Hôm nay,  

Thơ Thơ

07/01/200200:00:00(Xem: 11992)
Hãy Hộ Trì Ta

Năm ngoái tết về thăm quê hương,
Đến chơi thăm bạn ở cuối phường.
Lâu quá bạn bè giờ gặp lại,
Chuyện vui như tết rất thân thương.

Năm nay sắp tết chưa về được,
Nghe tin bạn đã xuống Diêm Vương.
Muốn viết thư về thăm hỏi bạn,
Thì nay cách trở ngả âm - dương.

Nếu có linh thiêng xin phù hộ,
Cho không tật bệnh chẳng tai ương.
Vật chất tiền tài ngày dư dật,
Người người quý mến lại yêu thương.

Nguyện cầu hồn bạn không vất vưởng,
Thần thánh độ cho đến Thiên Đường.
Có thêm linh khí, khi cầu đến,
Hãy hộ trì ta ở Cõi Dương.

Anh Mười

*
Sương Xuân Châu Úc

Sương xuân nhè nhẹ tỏa ven đông,
Khói nguyện hương bay gió vang nồng!
Lơ lửng làn mây che nhạn lướt,
Nghiêng chào cánh bướm liệng hoa phong!
Thơ trao kính chúc: Xuân mong khỏe,
Bút trổ tình xuân dạ ước mong...
Tiếng pháo giao thừa năm Nhâm Ngọ!
Xua tan năm cũ mọi an khang!

Thanh Tương

*
Gửi Người Cố Đô Huế

Xuân quan xuân lại bao tình
Bài thơ thân tặng: Quý người xuân kinh
Gửi người Hoàng Gia quê mình,
Cầu chúc vui khỏe: về thăm gia đình!
Huế ngàn năm non nước nhà,
Thông reo đỉnh Ngự: gió lay tang bồng.
Hoàng thành thế miếu tiên rồng.
Nhớ hồn thơ quyện: rượu nồng tình say!

Thanh Tương

*
Gió Mây

Này hỡi gió
Cho ta thăm đồi nhớ
Lối em về
In dấu thuở ban sơ
Con đường xưa
Đưa đón tuổi học trò
Quê hương cũ
Sâu chìm trong nỗi nhớ

Mây có về
Thăm lại tuổi thơ
Trên quê hương mẹ
Có bơ vơ
Cho ta gởi mẹ
Niềm thương nhớ
Của tuổi xa người
Xa ước mơ.

cpm

*
Đợi Xuân

Ngay bây giờ anh đã chờ đón Tết
Còn mấy tuần là năm mới bước qua
Ở đâu đây, đường phố ngập đầy hoa
Ôi phấn khởi nỗi chan hòa rạo rực.

Những ngày này anh thường hay thao thức
Chờ chiều bao mươi đến thăm em thôi
Có biết không anh mê đắm lắm rồi
Hèn chi cứ hay bồi hồi xao động.

Mơ đêm giao thừa giữa trời cao rộng
Làm bài thơ khai bút chuyện đôi ta
Mang cả năm hạn phúc thật đậm đà
Đừng trắc trở, đừng mưa sa sầu muộn.

Mồng Một nhìn em lạ lùng luống cuống
Trong bộ đồ thiên thanh lễ hội Xuân
Ôi mới nghe mà đã đếm mỗi tuần
Cứ nghĩ chuyện tình đơn thuần thanh khiết.

Rồi Mồng Hai lại hẹn hò tha thiết
Cùng thăm bà con thăm lại bạn bè
Em thẹn thùng đi bên anh chở che
Ôi con gái thường rụt rè e ngại.

Chiều Mồng Ba vẫn còn lưu luyến mãi
Tiếc mấy ngày xuân mau quá đi thôi
Mới chưa chi mà phải giã biệt rồi
Quay trở lại cái quãng đời bận rộn.

Lại nhớ nhung từ sáng hôm Mồng Bốn
Lại thư từ lại nhắc nhở hỏi han
Biết Xuân đi xuân lại thật vội vàng
Anh vẫn hăm hở đợi nàng Xuân đến.

