Hôm nay,  

Lễ Độ Tối Thiểu

16/09/200600:00:00(Xem: 6893)

Lễ độ là gia vị của cuộc đời. Ngay với người thân nhứt hay thù nhứt, con người văn minh , có văn hoá cũng cố giữ lễ độ. Đặc biệt đối với các "bộ măt công cộng"  được quyền ăn, được quyền nói, nên có phận sư phải nghe phê bình, chỉ trích, càng phải lễ độ hơn ai hết. Dùng những lời lẽ bất xứng, dao to, búa lớn, kêu ông này bằng " thằng", gọi bà kia bằng" con" - không lễ  độ -- chẳng chết ai, nhưng thường bị phản tác dụng. Bằng cớ là Thị Trưởng  Thành phố Salt Lake City Ô. Rocky Anderson dùng những lời lẽ không lễ độ đối với  TT Bush trươc khi đến viếng  thăm. Thị Trưo"ng bị dân chê trách, mà TT Bush lại được lòng dân hơn.

 Sự thể là hồi đầu tháng 9 này, theo lịch trình TT Bush đến Salt Lake City để nói chuyện trước American Legion và gây quỷ ứng cử cho Thượng nghị sị Cộng Hoà Orrin Hatch of Utah. Trước đó  vài giờ, Ong Anderson Thị Trưởng thành phố, một đảng viên  thuộc thành phần tự coi là  cấp tiến của Đảng Dân Chủ, nổi danh hay dùng dao to, búa lớn nẩy lửa trước đám đông,  tổ chức và cầm dầu một cuộc họp dân  phản chiến, ngay trước toà thị sảnh.  Ong Thị Trưởng nhà ta  hứng chí "nổ" lớn. Ong gọi TT Bush là "một tổng thống bất lương, mua bán chiến tranh, chà đạp nhân quyền." Ong sẵn trớn nổ luôn cả chánh quyền trung ương Mỹ. Ong nói, "Con cái chúng ta và thế hệ sau sẽ phải trả giá  cho sự dối trá,  tàn bạo,  bất tài, phi nhân của chánh quyền Bush và  của Quốc Hội đầy tớ  đã  hủy hoại một cách ngu xuẩn trách nhiệm và quyền hạn của mình trong hệ thống kiểm soát và cân bằng của chánh quyền chúng ta." 

Không cần phải nói, Thị Trưởng Anderson, là người kiên định lập trường phản chiến, triệt để chống Chiến tranh Iraq. Ong xem TT Bush và sự lãnh đạo của Ong Bush sẽ làm cho nước Mỹ  tiêu tan. Ong có quyền có ý kiến và  tin như vậy. Và người khác cũng có quyền nghĩ khác và tin khác. Nhưng cái đáng trách nơi Ô Thị Trưởng Anderson là Ong thiếu  cái lịch duyệt tối thiểu của một bộ mặt công cộng. Của  một chánh trị gia đối lập; của một thị trưởng đại diện dân cử của thành phố đối với cựu quân nhân mời tổng thống đến  và đối với người dân của thành phố khác ý với Ong; và của một người chủ nhà đối với khách viếng. 

Không ai phủ nhận cá nhân Ông Anderson có quyền nói lên ý kiến phản chiến của mình trước đám đông. Nhưng tư cách của một thị trưởng của Ô Anderson không phù họp với những lời không lễ độ như trên. Nhứt là  tiểu bang Utah, thành phố Salt Lake City là nơi theo truyền thống Mormon mạnh, đòi hỏi phải tĩnh lăng lịch thiệp và lễ độ với nhau trong cuộc sống. Tác phong, hành động và lời nói của Ô Thị Trưo"ng ồn ào, lạc điệu làm dân Utah nói chung và Salt Lake City nói riêng bất ngờ, bối rối, và bất bình.

