Hôm nay,  

Nhuộm Đỏ Quận Cam

20/06/200600:00:00(Xem: 3001)

Bạn vừa đọc bản tin rằng Tổng Cục Bưu Chính VNPT sang Mỹ mở văn phòng. Và như thế, hãy hình dung, tương lai sẽ có nhiều công ty tương tự như thế vào California tràn ngập. Và nếu họ nhiều tiền, họ có thể dễ dàng mua đứt một khu phố hay nhiều khu phố, có thể không tiện giữa Little Saigon, nhưng sẽ là khu ngoại ô gác trọ xa chút xíu, như thị xã Tustin hay Brea phía bắc Quận Cam để lập một Làng Xô Viết Thanh Nghệ Tĩnh..

Bạn khoan giựt mình. Hãy bình tỉnh, Chuyện cờ đỏ vào cắm ở Quận Cam nơi bài này bây giờ chúng ta chỉ bàn tới anh khổng lồ Hoa Lục đang nghĩ ra trăm mưu nghìn kế để tràn ngập vào Quận Cam. Còn chuyện trong nhà thì để thanh lý môn hộ sau.

Đơn giản lắm. Ai cũng biết: có tiền mua tiên cũng được, huống gì là mua một mảnh đất để cắm cờ. Đó là chuyện đang xảy ra ở thị xã Irvine, một nơi đa số thành phần thượng lưu và là nơi có trường đaị học UCI nổi tiếng nhất ở Quận Cam, cũng đã trở thành đẳng cấp qúôc tế. Vì sao cờ đỏ vào nổi Irvine" Mà lại bày trò “phaỉ quấy” với cả Đài Loan nữa" Có phải là tình báo Hoa Lục đã đưa toàn bộ Hội Đồng Nghị Viên Irvine sang Thượng Hải mời uống rượu Mao Đài cho nóng người, rồi tới đủ thứ màn nhất dạ đế vương, cho các cô chân dài phục vụ tới bến, để rồi ký bản văn dâng hiến linh hồn Irvine cho các đồng chí Bắc Kinh" Trời ạ, tới độc chiêu xường xám phất phơ thì các nghị viên Irvine chào thua là thấy rõ. Đó là chuyện mà cư dân đang bực bội, thắc mắc.

Đừng tưởng chuyện đó không xảy ra. Chúng ta không biết chắc, nhưng hẳn phải là tương tự như thế. Hoặc chính xác như thế.

Nhà báo Frank MicKadeit trên tờ O.C. Register hôm Thứ Hai 19-6-2006 đã có bài viết nhan đề “Great Blunder of Irvine is a real wonder: Two Chinas but only one Irvine, thank God” (Một Cú Sai Lầm Lớn của Irvine là một kỳ quan thực sự: Hai nước Trung Quốc nhưng chỉ một Irvine thôi, Cảm ơn Trời).

Vấn đề là, có phải thị xã Irvine đã tự ly khai ra khỏi liên bang Hoa Kỳ để rồi kết thân với Bắc Kinh, tuyên bố từ bỏ Đài Loan" Vậy mà chuyện đó đã xảy ra, thế mới hiểu là rượu Mao Đài và chân dài xường xám có đầy đủ sức mạnh.

Các viên chức Irvine, trong đó có Nghị Viên Larry Agran, đã công du tới Hoa Lục hồi mấy tháng trước để tìm kết nghĩa chị em với các thị xã Hoa Lục. Rồi mới mấy tuần trứơc, theo lời báo O.C. Register, thì họ đã chính thức ký một bản văn kết nghĩa với thành phố Xuhui, thuộc Thượng Hải.

Như thế, Xuhui trở thành thành phố thứ 4 mà Irvine kết nghĩa chị em. Chuyện này thì tốt thôi. Đó cũng là ý nghĩa toàn cầu hóa.

Vấn đề còn là, một trong những thành phố trứơc kia mà Irvine đã kết nghĩa là thành phố Taoyuan, thuộc Đài Loan.

Như thế cũng không có gì đáng nói, vì có khi còn tốt nữa. Phaỉ chăng Irvine muốn xóa lằn ranh Quốc-Cộng giữa Taoyuan-Xuhui, hay là muốn phất cờ hòa hợp hòa giải lưng chừng chệch hướng" Trời ạ, bạn đừng nên suy nghĩ theo kiểu dân Việt mình. Kiểu Tàu khác lắm. Y hệt như Tam Quốc Chí vậy. Khi Hồ Cẩm Đào bày ra Xường Xám Bát Trận Đồ là anh hùng hào kiệt ngã như chơi. Dù có là Thị Trưởng Mỹ trắng.

Trong buổi lễ ký kết nghĩa hai thành phố tổ chức tại Trung Quốc có mặt của các viên chức Irvine: Thị Trưởng Beth Krom, Nghị Viên Steven Choi, và ban tham mưu thị xã.

Sau naỳ thì nghị viên Steven Choi chống chế rằng ông không hề biết là bản văn do các viên chức Hoa Lục đưa ra ký lại có các điều khoản ghi rõ là các viên chức thị xã Irvine sẽ không bao giờ viếng thăm Taoyuan (hay thăm bất cứ nơi nào tại Đài Loan).

Chưa hết, Bác và Đảng đâu có chịu ngưng chỗ này đâu. Trong bản hiệp ước kết nghĩa còn thêm một câu là các viên chức Irvine “sẽ không bao giờ tham dự nữa cái gọi là lễ hội Ngày Quốc Gia và các sinh hoạt khác.” Nghĩa là cam kết không dự Lễ Quốc Khánh Đài Loan và các sinh hoạt của người Tàu Quốc Gia.