Phạm Tình Thơ

*
Bên Kia Bờ Hy Vọng

Biển vẫn mãi sóng xô
Thân lưu lạc vô bờ
Mịt mù trong gió cát
Chân bước đi về mô"

Nha Trang ngày em đến
Lưu luyến mắt môi mềm
Búp măng tay xao xuyến
E ấp ánh đèn đêm.

Niềm vui trong phút chốc
Chút thương yêu định kỳ
Ngày mai anh lại bước
Giang hồ anh lại đi.

Sóng cuồng ngông, thác lũ
Cây cỏ chẳng yên lành
Đêm hao mòn mộng dữ
Thao thức đợi bình minh.

Bên kia bờ hy vọng
Xao xuyến mắt môi mềm
Cho đôi tay bé bỏng
Thắp nến rọi niềm tin.

Mơ Nha Trang ngày về
Trên vạn dặm sơn khê
Mùa hoa đăng mở hội
Những thương yêu cận kề.

Thy2000

*
Đêm

Màn đêm buông xuống
Cảnh vật thêm buồn
Nỗi đau sóng cuộn
Lệ sầu mưa tuôn.

Người đã đi rồi
Bỏ lại mình tôi
Con tim bối rối
Tình này đơn côi.

Đêm xuống lạnh lùng
Cảnh vật dửng dưng
Lòng cơn sóng dựng
Giọt sương thấm lưng.

Người đi có biết
Tình yêu bất diệt
Nhớ nhung da diết
Nỗi buồn không tên.

Đêm vẫn còn đêm
Gió thoảng bên thềm
Thời gian như đếm
Đau càng tăng thêm.

Người vẫn vô tình
Năm tháng lặng thinh
Nơi đây không tỉnh
U mê một mình.

Đêm vẫn lặng trôi
Giọt sương vẫn rơi
Mong sao đêm hỏi
Buồn này có vơi"

Người ơi có thấu"
Tình yêu dài lâu
Tim côi thêm sầu
Người giờ nơi đâu"

Nguyễn Như Sơn

*
Mai Về

Mai về xuống tóc làm tăng
Một ngăn nhà lá một vầng trăng soi
Hình hài xếp lại buồn vui
Bên ao nước ngọt vẽ trời trong xanh
Cỏ reo trên mảnh đất lành
Một áo rộng che quanh địa cầu.

Mõ chuông vang khúc nhiệm màu
Tiếng Kinh ai rót trôi vào mùa xuân
Và hoa nở rất ân cần
Thấy con én cũ bay mừng người xưa
Như chừng vô lượng nắng mưa
Màu thiên cổ ấy một bờ sương tan.

Lý Thừa Nghiệp

*
Khóc Tình Quê Cũ

Tối ra phố chợ ăn hàng
Quán mì Đào Ký trăng tàn bên sông
Châu Văn vãn hát người đông
Quán hàng nhiều ghế vẫn không chỗ ngồi
Đông Thành kêu ít dĩa mồi
Gỏi gà, nem nướng chia đôi mấy thằng
Lai rai vài xị nhập nhằng
Nhìn người qua lại ngắm nàng bàn kia
Bánh bèo quán bán tới khuya
Cho đôi bạn học ngồi chia tình sầu
Dừng xe hứng mát đầu cầu
Cẩm Đô quán trọ trên lầu Nghệ Đô
Trời khuya nước mía mại dô
Trọng Ni góc phố bánh mì bánh bao
Chú Xây chuyên bán đá bào
Sạp khô mực nướng tương màu ớt cay
Tối nào phim chiếu thật hay
Gia Tân(*) ngồi quán khói bay mịt mù
Đốt tay khói thuốc canh giờ
Uống ly phê đá ngồi chờ bóng em
Đèo nhau kiếm quán ăn nem
Gia Long cuối phố ăn kem ăn chè
Chè sâm bửu lượng ngọt ghê
Trời trưa nắng gắt anh mê một thời
Anh giờ ở mãi bên trời
Nhớ về phố chợ một thời hoa niên
Phố xưa nét đẹp dịu hiền
Bây giờ còn có là miền đất xưa"
Hay trời nắng sớm chiều mưa
Đổi thay tất cả mới vừa hôm qua
Còn đâu giọt nước mắt thừa
Khóc tình quê cũ năm xưa một lần.

