Hôm nay,  

Ngày Tết

28/02/200600:00:00(Xem: 3258)
tn_02282006_3

Bé Viết Văn Việ . Bài dự thi số 240 . Người viết: Elizabeth Kim Trang Le

Các bạn thân mến,

Vẫn còn tháng Giêng, chưa hết Tết đâu nhé. Elizabeth Kim Trang Lê còn thấy Tết "dài dài" nè. Năm nay Kim Trang viết nhiều bài về Tết quá, mời các bạn đọc bài của Kim Trang để nhớ cái Tết vẫn chưa qua. Bạm Kim Trang còn khoe tấm hình đi chợ Tết trong khu Phước Lộc Thọ, được gặp và chụp hình chung với ca sĩ Trish Thùy Trang nữa cơ. Các em coi hình nhè: Trish đã đẹp mà Kim Trang cũng đẹp nữa…

Tiếng nhạc mừng Giáng Sinh vừa dứt, ngày Tết Dương Lịch cũng đã qua. Khắp nơi, trong vùng Little Saigon có nhiều người Việt cư ngụ, tiếng nhạc mừng Xuân bắt đầu. "Tết, Tết, Tết đã đến rồi…" Tiếng nhạc hết sức rộn rã làm mọi người Việt đều thấy nô nức. Mọi năm Tết Nguyên Đán vào tháng 2. Năm nay Tết nhằm ngày 29 tháng Giêng. Tết Nguyên Đán là một ngày lễ rất quan trọng của người Việt Nam. Em vừa đọc bài tập đọc nói về Tết Nguyên Đán. Chữ "Nguyên" có nghĩa là bắt đầu. "Đán" có nghĩa là buổi sớm mai. Như vậy, Tết Nguyên Đán là ngày đầu tiên của năm mới.

Tết đến, nhà cửa, phố xá được trang hoàng đẹp đẽ. Mọi người đua nhau mua sắm bánh mứt, rượu, trà để đãi khách. Nhất là mẹ em, năm nào cũng mua đủ thứ bánh trái, không bao giờ thiếu giò lụa, bánh chưng, nem…và một nồi thịt kho với trứng.

Đến ngày 23 tháng Chạp, mẹ mua kẹo thèo lèo cúng đưa ông Táo về trời. Mẹ kể theo phong tục người xưa thì cuối năm ông Táo về chầu Ngọc Hoàng để báo cáo sự việc xẩy ra trong năm dưới trần gian. Đến ngày 25 là ngày đưa ông bà thờ cúng về Trời cho tới ngày 30 tháng Chạp mới rước ông bà tổ tiên đón Xuân nên mẹ lại lo nấu nướng đủ thứ món ngon. Mẹ nói đó là ngày ông bà, tổ tiên về nhà ăn Tết với con cháu. Cho nên từ ngày mồng Một tới mồng Ba Tết, mỗi sáng trước khi đi làm mẹ lại dọn cơm lên bàn thờ cúng. Buổi chiều đi làm về, mẹ lại cặm cụi nấu nướng dọn cơm cúng nữa. Đến ngày mùng 4 mẹ nói là ngày tiễn ông bà đi nên buổi cơm cúng phải linh đình. Dầu cực nhọc trong mấy ngày Tết, lúc nào mẹ cũng vui vẻ nấu nướng trước cúng ông bà, sau cho gia đình ăn uống no đủ. Tục ngữ Việt Nam có câu: "Mồng Một Tết cha, mùng Ba Tết thầy". Ngày mồng Một dù đi làm ăn xa xôi mọi người đều muốn về nhà thăm cha mẹ, anh em. Mồng Hai đi thăm bạn bè, hàng xóm. Mồng bà đi thăm thầy cô. Mẹ cho biết, người xưa rất trọng thầy giáo, nên có câu tục ngữ" Không thầy đó mầy làm nên". Như vậy, sau một năm làm việc cực nhọc, Tết Nguyên Đán là dịp để mọi người tỏ lòng biết ơn nhau, con cái tỏ lòng hiếu thảo với cha mẹ. Ở nhà em học nhiều điều mẹ dạy. Ở trường, em học được về các phong tục Tết của người Việt Nam. Nếu như không đi học tiếng Việt, không đọc sách Việt, em không tài nào hiểu nổi.

