ Tây Cơ để mong được đặt chân đến miền đất hứa là Hoa Kỳ.
Tôi đã nghe như tiếng nhạc từ trời... Không phải những âm thanh cõi trần gian này. Cảm ơn anh, một người bạn vong niên, một người đàn anh Chu Văn An... Thế đó, nhạc sĩ Nguyễn Ngọc Phúc làm nhạc như thế. Tôi nghe, và như đang trôi vào cõi khác.
Có người Mỹ quá lạc quan nói TT Trump chưa đình Chiến tranh thương mại chống TC vì Chủ Tịch Tập cận Bình chưa cúi đầu đủ thấp. Cũng có người nói TC đã hụt hơi như CS Bắc Việt cứng đầu ăn miếng trả miếng trong hoà đàm Paris bị Mỹ dùng B 52 trải thảm Hà nội nên phải hạ cờ Đỏ, giơ cờ trắng đủ cao cho Mỹ thấy, mong hai bên hoà đàm. Thử cùng nhau phân tích xem sao. Thử xem cuộc hoà đàm hai bên có đi đến hoà giải xung khắc để đình chiến hay hoà bình cho cuộc Chiến tranh Thương mại Mỹ Trung hay không? Khó tin sẽ có một giải pháp tích cực, xây dựng xảy ra vì TC cũng như CS bản tánh là nói khác, làm khác.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.