Hôm nay,  

Mỹ Lan & Các Bạn

12/07/200200:00:00(Xem: 4582)
. Chị Mỹ Lan,
Em không hiểu tại sao đọc bài của các bạn Thiếu Nhi Việt Báo, bài nào cũng hay. Còn em, đã tập viết văn Việt mà hễ viết ra, đọc đi đọc lại, thấy dở và vô duyên quá nên xé bỏ hoài. Mấy đứa bạn em cũng tập viết, đều sợ gửi tới không được dăng thì …quê xệ. Mỹ Lan bảo em phải làm sao để viết đuợc bài mà chị Mỹ Lan không bỏ vô sọt rác. (Kevin Hoàng)
. Hoàng thân mến,

Em nói sao Mỹ Lan cũng không tin là Kevin viết tiếng Việt dở. Vì đọc thư Kevin, Kevin viết hay quá hà, còn biết nói quê xệ…Chà, làm Mỹ Lan phải hỏi ba quê xệ là gì, ba giải thích mà tới giờ Mỹ Lan cũng chưa hiểu hết đó.
Dỹ nhiên bạn nào viết văn Việt cũng có nhờ ba mẹ sữa dùm. Đâu có sao, vì trong nhà ai giỏi tiếng Việt bằng ba mẹ, phải không" Kevin nhờ người lớn trong nhà coi lại bài, như khi mình làm bài ở trường thì mình nhờ ba mẹ coi giùm cho vậy…. Mỹ Lan mà không nhờ có mấy cô chú, bác dì ở tòa soạn thì cũng…ú ớ cà lăm hà….

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Anh chỉ có một điều bận tâm hiện nay thôi. Đó là làm sao cho em và những người đi sau không bao giờ biết tới bệnh là gì.” Tôi thò tay qua bàn, xếp tờ báo kia lại và ném qua bàn bên cạnh. “Cuộc đời lạ lắm. Chúng ta không bao giờ hiểu được. Để anh bổ túc một ý kiến hôm trước, chúng ta không những chỉ
Buổi chiều, khi ông Tâm trở về, trời chưa tối hẳn. Hôm nay là ngày cuối ông ở Albany , cái thị trấn nhỏ bé miền cực Bắc New York . Hơn mười bảy năm ông đã ở đây, làm việc, chơi đùa, đi lang thang cà khịa với những người bạn Mỹ, uống những lon bia trước TV, dò dẫm từng bước chân trên những đụn tuyết,
Trời chiều, đèn đường vừa lên, anh ngẩng nhìn qua khung kính. Những dòng người xuôi ngược về trạm xe điện. Ly cà phê khen khét còn vương ở cổ. Cuốn sách dày cộm, nhìn muốn nản. Anh gấp lại, những dòng chữ không muốn đọc của ngày níu lại. Bước xuống phố, gió phất lạnh giữa mặt. Ngày đã đi và đêm tới.
Phải nhiều tháng sau, tôi mới biết cô nàng bị bệnh ung thư. Gần như là không ý thức, tôi từng nhìn những dãy chai thuốc đủ nhãn hiệu, thuốc viên, thuốc nước, thuốc bột trong ngăn tủ phòng nàng và hoàn toàn không thắc mắc hay có ý niệm gì về sự có mặt của chúng. Cũng thường thôi, có nhiều người vẫn thích
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.