Bản văn còn ghi rõ, “sẽ không bao giờ có chuyện ‘hai Trung Quốc’ hay là ‘một Trung Quốc, một Đài Loan’.”

Nghĩa là, không tốn một viên đạn, mà Bắc Kinh chiếm gọn Irvine. Thế mới biết sức mạnh của nhan sắc Tây Thi kinh khủng thế nào. Không chỉ Tàu bị đo ván, mà Mỹ trắng cũng gục như chơi. Không tốn 1 viên đạn.

Khi các quan thị xã Irvine cầm bản văn về lại nứơc Mỹ, thì nhiều cư dân mới nổi giận khi đọc thấy các cam kết như thế.

Jack Wu, cư dân Newport Beach, một cựu cư dân Irvine tích cực hoạt động chính trị, mới nói với OC Register rằng Irvine hiện có dân Mỹ gốc Hoa đông đảo, và “tới 90 tới 95% trong đó là xuất xứ từ Đài Loan.”

Wu nói, “Đó là cái tát vào mặt nhiều ngàn dân Đài Loan ở Nam California. Thiệt là kinh khủng, khi mấy viên chức Irvine dám lật ngược chính sách ngoaị giao Hoa Kỳ.”

Ý Wu muốn nhắc tới chuyện Mỹ còn lời cam kết bảo vệ Đài Loan.

Thấy dư luận chống gay gắt quá, thế là tuần qua, Tổng Thư Ký Thành Phố Sean Joyce bèn đưa ra một thư nội bộ nói rằng ông sẽ “gửi một lá thư thích nghi để rút lại cái bản tuyên bố chung [giữa Irvine-Xuhui].”

Nhưng thấy chờ lâu bất tiện, Choi và nghị viên Christina Shea bèn đưa đề tài này vào nghị trình họp vào Thứ Ba này.

Và họ biết, những câu hỏi sẽ xoay quanh cho họ: Tại sao Hội Đồng Thành Phố Irvine đâù hàng Bắc Kinh, và bán đứng Đaì Loan"”

Thế mới biết, độc chiêu không chỉ ngưng ở bên kia bờ Thái Bình Dương. Đây cũng là chỗ các cán bộ Hà Nội cần cảnh giác, khi có cán bộ nào sang Thượng Hải chơi, làm ơn giấu biến hết mọi cây bút, dù bút mực hay bút chì, để các cán bộ phe ta khỏi phải ký kết gì hết.

Hãy chờ tới khi tỉnh rượu Mao Đài đã, và chờ cho tới khi giai nhân đã về nhà.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
3 người đàn ông bị tù gần 36 năm đã được trả tự do khi nghi án giết 1 vị thành niên được xét lại - các nghi can bị tuyên án chung thân năm 1984 là Al-fred Chestnut, Ranson Watkins và Andrew Stewart.
H: Tôi tiếp tục nghe thấy thông tin là tôi cần phải có ID mới để có thể đi máy bay vào năm tới. REAL ID là gì mà tôi liên tục được nghe thấy vậy? Đ: REAL ID là thế hệ nhận dạng tiếp theo được công nhận trên toàn hạt. Kể từ ngày 1 tháng 10 năm 2020, bạn sẽ cần phải có ID REAL để lên các chuyến bay nội địa
Đã có những thông tin về việc Intel lên kế hoạch tích hợp 5G vào nền tảng chip xử lý máy tính của hãng.
Khoảng cuối tháng 11/2019, tiểu bang Texas của Mỹ đã đạt được thỏa thuận với nhà mạng T-Mobile và đồng ý rút đơn ngăn cản việc sáp nhập của 2 nhà mạng T-Mobile và Sprint.
do chương trình ACUS-TV tổ chức và Hội đồng Huynh trưởng Nghĩa Sinh bảo trợ: -- tại hội trường Khách sạn Sheraton Chicago O’Hare ngày 17/11/2019
Hồng Kông bầu cử vừa xong, các ứng cử viên khuynh hướng dân chủ thắng lớn, trong khi phe thân Bắc Kinh thua thê thảm. Bầu cử này còn được xem như trưng cầu dân ý để xem đa số người dân đứng về phía những người biểu tình đòi dân chủ trong nửa năm qua hay không.
GENEVA - Tổ chức khí tượng thế giới WMO báo tin: hiệu ứng nhà kính năm 2018 gây biến đổi khí hậu ghi kỷ lục mới, với mức tăng trung bình hàng năm vượt trội trong 10 năm, và làm tăng tốc thiệt hại môi trường.
LONDON - Cựu Thủ Tướng Tony Blair nhận xét hôm 25/11: trong tình hình xáo trộn hơn 3 năm sau trưng cầu dân ý Brexit, đảng Lao Động của ông và đảng Bảo Thủ của Thủ Tướng Boris Johnson không xứng đáng thắng tổng tuyển cử ngày 12-12.
KHÁM ĐƯỜNG BELMARSH - Tin từ Anh: tài xế Maurice Robinson 25 tuổi đã nhận tội tiếp tay di dân xâm nhập vương quốc Anh từ đầu Tháng 5-2018 đến ngày 24-10-2019.
BERLIN - Ngoại trưởng Đức hô hào chính quyền Trung Cộng cho phép thanh tra nhân quyền LHQ quan sát trại tập trung dân thiểu số Uighur tại tỉnh Xinjiang.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.