Là một Thị Trưởng, tối thiểu Ong phải đối xử với tổng thống thống Mỹ với nghi thức. Dù Ong có bất đồng chánh kiến, bất bình TT Bush chín xe mười vàn đi nữa, Ong cũng không thể chủ quan mạ lỵ tổng thống Mỹ một cách công nhiên như vậy. Nhứt là mạ lỵ sau lưng, trước khi tổng thống đến. Đồng ý hay không đồng ý với TT Bush về chiến tranh Iraq là quyền của Ô. Anderson. Nhưng là một thị trưởng, Ô Anderson vẫn có nhiệm vụ của một người chủ nhà đón khách là TT Bush khi TT Bush đến viếng thành phố. Người ta còn nhớ, Salt Lake City chào đón TT Clinton long trọng khi Ong đến viếng dù lúc bấy giờ mức độ được lòng dân của TT Clinton xuống thấp.

Mạ lỵ TT Bush trước khi TT Bush đến Salt Lake City theo lời mời của Americain Legion Convention để nói chuyện với  tập thể cựu quân nhân Mỹ, kiểu làm đó của Ô Thị Trưởng Anderson là thiếu lòng tương kính đối với tập thể cựu quân nhân Mỹ. Tách rời chánh quyền địa phương với hội đoàn với chánh quyền trung ương là bất lợi cho thành phố và tiểu bang. Một đại diện dân cử coi phe đảng, coi ý kiến cá nhân lớn cao hơn quyền lợi tập thể không phải là một đại diện dân cử của dân, vì dân, do dân.

Do vậy lời nói và hành động của Ô Thị Trưởng Anderson bị phản tác dụng. Giáo sư khoa chánh trị của ĐH Utah, Ô Ron Hrebenar nói, TB Utah là một tiểu bang mà cư dân tôn trọng chánh quyền và không thích ly khai. Người dân Utah đại đa số có cảm nghĩ rõ ràng cái gì thích đáng, cái gì không. Khuynh hướng chung là ủng hộ các định chế, ủng hộ tổng thống, ủng hộ đất nước, ủng hộ quân đội."

Và phản tác dụng đo được thể hiện qua thăm dò bằng con số, chớ không phải do nhận định hay suy đoán. Thăm dò làm một tuần sau ngày Thị Trưởng Anderson nổ đối với TT Bush, cho biết đại đa số người được hỏi ở Utah  tin ràng chống chiến tranh Iraq với bất cứ giá nào theo kiểu Anderson là giúp cho kẻ thù của quân đội Mỹ ở Iraq.

Thăm dò của báo USA Today và Gallup trước đó cũng cho thấy Utah là tiểu bang TT Bush được lòng dân cao hơn các tiểu bang khác. Trong cuộc thăm dò sau cùng của báo USA Today và Viện Gallup, trong khi tỷ lệ toàn quốc là  42% thì tại Utah, TT Bush được 66%. Trong hai kỳ bầu cử 2002 và 2004, Utah là tiểu bang TT Bush được tỷ lệ phiếu cao hơn ứng cử viện đồi thủ, tỷ lệ dsai biệt cao nhứt trong các tiểu bang bản lề.

Thực sự ra lời không đẹp của Thị Trưởng Anderson trong cuộc tập họp phản chiến  trước toà thị sảnh Salt Lake City, không có bao nhiêu ảnh hưởng tốt cho Đảng Dân Chủ, cho phe Cấp tiến trong đảng này, và cho phe Phản Chiến. Nhưng những lời lạc điệu, thiếu kiềm soát, phi qui cách đó của một thị trưởng làm cho nhiều người dân Utah phê bình nặng ngay trong TB Utah.

Không phải Anderson là người duy nhứt vì chống Chiến tranh Iraq bất cứ giá nào nên sanh bất kính với tổng thống. Những người chống chiến tranh có quyền bày tỏ lập trường của mình, kể cả trên đường phố. Nhưng chống theo kiểu dùng chức vụ của chánh quyền điạ phương như  thị trưo"ng để bất kính, có lời lẽ thô bạo đối với tổng thống, vị nguyên thủ quoc gia, đối xử bất xứng với một ngưòi khách là điều không thể chấp nhạn được. Mỗi người có quyền phê bình, chỉ trích, phản đối nhưng không băng cách ghê tởm.. Phê bình, chỉ trích, phản đối nhưng không thô bạo. Nhứt là những bộ măt công cộng lúc nào cũng cần lễ độ tối thiểu.

