Hôm nay,  

Thơ Thơ

08/04/200300:00:00(Xem: 9970)
Dấu Bụi

Ta đành
Như áng mây bay
Đánh rơi dĩ vãng
Tháng ngày phiêu du
Thời gian
Như vết
bụi mù!
Tuổi thơ
quên lãng
phai mờ dấu xưa...!

Trần Trúc Duyên

*

Hai Con Bong Bóng

Thế nào anh cũng gọi em
Bởi vì em cũng rất thèm gọi anh
Ngoài trời anh ạ, mưa nhanh
Lòng em từng giọt chảy quanh mắt buồn
Mưa đều, từng đợt mưa tuôn
Hai con bong bóng trên nguồn đuổi nhau
Đuổi hoài có bắt được đâu
Một con hụt hẫng bên đầu sông Tương
Mệt nhoài với những đau thương
Cúi đầu nhìn ngọn Vô Thường, chào thua!
Một con đến suối Tương Tư
Say trong nghĩa suối, ngẩn ngơ tình nguồn
Ôm nhầu chăn gối mà hôn
Tỉnh hay mơ nhỉ để buồn hay vui"!
Ngoài kia mưa vẫn mưa rơi
Lòng em như thể lòng trời Ướt mem!
Và anh đã gọi cho em
Hai con tim ở hai miền sục sôi
Nhớ anh, nhớ lắm. Anh ơi!
Hôm nay nhớ đến bằng mười hôm qua
Một con bong bóng xót xa
Một con mắt ướt chan hoà vì mưa ...

Song Châu Diễm Ngọc Nhân

*

Vũng Lầy

Hương nghìn trùng trong mưa phùn mùa hạ
Dật vờ ai ngầy ngật úa cỏ cây
Nét trinh nguyên hằn dấu vết đọa đầy
Thuở ban đầu chả bao giờ hò hẹn
Vũng lầy sặc sụa đớn đau chẳng vẹn
Hạt nhẹ phất phơ nặng trĩu đợi chờ
Từ độ hư vô chợt biết hững hờ
Tình ta đấy đã già bao nhiêu tuổi

Môi xanh xao đeo đuổi nụ hôn nào
Hồn về đi xác thân chia hơi thở
Trước hai nay một đời chỉ nửa vời
Lòng dẫy chết dạo nghe câu cách trở
Biển đáy sâu nắng vàng buồn ảo não
Đêm cùng đêm hun hút gọi tên người
Van lơn buông giọt đọng, mắùt rã rời
Trời trở lạnh quạnh hiu thêm giá buốt.

Lơi vòng tay rụng rơi lời ru ngọt
Thở dài đan từng nhịp nối chập chờn
Nợ nhau đâu sao trách móc dỗi hờn
Thì thôi vậy dứt tình, xin nghĩa lại
Trơ vơ che tay nọ đắp tay này
Dệt mộng ảo thì thào cơn gió cuốn.
Bão qua đây phá nỗi nhớ ngục tù
Vừa hay không" Như cả đôi ngày cũ.

Kiến An

*

Ngu Cơ

Họa bài thơ cùng tên cuœa Lâm Nam Triều đăng trong một số báo xuân đã qua.

Tình thắm, ai ngờ lại dơœ dang,
Phu thê không trọn đạo tào khang.
Vòng dây xiết chặt đành tan ngọc,
Sông nước chia ngăn phaœi nát vàng.
Ước nguyện quân vương rời hiểm địa,
Cầu mong chiến tướng vượt trường giang.
Thiếp xin nằm xuống vùng Cai Hạ,
Hồn vẫn vấn vương ơœ cạnh chàng.

Phạm Tùng

*

Luận: Bài Thơ “Con Cóc”

Bài thơ “Con cóc”,
bài thơ dơœ
Có keœ cho rằng:
bài thơ hay!

Người thích nói ngược,
Keœ thích nói xuôi.
như mưa, như nắng,
Như buồn, như vui...

