Hôm nay,  

Trung Kiên, Anh Dũng

08/12/200100:00:00(Xem: 4401)
Sau khi một chính quyền chuyển tiếp hậu-Taliban được thành lập, có tin Mullah Mohammed Omar lãnh tụ tối cao của Taliban đã đồng ý đầu hàng ở Kandahar. Trước đây Omar ra lệnh cho quân thuộc hạ đánh đến chết, tại sao bây giờ lại đổi giọng nói khác" Omar đã cầm cự câu giờ, cốt để mong các phe phái sắc tộc chia rẽ, xung đột, không thể nào lập được một chính quyền thay thế, nhưng nay ông ta đã tuyệt vọng. Chúng tôi muốn nhắc lại một câu hỏi cũ trong tình hình Afghanistan: "Hàng thật hay hàng giả"" Các lực lượng chống Taliban, nhất là Mỹ đã có thừa kinh nghiệm, nhưng rút cuộc vẫn là thứ hàng giả trắng trợn nhất. Quân Taliban đã đem vũ khí trốn thoát, thành Kandahar bỏ trống, nhưng Omar đã biến mất tiêu. Kandahar đã bị vây chặt từ lâu, tại sao hàng ngàn quân Taliban đi thoát" Nhiều người sẽ phải trả lời câu hỏi này.

Omar là kẻ đa mưu trí trá, hắn muốn gây ngộ nhận chia rẽ giữa những sắc tộc chống đối, cũng như giữa Mỹ và chính quyền lâm thời mới sẽ tựu chức vào ngày 22-12 ở Kabul. Thủ tướng chính phủ lâm thời là một danh tướng của sắc tộc Pashtun ở miền Nam, Hamid Karzai, nổi tiếng là anh hùng trong thời chiến tranh du kích chống Liên Xô. Karzai đang chỉ huy một lực lượng quân sự mạnh nhất trong trận đánh Kandahar và chính ông cũng đã bị thương nhẹ vì một quả bom trật mục tiêu của Mỹ tuần này. Nội các chuyển tiếp của Karzai có 30 người, phân chia theo sắc tộc như sau: Pashtun 11 người, Tajiks 8 người, Hazaras 5 người, Uzbeks 3 người, các sắc tộc nhỏ khác 3 người. Sự phân chia này đã đúng với tỷ lệ đa sắc tộc ở Afghanistan: Pashtun 38%, Tajik 25%, Hazara 19%, Uzbek 6%, Nomad (du mục) 3%, Turkmen 2%, Baluchi 1%, và các sắc tộc nhỏ khác 6%.

Sau Karzai, có ba nhân vật Tajiks nắm vai trò quan trọng nhất trong chính quyền chuyển tiếp. Bộ trưởng Quốc phòng về tay tướng Mohammad Fahim, chỉ huy cao cấp của Liên minh Bắc phương, người kế vị tướng Tư lệnh Bắc quân là Ahmed Shah Massoud đã bị hai tên quyết tử Taliban gốc Ả Rập giả làm nhà báo ám sát trước ngày 11-9 khi khủng bố tấn công Mỹ. Fahim cũng là vị Tư lệnh đem quân vào Kabul đầu tiên sau khi Taliban bỏ chạy. Bộ trưởng Ngoại giao là Abdullah Abdullah, người đã từng là phát ngôn nhân của Liên minh Phương bắc và cũng là bạn thân cận của tướng Massoud trước đây. Abdullah có cha là Tajik, mẹ là Pashtun. Bộ trưởng Nội vụ là Yunnis Qanuni, người đã cầm đầu phái đoàn Liên minh Bắc phương đến tham dự cuộc hội nghị sắc tộc ở Bonn đưa đến việc thành lập chính quyền chuyển tiếp.

Tất cả những ghế bộ trưởng trong chính quyền chuyển tiếp đã được phân phối xong với sự hài lòng của tất cả, vậy tại sao chính phủ không tựu chức ngay mà còn chờ đến ngày 22-12" Đó là vì phải chờ Mỹ và Anh liên hiệp lập xong toàn bộ cơ cấu an ninh để bảo đảm an toàn cho chính quyền lâm thời làm việc. Khi Bắc quân chiếm Kabul, chúng tôi đã từng viết kẻ có súng vẫn là là kẻ có quyền quyết định mạnh nhất. Sự có mặt của quân đội Anh-Mỹ giữ an toàn cho Kabul là điều có ý nghĩa. Mặt khác việc ba nhân vật quan trọng của Liên minh Bắc quân nắm giữ 3 chức vụ then chốt cũng có một ý nghĩa khác. Sau khi chính quyền Karzai tựu chức, nhiệm vụ đầu tiên là tiếp tục các cuộc hành quân tiễu trừ tàn quân của Taliban ẩn núp trong rừng núi, chưa kể đến một sứ mạng then chốt là hợp tác với Mỹ truy lùng bin Laden và bọn al-Qaida. Trong việc này, sự phối hợp chặt chẽ giữa quân đội Bắc phương và quân đội Pashtun ở miền Nam là điều không thể thiếu.

