Hôm nay,  

Independence Day

05/07/200300:00:00(Xem: 15882)
I know it's hard for you
I guess that's the way it must be
It's kinda rough on me, too
but time is out now, don't you see"

The day has come now
when I must tell you goodbye
I'm going to manage somehow
either to survive or to die

I'm leaving now
don't ask me why
I've got to get out of here
I'll spread my wings
and try to fly
and if I fail
I'll hit the ground and die

I put no blame on you
but there's no way that I could stay
I guess you already knew
it is my independence day
It is sad to grow up
and see everything disappear
but you can't make the world stop
I've got to get rid of my fear
I'm leaving now
don't ask me why

I've got to get out of here
I'll spread my wings
and try to fly
and if I fail
I'll hit the ground and die

Hanne Munkholm


NGÀY ĐỘC LẬP
Tôi biết điều này thật khó cho anh


nhưng phải như vậy thôi
cũng thật khó cho tôi
Anh biết mà, thời của chúng ta đã qua, đã qua rồi.

Ngày ấy đã đến
khi tôi phải nói câu chia tay
để rồi bằng một cách nào đó
tôi sẽ chết-hoặc là vẫn tồn tại.

Thôi nhé anh, xin chào
đừng hỏi tôi tại sao
tôi phải rời khỏi đây
với đôi cánh dang rộng
và cố bay
nếu như tôi rơi xuống
sẽ đụng vào mặt đất cứng-và chết ngay.

Anh không hề có lỗi
nhưng cổng tình yêu của chúng mình đã nghẽn lối
Anh đã biết rồi mà
hôm nay là ngày độc lập của tôi
mọi việc đều thay đổi
ôi buồn biết bao
mọi thứ đều biến mất
nhưng hề gì đâu, trái đất vẫn quay
tôi phải vứt bỏ hết những nỗi sợ hãi
Thôi nhé anh, xin chào
đừng hỏi tôi tại sao.

Tôi phải rời khỏi đây
với đôi cánh dang rộng
và cố bay
nếu như tôi rơi xuống
sẽ đụng vào mặt đất cứng-và chết ngay.
Nguyễn Hà (phỏng dịch)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một trong những lời tôi được học và đã nhập tâm ngay từ lần đầu nghe tới là Thâm Tín Nhân Quả, nghĩa là Phải Tin Sâu Vào Nhân Quả. Hình như luôn luôn có cái gì đáng sợ trong cuộc đời mà tôi lúc nào cũng cảm nhận được. Không phải là những điều cụ thể như sợ thất bại trong đời, mà là một nỗi lo mơ hồ không rời,
Nơi tôi ngồi, bên kia khung kính là biển. Cát chạy dài, nước liếm từng lượn nhỏ xuống và lên. Cầu tàu đi từng nhịp khẳng khiu. Dăm người đi tới lui dưới ánh đèn vàng tỏa trên vai cầu. Tôi nhìn. Sóng vỗ sủi tăm. Phía trong, người ca sĩ Mỹ đứng nhịp chân hát; mặt nàng thật tươi. Người nhạc
Tôi cầm thư Hòa, và thật chậm, rọc mép thư, đọc từng dòng chữ một. Nhiều năm rồi, tôi mới được thư anh. Hàng tem in ở góc với con số hơn tám ngàn đồng Việt Nam , tôi biết đây là một hy sinh lớn; anh không nhiều tiền. Anh thuộc loại người xông xáo làm đủ mọi chuyện để kiếm sống và nuôi gia đình, nhưng định mệnh
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.