Người luận dơœ
thành hay
-Ai chịu mình
ngụy biện"
-Ai chịu mình
mắc bệnh thông phong"(*)
Âm dương lệch lạc
Hoá thành ngông...

Bài thơ “con cóc”,
bài thơ dơœ.
Có keœ cho rằng:
Bài thơ hay!
Dù cho có dơœ, có hay,
Luận bàn thơ thẩn
Vài giây
đỡ buồn!

Kỳ Nguyễn

(*) Đáng lẽ là “thông... âm”

*

Về Bằng... Thơ

Địa cầu có mấy tỉ người
Một em bé tí, tỉ lời cứ… thương
Đã nhiều năm vẫn còn vương
Việt Nam bao chuyện, máu xương chất chồng!
Văn chương có mấy tỉ dòng
Mà em cứ đọc, bằng lòng-hướng-quê
Chuyện người đi, chuyện người về
Chuyện người sắp chết ủ ê, quan hoài
Đọc chi" Toàn chuyện bi ai!
Nên khi em viết, tay hai bàn, buồn
Ngón tay em gõ mà run
Việt Nam hai chữ: lệ tuôn, thơ… về!!!

*

Ngoảnh Lại Vẫn Sầu...

Mây bay, lặng lẽ mây bay
Người đi" Lặng lẽ, ai hay tấm lòng!
Đèn Quê ai thắp mà chong"
Dầu không cạn dĩa, bấc không rụi tàn!
Nền nhà cháy, Tết Mậu Thân,
Bảy Lăm cuốc đất, đất gần trời xa!
Sông sâu, biển rộng cũng… ra
Trùng khơi nổi sóng, quốc gia cũng… lìa
Một đi, lệ đẫm đầm đìa
Chân nhanh nhanh bước, tim chia nhịp dồn
Nuốt lời, nước mắt vô ngôn


Mẹ Cha để lại hỏi hồn còn chi"
Bao nhiêu năm, một lần đi
Chưa quay về được, sầu bi nào bằng!!!

Ý Nga

*

Tây Đô Mắt Lệ Nghẹn Ngào

Gơœi bạn thơ Kỳ Nguyễn

Qua cầu sông Hậu mênh mang,
Sương mờ cay mắt hai hàng lệ rơi.
Nhớ ngày ông tướng về trời,
Cùng bao tưœ sĩ suốt đời hy sinh.
Tròn câu huynh đệ chi binh,
Nén nhang tôi thắp vong linh mộ phần.
Cho người vị quốc vong thân,
Một đời vì nước xa gần bà con.
Mẹ già được giấc nguœ ngon,
Em thơ buổi sớm lon ton đến trường.
Cho người con gái anh thương,
Khai xuân mãn nguyện ngát hương xuân thì.
Cuộc đời lính trận mấy khi,
Được về phố chợ mùa thi bên nàng.
Thu về cho lá úa vàng,
Nhớ em cuối phố quán hàng lê la.
Đông về sương lạnh cắt da,
Anh còn trấn thuœ đồn xa đêm ngày.
Mùa xuân chinh chiến miệt mài,
Mai vàng không thấy biết ngày nào xuân.
Biết em tựa cưœa bâng khuâng,
Cũng đành mà hẹn cho tuần trăng sau.
Rồi ta sẽ ơœ bên nhau,
Rồi ai có biết ta đau suốt đời.
Trách gì vật đổi sao dời,
Lòng người ngày đó rối bời tâm can.
Cũng đành vâng lệnh đầu hàng,
Để rồi nước mất nhà tan đọa đày.
Giờ gần ba chục năm dài,
Lòng ta vẫn một thời trai ngày nào.
Tây Đô mắt lệ nghẹn ngào,
Khóc người tưœ sĩ máu đào phơi thây.
Bao giờ đoàn tụ sum vầy,
Bao giờ dân được no đầy chén cơm.
Việt Nam mình được tiếng thơm...