Dù sao chính quyền Karzai chỉ làm việc trong thời hạn 6 tháng để ổn định tình thế, sau đó sẽ mời cựu hoàng Zahir Shah về nước, triệu tập một hội nghị sắc tộc truyền thống là "loya jirga", từ đó thành lập một chính quyền lâm thời thứ hai, trước khi thảo ra Hiến pháp và thực hiện bầu cử theo thể thức dân chủ. Lộ trình đã có và một thời biểu cũng được ấn định, nhưng phải nhìn nhận con đường khá dài và nhiều chông gai, xét theo tình trạng phân hóa sắc tộc lưu cữu từ nhiều thế kỷ qua. Nhưng có một điều rõ rệt nhất là toàn thể các sắc tộc Afgha đều chống lại chế độ giáo điều cuồng tín của Taliban và tất cả đều nhận thấy rõ nhóm tu sĩ Taliban đã rước bọn khủng bố ngoại lai al-Qaida do bin Laden cầm đầu đem lại tai họa khủng khiếp cho đất nước. Taliban chỉ giữ được chính quyền nhờ bàn tay khủng bố.

Nhưng trong dân chúng Afghanistan có một số người rất đông đã chống lại Taliban quyết liệt. Đó không phải là một sắc tộc và cũng không phải là một tập thể có tên, bởi vì đó là một giới tính trong mọi sắc tộc, mọi thành phần. Đó là những người phụ nữ Afghanistan đã bị bọn Taliban đầy đọa, ngược đãi bất công một cách quái gở chưa từng thấy ở một xã hội nào. Chính những người phụ nữ Afghanistan đã chống lại Taliban một cách âm thầm nhưng dũng cảm hơn ai hết, nhiều khi đương đầu với Tử thần. Nay phụ nữ Afghanistan đã được giải phóng và hai phụ nữ đã có mặt trong chính quyền chuyển tiếp. Đó là bà Simar Sanar, một nữ bác sĩ, được cử làm một trong 5 Phó Thủ tướng của Karzai, và bà Suhaila Seddigi cũng là một nữ bác sĩ, được cử làm Bộ trưởng Y tế. Chúng tôi muốn dùng tựa đề "trung kiên, anh dũng" của bài này vinh danh phụ nữ Afghanistan.

Khi các trường học được mở cửa lại cho các em gái đến học sau 5 năm bị cấm đoán, có người hỏi một em gái cắp sách đến trường: "Em định sau này làm nghề gì"". Em mỉm cười hồn nhiên: "Em muốn làm cô giáo". Đáng phục thay câu đáp đó. Làm nghề dạy học để phổ biến kiến thức cho moi người. Khi có kiến thức, những thù hận muôn đời giữa các sắc tộc sẽ được hóa giải và cũng không có một thứ tín điều nhảm nào lừa gạt được người dân. Chúng tôi nghĩ rồi đây chính bàn tay và trí tuệ của người phụ nữ sẽ đem lại tinh thần đoàn kết cho mọi sắc tộc ở Afghanistan.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Câu Lạc Bộ Nhiếp Ảnh Việt Nam/VN Photography Club sẽ tổ chức một cuộc triển lãm ảnh nghệ thuật "Ánh sáng và sắc màu" tại Little Saigon, Nam Cali. Buổi triển lãm sẽ diễn ra hai ngày, Thứ Bảy và Chủ Nhật, 7 và 8 tháng 12 năm 2019 từ 10 giờ sáng đến 5 giờ chiều, tại Hội trường nhật báo Người Việt
Bộ trưởng quốc phòng Nam Han, Jeong Kyeong-doo và đồng nhiệm Trung Quốc, Ngụy Phượng Hòa đã đồng ý thiết lập thêm những đường dây nóng quân sự giữa hai nước và chuẩn bị cho chuyến công du của bộ trưởng Jeong đến Trung Quốc vào năm 2020.
Ánh nắng chiều đã tắt nhưng tôi vẫn như cảm nhận được cái nóng hừng hực qua cung cách vén ống tay áo để lau mồ hôi trán của người tưới cỏ.
Công Ty Disneyland sẽ chính thức tham dự cuộc Diễn Hành Tết tại Westminster với sự góp mặt của nhiều nhân vật trong đó có Mickey và Mini Mouse.
Thương vụ bán hàng trên mạng tại Hoa Kỳ Ngày Lễ Tạ Ơn đã tăng vọt 17$ tới 4.1 tỉ đôla, theo Salesforce cho biết. Doanh thu bán hàng mạng trên toàn cầu đã tăng còn nhanh hơn.
2 du khách của chiếc du thuyền Carnival Cruise Line đã chdết trong một xe buýt trong thời gian một tua độc lập tại Belize hôm Thứ Tư.
Thủ Tướng Iraq Adel Abdul-Mahdi cho biết hôm Thứ Sáu rằng ông sẽ từ chức theo sau nhiều tuần lễ biểu tình bạo động và lời kêu gọi ông ra đi bởi nhà lãnh đạo tôn giáo hàng đầu quốc gia của phái Hồi Giáo Shia.
2 phi đạn được Bắc Hàn phóng đi hôm Thứ Năm “được cho là bắn từ một bệ phóng phi đạn nòng siêu lớn,” theo các viên chức quân sự Nam Hàn cho biết.
Cảnh sát Anh đã bắn chết một người tấn công khủng bố hôm Thứ Sáu tại Cầu London -- một sự kiện đau lòng đã khiến ít nhất một người vô tội thiệt mạng và một số người khác bị thương xung quanh con đường trọng yếu là nơi xảy ra vụ tấn công Hồi Giáo chết người chỉ hơn hai năm trước.
Trấn Cảnh Đồng nằm bên bờ sông Liễu Hạ, xinh đẹp như cảnh thiên thai ở chốn trần gian. Khách thương hồ đến đi mua bán quanh năm. Khách du thanh tú lịch lãm cũng dập dìu trẩy hội…


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.