Hôm nay,  

Thơ Thơ

04/11/200100:00:00(Xem: 18787)
Gió

Cánh buồm xuôi gió về đâu,
Chờ trông trên bến giang đầu mà chi"

Cơn gió giao mùa mơn cánh hoa
Non Tây vàng vọt ánh dương tà
Gió qua thung lũng, lên triền núi
Gió đến thì thầm chuyện với ta.

Qua rồi gió cuốn trôi thời gian,
Tuổi ngọc tim mơ thấy địa đàng,
Một cõi thần tiên bay vuột mất
Còn lại bên đời tiếng thở than...

Mở rộng vòng tay ta rộng mở
Mấy mùa gió lộng, mấy mùa thương"
Gió đợi trăng thanh về trước ngõ,
Lấp ló trên giàn dạ lý hương.

Gió từ đâu đến" Gió đầy vơi!
Vô tình để mặc lá vàng rơi.
Phải chăng gió chuyển từ không khí"
Hay tiếng thở dài của em tôi"

Việt Nhi

*
Xin Lỗi Em

Vì một lý do gì"!
Đường nhà tôi vắng tiếng chân em bước
Và lúc ấy:
Lối đi ngoài cổng trước
Tôi vẫn tin - cỏ chưa vội mọc đầy
Cỏ độ lượng, cỏ cần biết rõ
Tôi có gì xúc phạm tới em đây"

Xin lỗi em,
Vì một lý do gì"!
Em chẳng dừng chân nơi tôi đang đứng đợi

Và lúc ấy:
Vẫn xôn xao lá mới
Hàng cây đang đứng thẳng chẳng nghi ngờ
Cây thẳng thắn, cây cần biết rõ
Tôi có gì, em đến đỗi làm ngơ"

Xin lỗi em,
Vì một lý do gì"!
Em vờ vĩnh than phiền tôi đủ điều
Và lúc ấy:
Tôi vẫn tin bóng tối
Chưa nhuộm đen được trái tim minh
Nếu thật biết, ai mới là gian dối
Xin hãy chờ phán xét của bình minh.

Còn nếu quả tình,
Em muốn xa tôi.
Người mới đến rủ em quên người cũ
Thì cứ nói đi
Em đâu cần gieo tiếng dữ.

Ai chưa quen
Chưa cảm thấy mình hiền
Tôi chỉ mượn một lời thơ nhắn nhủ
Cầu mong cho em được một người tình
Như tôi đã yêu em.

Thy2000

*
Họa nguyên vận bài "Mong bạn Đan Phụng"

Của thi hữu Thanh Tương đăng trên báo SGT ngày 24.8.2001
Thân mến tặng bạn Thanh Tương để đáp lại tình bạn thiết

Tin thư mới vắng một trăng tròn
Khắc khoải lòng ai,.... thật sắt son!
Chan chứa lời thơ tình thắm thiết
Dạt dào ý bút nghĩa đang còn
Xuân về muôn vật hòa vui điệu
Cảnh gợi chim trời hót véo von
Chợt thấy hồn ta vương nỗi nhớ
Tao đàn năm ấy vẫn chờ mong"...

Đan Phụng

*
Tìm con dế lửa ngày xưa

Mấy thằng lục lạo đống rơm
Tìm vài chú dế mà gom đem về
Năm ba thằng nữa kết bè
Kéo nguyên một đám ra hè mà chơi
Bỏ ra chúng đá tơi bời
Dế than dế lửa nằm phơi bụng rồi
Đá xong một trận đã đời
Em nào em nấy mồ hôi ướt đầm
Bây giờ xẻ bảy chia năm
Kéo nhau cả bọn ra đồng cỡi trâu
Chia phe tập trận cờ lau
Hai phe xáp chiến máu đào đổ ra


Chơi cho quỷ bắt tha ma
Kéo nhau ra miễu ông Tà tắm sông
Ma da(*)bắt kiếm hình dong
Gặp ngay đám quỷ tay không trở về
Quê hương loạn lạc tứ bề
Mỗi thằng mỗi ngả chẳng hề gặp nhau
Dấn thân vào cõi binh đao
Thằng vô quân đội thằng vào mật khu
Chiến trường khói lửa mịt mù
Tên bay đạn lạc biết sao đo lừa
Dế tôi chết ổ lá dừa
Bạn tôi chết tuổi độ vừa đôi mươi
Xác nào bên đám dừa tươi
Bên hàng me nước đống rơm sau vườn
Chết trên mảnh đất quê hương
Một thời đùa giỡn nhịn nhường lẫn nhau
Dế con giờ đổ máu đào
Chết bên bờ giậu hàng rào năm xưa
Ta còn giọt nước mắt thừa
Khóc tình bằng hữu cho người cho ta
Cho người một chuyến đi xa.

Vĩnh Hòa Hiệp

(*)Tắm sông chết đuối cho là bị ma da kéo giò

*
Chưa Yên

Về tôi cất cốc tu thiền
Trong vườn dừa nắng, gió triền miên reo
Một giòng nước chảy trong veo
Cho con tép đất lội theo cả bày
Bỗng người bỏ bước qua đây
Làm ai rung động mấy ngày chưa yên.