Vĩnh Hòa Hiệp

*

Mấy Vòng Phù Du

Em đưa anh đến nghĩa trang
Mắt đầy ăm ắp hai hàng lệ rơi
Thôi từ đây nhé, anh ơi!
Thiên thu chôn chặt một đời tài hoa!
Ngoài lần vải liệm này ra
Một quan tài với nhạt nhòa huyệt sâu ...
Anh ơi, còn có gì đâu"
May chăng là đám cỏ sầu mà thôi!
Nắng mưa anh trả lại đời
Dối gian cũng trả lại người thế nhân
Nhưng hồn em với ái ân
Thì anh gom hết ân cần đem đi!!!
Đằm đằm giọt lệ trên mi
Lòng em sóng nổi, vọng đi trăm miền!
Tàn rồi, một cánh hoa duyên
Chìm rồi anh, một chiếc thuyền sang sông!
Đưa tay níu áo quan chồng
Thấy trong đáy huyệt mấy vòng phù du!

Song Châu Diễm Ngọc Nhân

*

Nghe Mưa Nhớ Bạn

Nghe mưa rơi, nghe gió thổi
Nghe lạnh lùng, nghe cô đơn
Nhớ gì không biết nhớ gì
Bồn chồn tấc dạ bồn chồn
Nghe mưa rơi, nghe sấm nổ
Nghe nặng nề trong tâm tư
Nhớ gì mãi không ra
Đi tới đi lui lớ ngớ
Phaœi rồi nhớ bạn chung tù
Ỳ ạch giúp mình vác cuœi
Lội sình té lên té xuống
Mỹ Thanh nước mặn đồng chua
Phaœi rồi, nhớ bạn nhớ bè
Nhớ đồng nội, nhớ anh em
Nhớ nhà, nhớ làng, nhớ xóm
Xa xăm tít tắp mù khơi
Bạn tù keœ còn keœ mất
Nghe mưa nhớ bạn nhớ bè
Chia nhau hơi thuốc muỗng đường
Vác dùm khúc cuœi rừng sâu
Bao giờ gặp nhau kể lể
Vui ít buồn nhiều ngày xưa
Đức ơi, tao nhớ mày ghê
Dắt dìu qua cơn hoạn nạn.

Cung Đỉnh

*

Cũng Vẫn Niềm Đau

Gửi Cù Khắc Huy NT2

Đất đã quằn lên nỗi xót xa
Mưa tuôn ngược hướng ướt sơn hà
Tháng tư đỏ mắt ngàn oan khốc
Ai hiểu tình quê ý thiết tha...

Giựt nhẹ dây cương, ghìm vó ngựa
Trời trưa không nắng bụi bay nhanh
Yên cương còn vướng tình sông núi
Sao vất gươm kia thật đoạn đành

Tay vất gươm lòng căm sục sôi
Khói hương nghi ngút nghĩa trung đài
Lời minh thệ nở bay theo gió
Xót nhớ im buồn mắt lệ rơi!

Chiến bào bè bạn tung vung vãi
Chưa nhục đau bằng lá cờ xưa
Ngàn lần ta đứng nghiêm chào kính
Nay tả tơi vùi dập gió mưa...!

Trông kìa cây lá im tê tái
Trời kéo mây che giữa nắng hè
Chiến hữu mắt buồn như ngây dại
Tay chân còn lắm vết máu me.

Sao nỡ buông lời đau bức tử
Ra đi bỏ lại cả kinh thành
Ngàn mây đan kính che màn lệ
Vết nhục oan hờn nát sử xanh ...