Thiếu cái lễ độ tối thiểu đó sẽ là " hàm huyết phún nhơn tiên ô tự khẩu". Phê bình, chỉ trích thô bạo, ghê tởm như người dùng dao chăt nước, nước không rời, mà mình mẫy ướt đẫm thôi.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong ba mươi năm nhập cuộc với ông chỉ có văn nghệ. Những hoạt động khác đều trở nên thứ yếu. Văn nghệ là cuộc sống, là cuộc đời của Thanh Nam. Văn nghệ, khu rừng ông đến, thưởng thức, trồng thêm cây và cất nhà ở đó, khác với một số đông ghé qua, thoáng qua một cái nhìn rồi trở về nhà riêng
Đời sống của hoa bồ công anh rắt ngắn, nở khoe sắc chỉ sau ba ngày thì bắt đầu tàn. Trước khi tàn hẳn còn có khoảng mươi ngày để cánh hoa nhạt dần khép lại với nhau thành hình cầu màu trắng mong manh, gặp cơn gió thoảng qua cánh hoa vỡ ra bay tung trong gió. Ba cánh hoa vỡ ra bay tung trong gió.
Coi: năm tôi đậu tú tài I, tỉ lệ trúng tuyển toàn miền Nam (VN) cho ban C chỉ có 8 phần trăm. Một trăm đứa đi thi thì rớt hết 92, vậy mà cái bằng của tui bị “coi như đồ bỏ” là sao – hả Trời?
tháng Ba và tháng Tư năm 1975, những ngày mà người dân miền Nam từ Quảng Trị, Huế, Đà Nẳng, Qui Nhơn, Kontum, Nha Trang, Ban Mê Thuột, Xuân Lộc, Long Khánh ..., cho đến Vũng Tàu, Sài Gòn không thể nào quên được
Hội tụ hầu hết các phe tham chiến, kể cả CSVN • VNCH và những bài tham luận về nỗ lực vừa bảo vệ vừa xây dựng kinh tế, xã hội
Cuộc đời quả thật vô thường. Không thể nào tạo nên một không khí tình nghệ sĩ đậm đà thân thương Hội Ngộ trong suốt thời gian hơn 3 năm nơi Quán Doanh Doanh trên Đại Lộ Hoàng Hôn Hollywood Los Angeles.
Hội thảo sẽ cung cấp thông tin và tài nguyên có giá trị cho những ai trong các ngành nghề như xây dựng, kỹ thuật, quy hoạch và các ngành công nghiệp liên quan
bước vào mùa lễ Phục Sinh bên Châu âu & xứ Đức, có một loài hoa nở rộ đẹp lắm rất giống loài hoa mai VN mình. Dân bản xứ đặt tên là "mưa vàng" (Goldregen / Laburnum)
cổ tích trầu cau là những chứng liệu rõ nét góp phần vào kho tàng sử liệu Việt, khẳng định rằng trước khi người Trung Hoa (chủng Mông Cổ) và nền văn hóa Trung Hoa tràn vào cổ Việt, thì tại đây đã có một nền văn hóa bản địa, với lễ nghi tập tục riêng biệt - , người Việt duy trì nền độc lập và nét đặc thù văn hóa Việt Nam
Dân miền Nam bị cướp nhà, cướp đất, cướp tài sản, bị đuổi đi kinh tế mới, phải bỏ nước ra đi, nhiều người chết trên đường tìm tự do... Tháng Tư Đen 2019, Hà Nội phải chính thức nhìn nhận thua kiện ông Trịnh Vĩnh Bình, một công dân Hòa Lan gốc Việt, thì quả thật phán quyết Tòa Trọng tài Quốc tế là một phán quyết lịch sử đối với người Việt Nam.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.