Lý Thừa Nghiệp

*
Trả Lời Em

Anh đi bao giờ lại"
Cho mình tiếp chuyện tình
Đời lãng tử ba sinh
Em lo cho anh quá

- Em ơi! Đừng sợ họa
Anh chẳng chút sờn lòng
Dù số phận long đong
Anh cũng không sợ chết

Những ngày gần đến tết
Em thấy mình cô đơn
Nghĩ về mối tình chơn
Lòng em rất bối rối

- Nhớ lời ba trăn trối
Con phải rửa hận thù
Đã hăm mấy mùa thu
Anh không sao phản bội

Những buổi chiều chợt tối
Em mơ ước anh về
Nhìn non nước bốn bề
Thương anh giờ lặn lội

- Anh chưa hề lạc lối
Và không thể trở về
Khi quê mẹ thảm thê
Quân thù còn ẩn hiện

Lúc anh còn dự kiến
Em vẫn mãi trông chờ
Cõi lòng em ước mơ
Cho anh tròn giấc mộng

- Sau này về chung sống
Với em anh tôn thờ
Giờ đất nước mịt mờ
Anh phải đi góp sức.

Phạm Đình Thơ

*
Mấy Hàng Nghiêng

Thơ tôi viết mấy hàng nghiêng
Dăm hàng tịch mịch giữa miền hư không
Bồng bềnh nắng ở trên sông
Sông trôi về biển bỏ dòng nắng tan
Lệ tôi rớt xuống hai hàng
Mang theo dục vọng chảy tràn sắc thân.

Thơ tôi vẽ ngọn phong thần
Theo người lên núi tìm vầng trăng xưa
Khi về trời tạnh cơn mưa
Vườn tôi đất cát vắng thưa tiếng người
Đứng ngồi bóng tạc mồ côi
Ngó quanh quất thấy hình tôi nhạt dần.

Lý Thừa Nghiệp

*
Star For Ya

Flying
In the sky
Getting
A great star
For ya
My specifically beautiful lady
And, too many angies
Jealous
Spooky
Down to earth
Still got someone
The beauty.

Anh Hạ - Melbourne

Các hiện tượng về tim mạch, gồm trụy tim và tai biến mạch máu não, làm cho 2.2 triệu người vào bệnh viện và 415,000 tử vong trong năm 2016 có thể ngăn ngừa được, theo tài liệu mới nhất từ Các Trung Tâm Kiểm Soát và Ngăn Ngừa Bệnh Tật (CDC) cho biết.
Nhiều nông dân California nhận một số trợ giúp từ gói trợ cấp liên bang để giúp các nông dân bị thiệt hại vì cuộc chiến thương mại đang diễn ra, dù các nhà lãnh đạo nông nghiệp nói rằng sự trợ cấp chỉ bù đắp một phần nhỏ của các thương vụ bị mất mát.
HANOI -- Nhiều thế hệ Nam Hàn tương lai sẽ nhìn về Việt Nam như là “quê mẹ”... Bản tin VnExpress ghi nhận: Mỗi năm có 6.000 cô dâu Việt đến Hàn Quốc.
HANOI -- Coi chừng khăn độc chất... Bản tin VietQ ghi nhận lời báo động trên: Hiểm họa khôn lường đằng sau những chiếc khăn mặt có giá thành siêu rẻ.
SAIGON -- Cần di dời 15.000 nhà... vậy mà sai hoài. Chính quyền sai phạm quá nhiều trong Khu đô thị Thủ Thiêm: Buông lỏng quản lý, giao đất tràn lan, phá vỡ không gian.
Kinh tế Việt Nam cần gỡ gút mắc nào? Nhiều thứ... như bình đẳng giới, tay nghề, hàng giả... Báo The Leader ghi ý kiến viên chức Oxfam: Nâng cao lợi thế doanh nghiệp thông qua bình đẳng giới...
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20. Bà tên thật Trần Ngọc Ánh sinh 1955, sau khi đi tù gần 11 năm về tội chống Cộng Sản từ đầu 1979 đến cuối 1989, đã tốt nghiệp Đại học năm 1995 ngành Quản trị kinh doanh tại VN. Sang Mỹ định cư theo diện kết hôn năm 2007, hiện đang sống tại thành phố Victorville, miền Nam California. Nghề nghiệp nội trợ. Sau đây là bài viết thứ hai của bà.
Sáng hôm nay em đi học. Buổi tối hôm trước mẹ đọc cho em nghe bài mùa tựu trong của một nhà văn Việt Nam, nói là xưa lắm rồi, tên là Thanh Tịnh. Mẹ nói, thời ,mẹ còn nhỏ, đi học, mẹ và các bạn đều rất thích, học thuộc học bài này. Câu mà em nghe một lần là nhớ: “Mẹ em âu yếm nắm tay em, dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp…”...
Đâu có bạn nào muốn buổi sáng bị thức dậy khi cơn buồn ngủ vẫn còn ngầy ngật. Đối với các bạn thiếu nhi, được ngủ nướng thêm một chút buổi sáng là điều hạnh phúc và thích thú nhất!
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.