Thy Lan Thảo

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
(Viết theo lời kể của chiến sĩ Biệt Hải) Trong các đơn vị tác chiến,của QL/VNCH nếu không kể đến một lực lượng tình báo hoạt động âm thầm nhưng không kém phần nguy hiểm như Biệt kích, thám báo,quân báo, lôi hổ …. và nổi bật nhất là lực lượng Biệt Hải thật là một điều thiếu xót. Thật vậy, những lực lượng tình báo Biệt Hải không chỉ đảm trách công tác xâm nhập ngay trong nước cũng như ngòài nước và đã tạo nên những kỳ tích đáng kể với những chiến công oanh liệt khiến cho bọn CS phải khiếp sợ nể vì.
(LGT: Thưa quý bạn. Sáng nay, thứ bảy, cả Oregon và Portland chìm trong biển tuyết trắng xóa, ập xuống từ đêm qua và hứa hẹn kéo dài đến cuối tuần sau. Không đi đâu được. Đành ngồi nhà nhâm nhi cà-phê. Mà nhớ về những kỷ niệm vàng son cũ. Của chiến tranh, hòa bình và tình yêu muôn thuở. Bèn mạo muội gửi đến quý bạn một bài mọn mới viết xong, để quý bạn mua vui cũng được một vài trống canh. Và cho riêng tôi, như một khúc hát thiên nga, le chant du cygne, theo nghĩa chính xác trong Pháp ngữ. Chúc quý bạn những điều tốt đẹp nhất trong Tết Kỷ Hợi. Và hẹn gặp lại trong ba năm. Kim Thanh Nguyễn Kim Quý)
Tết vui tưng bừng... tuy nhiên, có rất nhiều màn đi quá đà, như nhậu, hát, kẹt xe, tai nạn xe... Bản tin TTXVN kể: Ngày 10/2 (tức mùng 6 Tết), dòng người từ các tỉnh miền Tây, miền Trung bắt đầu trở lại TP SG để làm việc và học tập khiến các tuyến đường vào cửa ngõ thành phố kẹt xe nghiêm trọng.
Iris Đinh là tác giả đã nhận giải Chung Kết 2017, với hai bài "Chuyện Góc Bếp," và “Con Bé Nổi Loạn,” hai tự sự về mẹ và con gái trong một gia đình đổ vỡ. Sau 13 năm trở lại trường học và thực tập, mẹ trở thành một thạc sĩ về y tế tâm thần. Cô con gái từng nổi loạn thì trở thành Tiến sĩ Anne Q. Phan tại đại học UC Irvine và UC San Diego, người xác định được gene gây đột biến giúp sinh vật mọc thêm tay chân, mà báo O.C. Register đã đăng tin ngày 5 tháng Tư 2013. Sau đây là bài mới của tác giả, trích từ báo xuân Việt Báo Tết Kỷ Hợi 2019.
Dennis Trương nói, không thể tưởng tượng hơn 300 sinh viên Mỹ gốc Việt, gốc Thái bình dương và Á Châu họp nhau trong một khung cảnh, cùng gìn giữ và làm rạng rỡ văn hóa Viet Nam.
hầu hết thành viên Hội đều có gốc gác xa gần với các lò luyện thép của VNCH. Từ Ban Chấp Hành, Ban Giám Sát, Ban Cố vấn ...từ ngày thành lập đến nay đều kinh qua tôi luyện, đều có tầm cở, hội đủ tri thức và trí thức
Mấy ngày Tết, các Chùa đón bao khách thập phương đến lễ bái, khói hương nghi ngút... theo phong tục cổ truyền đến thưởng thức nét đẹp văn hóa ngàn xưa của dân tộc. Hình ảnh Tết không thể thiếu mái chùa, các tà áo dài thướt tha và những cành hoa nở thắm
từ dòng chữ đầu tiên tới cuối cùng, tác giả đều không rời xa tấm lòng chân thành biết ơn và, chia sẻ hết mực của một cư sĩ và, cũng là một nhà thơ... đó cũng là những con-chữ-thân- ái đáng kể trong sinh hoạt VHNT hôm nay, của chúng ta
Cuộc họp thượng đỉnh lần thứ hai giữa Chủ Tịch Kim Jong-un và TT Donald Trump tại Việt Nam cuối tháng 2, hy vọng sẽ đem lại kết quả khả quan như mọi người mong đợi, nhất là hơn 25 triệu người dân khốn khổ tại Bắc Triều Tiên
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.