Vĩnh Hòa Hiệp

(*)Gia Tân Băng Gia


*
Dại Khờ

Tôi vẫn là tôi của dại khờ
Của muôn năm trước tuổi ngây thơ
Của khung trời cũ đầy thương nhớ
Của khối tình si thuở học trò

Tôi vẫn là tôi của đợi chờ
Của sầu của mộng của bơ vơ
Của quê hương cũ trong nhung nhớ
Của mái trường xưa những vật vờ.

Vân Lam

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Em biết Ngoài vườn sau nhà em Có một hang thỏ Có thỏ mẹ và ba thỏ con Là bốn con thỏ
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em mẹ mất sớm, sống với dì ghẻ quá ác độc nên người anh dẫn em gái trốn khỏi nhà. Dì ghẻ là một bà phù thủy, đã dùng phép thuật biến người anh thành một con Mang. Cô em gái tìm được một túp lều nhỏ trong rừng, hằng ngày hái trái về nuôi anh. Cuộc sống rất an lành thì bỗng một hôm nhà vua cùng tùy tùng đến khu rừng săn bắn. Cuộc săn kéo dài nhiều ngày và người anh xin em cho mình ra khỏi lều dự cuộc săn. Đến ngày thứ ba, Mang bị thương, nên có người biết chỗ ở của Mang , về báo cho vua hay. Hôm sau, chân Mang lành hẳn, lại xin em cho tham dự cuộc săn. Nhà vua đi tới túp lều, đã sửng sờ trước vẻ đẹp của cô gái và xin cưới cô về làm vợ. Cô bằng lòng và đem Mang về hoàng cung. Bà dì ghẻ tưởng hai anh em đã bị thú dữ xé xác ăn thịt, nghe tin cô em đã thành hoàng hậu thì tức giận, ghen tức. Cô con gái của mụ, xấu như ma lem, lại chột một mắt, cũng hờn dỗi khóc lóc muốn soán ngôi hoàng hậu. Mụ phù thủy hứa sẽ dùng kế...
Khi cá Ông từ trần… lòng người cũng hoang mang. Bản tin Kênh 14 kể chuyện Phan Thiết: Ngày 29/5, các ngư dân phường Mũi Né, thành phố Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận phát hiện xác một cá Ông lụy ngoài khơi, sau đó tiến hành kéo vào bờ tổ chức an táng theo phong tục địa phương.
Em lớn lên từ tấm lòng biển cả Bát ngát tình người, ruộng mật bờ xôi Bàn tay nào chăm lo từng tấm tã? Cho hôm nay em được lớn thành người Đám trẻ mồ côi bây giờ đã lớn Ba mươi năm mài miệt mái hiên trường Ngày tốt nghiệp trong giảng đường đại học Hẹn cùng nhau đồng trở lại quê hương
Trà Vinh có đầu gà đít vị, Tiều lai Miên (!), hoặc Miên lai Việt nên con lai, nhứt là con gái, thừa hưởng của Tía mình một chút, của Má mình một chút,. tổng hợp toàn tinh hoa, nên em nó đẹp não nùng. Đẹp đến nỗi mấy anh xứ Nẫu quê mình, tuốt tự Quảng Nam, phiêu bạt vào, dẫu còn nhớ con ‘ghệ’ mình ở quê xưa, mà vẫn thấy con tim mình tan nát!
Hóa không bay vút miền miên viễn, Xác trần tháo cởi, hạnh vô biên. Đọa đày mạt kiếp giờ quên lửng, Nhẹ tênh bụi rắc rũ oan khiên. Mừng rơn thanh thoát cơ man đấy, Bỗng chợt động tâm: khóe mắt đầy. Giọt nước người xưa ươn ướt đọng, Rừng xanh đất đỏ lấp khôn khuây.
Một cách lịch sự hơn thì Trung Quốc bày tỏ hy vọng rằng trong khoảng một thập kỷ nữa, Mỹ sẽ học được sự khiêm tốn để chấp nhận Trung Quốc như một nước bình đẳng với mình và cùng lúc ấy có đủ khôn ngoan để tránh kích động Trung Quốc ở sân sau châu Á.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.