Người Việt Nam ở Mỹ rất bận rộn đi làm, nhưng cũng cố gắng tổ chức các hội chợ Xuân, diễn hành ngày Tết, chợ hoa, gửi thiệp Xuân, chúc Tết cho nhau. Nhưng hơn tất cả em rất thích phong tục lì xì cho trẻ em, vì sau mỗi lần Tết là con heo của em lại mập thêm….

Tháng Giêng sắp qua rồi, lòng em vẫn còn nao nức với những ngày Tết, như cành đào ba em mua về chưng trong phòng khách, vẫn còn nở những bông hoa cuối cùng đỏ thắm….

Elizabeth Kim Trang Le

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mùa Vu Lan này, có chút thời gian thư thả, tôi lại kệ sách lấy xuống hai cuốn sách cũ ngồi đọc. Đó là hai cuốn hồi ký tù: Ánh sáng và bóng tối của nhà văn Hoàng Liên và Đại học máu của nhà văn Hà Thúc Sinh.
Họ là những người tình nguyện gia nhập lực lượng vũ trang của Hoa Kỳ. Họ thuộc biên chế là 1 trong 5 lực lượng: lục quân , hải quân , không quân , thủy quân lục chiến và lực lượng tuần duyên Hoa Kỳ.
Cũng như người Thái, người Lào, người Miến, người Miên đều không biết … uống cà phê. Cà phê đen họ pha rất dở, cà phê sữa cũng dở tương tự.
VN tự gỡ Bãi Tư Chính ra khỏi áp lực của GKHD-8 và của hơn 80 tàu của Trung Quốc là VN đã bước thêm một bước thật dài trong ý chí thoát Trung.
thơ Lục Vân Tiên thì từ nhỏ tôi đã dùng để ru em ngủ mỗi khi mẹ vắng nhà. Tôi hát thơ rất hấp dẫn và la thật to để át tiếng em tôi khóc. Cho nên hàng xóm, những gia đình cạnh nhà và cả phía bên kia sông Cửu Lợi; thỉnh thoảng phàn nàn với cha mẹ tôi là tôi cho họ nghe thơ Lục Vân Tiên hơi nhiều...
Số tiền Đồng Hương khắp nơi đóng góp tại chỗ và gởi về tính đến ngày hôm nay (11-8-2019) là: $425,694.93 - Theo lời của Bà Hội Trưởng kiêm Trưởng Ban Tổ Chức thì các nơi còn gây quỹ và sẽ gởi về tiếp theo
Tình cờ đọc tin liên quan đến lương bỗng của một số nghề nghiệp ở Đức nên tôi chuyển ngữ và giới thiệu để quý độc giả biết và tự so sánh với tiền lương, mức sống với quốc gia quý vị đang định cư
Kính thưa Cộng đồng, theo Ông Chủ tich VOICE Canada Đỗ Kỳ Anh, trong cuộc điện đàm với tôi có cho biết rằng, Công ty JIAS đã cho nhận lại Trust Acount, và tôi viết thư này cảm ơn đến Cộng đồng để VOICE Canada sẽ chuyển gấp cho tôi để tôi kịp làm thủ tục bảo đảm tài chánh hoc tập tại Đức.
Vào ngày 27/07/2019, nhà văn Tưởng Năng Tiến đã trở lại Cambodia, đại diện ViDan Foundation dự lễ khánh thành ngôi trường mới cho làng Pat Sanday ở tỉnh Pursat. Đây là ngôi trường thứ hai trong năm 2019 được xây dựng cho trẻ thơ Việt Nam bất hạnh
Hai người con khóc lăn ra đất Muộn quá rồi ! Tình mẫu tử phân ly Như xôi nếp một như đường mía lau Vài người khách phương nào Thấy hai vành khăn trắng Bên ngôi mộ cỏ mọc xanh rì Khen nức nở đúng là hai người con chí hiếu Mẹ chết lâu ngày Còn nức nở chiều Đông


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.