Hôm nay,  

Nhớ Người Chuyển Lửa

17/02/200100:00:00(Xem: 6948)
Một năm không có Trầm tử Thiêng, một năm nhớ người chuyển lửa. Ngày tháng qua mau, nghĩa tình thêm gắn bó. Mới đây mà đã tròn một năm Trầm tử Thiêng vắng bóng. Rất tiếc Trầm tử Thiêng, em ơi (xin lỗi, vì đã quen miệng gọi như vậy mấy chục năm rồi), không còn để nhìn thấy tâm nguyện tự do, dân chủ cho dân tộc, giấc mộng lớn của đời người sắp thành hiện thực.

Nhớ ngày em bỏ nước ra đi, Sài gòn bị bế môn tỏa cảng. Hộ khẩu trói chân người. CS điều khiển nhân dân bằng sổ gạo. Lỡ một lời, Công an, Mật vụ còng đầu. Nhà tù nhỏ là trại giam. Nhà tù lớn ấy là ngoài xã hội. Dân Miền Nam mất quê hương ngay trên quê cha đất tổ của mình. Tổ quốc VN bị bội đỏ bầm, màu xã hội chủ nghĩa. Em lại không một tấm giấy tùy thân, sanh vô gia cư, tử vô điạ táng. Phải ẩn mình trong Lò nhuộm Tô Hồng, Đakao, Đất Hộ. Thế chẳng đặng đừng em đành bỏ nước ra đi. Bôn ba gần khắp Miền Lục tỉnh. Năm lần bảy lượt vượt biên. Thua keo này bày keo khác, mới đến được Hoa kỳ, có Thần Tự do soi đuốc sáng.
Đất lành chim đậu. Little Sàigòn gợi nhớ cốû đô. Lấy âm nhạc làm vũ khí đấu tranh. Đem dân chủ tự do vào lời ca, tiếng hát. Nhịp tự do đánh động lòng người. Điệu dân chủ gọi mời tuổi trẻ. Làm sống lại du ca. Đưa nhạc học đường vào cộng đồng sinh hoạt. Cung thương trầm bổng ngũ âm, vọng vang trên phát thanh, băng dĩa. Nối kết kẻ ra đi cùng người bị kẹt. Theo tháng ngày, hy vọng vươn lên. Dân chủ tự do chuyển về bằng thanh âm trìu mến. Cùng các chiến sĩ quốc gia hòa ca chính nghĩa. CS chừng hay biết la làng, hốt hoảng nhảy dựng lên. Diễn biến Hoà bình thậm chí nguy cho bạo quyền CS.

Nhưng quá muộn rồi. PGHH ở Miền Tây, nơi em cảm hứng viết bài "Người Mẹ Hậu giang", giương ngọn cờ đầu đòi tự do tôn giáo. Miền Trung quê em, Huế Phật tử thiền hành, cầu nguyện tự do, trai đàn chiêu hồn tử sĩ. Giáo xứ Nguyệt biều bất khuất đấu tranh. Đồng bào Thượng, Tây nguyên phá xiềng nổi dậy. Đánh động Nhân loài. Các nước tự do lương tâm bức xúc.

Gần ba triệu người Việt ngoài nước sót xa. Cùng mỗi nỗi lo, quây quần đoàn kết. Tuổi trẻ dấn thân. Đạo đời hợp lực. Bằng kỹ thuật cao của thời Tin học, chọc thủng màn sắt, màn tre.Đấu tranh quyết liệt cho chánh nghĩa quốc gia, tự do, dân chủ. Kiến nghị, biểu tình, nguyện cầu, vận động, lobby ủng hộ tinh thần quốc nội. Quốc hội Hoa kỳ mở cuộc điều trầân, cân phân Thương ước. Bắc Mỹ, Tây Aâu, chánh quyền, nhân dân cảm kích, dứt khoác hơn trong can thiệp, điều tra, tạo thế vô cùng khó khăn cho CS.

CSVN lâm vào cửa tử giữa lúc bối rối tang gia. Đảng Bắc, Đảng Nam địa phương kỳ thị. Đổi mới, giáo điều, trẻ già, đảng quyền, quân quyền cấu xé. Đại hội 9 sát một bên, cuộc tranh quyền khó lòng ngã ngũ. Ba mặt gíap công. Trong ngoài đồng tiến. Quần chúng nhân dân, thế giới tự do bao vây, Gọng kềm ngày càng siết chặc. Sinh mạng CSVN chỉ còn có thể tính từ ngày. Cách mạng nhân dân đang trên đà bùng nổ. Khúc quanh lịch sử bắt đầu. Trang sử nước nhà sắp qua trang mới.

Trầm tử Thiêng em ơi, sao tiếc quá! Cả một đời chiến sĩ quốc gia, từng lời ca, tiếng nhạc bao hàm chiến tranh tâm lý. Buổi hòa tấu giao hưởng dân chủ tự do, mà em không có mặt để cùng đồng bào bằng xương , bằng thịt, nhìn thấy sự suy tàn CS.

Ra Sư phạm độc thân, nhăm mắt lìa trần vẫn còn chăn đơn gối chiếc. Sống chết với nhạc để đấu tranh, tâm lý chiến. Anh Ba biết. Em không thiếu gì người yêu, nhưng dân chủ tự do mới là mối tình cao quí. Cả một đời nặn tim vắt óc, chuyển trọn lửa lòng cho Tổ quốc, Nhân dân, em lại không có mặt trong bản hợp ca trong và ngoài nước, ở chốn dương gian ba chiều vật chất.
Mấy chục năm lưu vong Mỹ, chưa một chuyến trở lại quê nhà. Dù đứt ruột khi được tin báo mẹ đau, dù nhiều lần công cán Phi luật tân gần một bên cố quốc, quân tử nhứt ngôn, lời thề vẫn như đinh đóng cột, "Chỉ trở lại VN khi nào có dân chủ tự do."

Tiếc uổng lắm em ơi, phải chi em ráng nán lại một năm thôi để cùng đồng bào trong và ngoài nước đấu tranh cụ thể. Để nhìn ánh sáng dân chủ tự do trong buổi bình minh chờ đợi. Để nhìn "giặc đụng đến bồ đề là giặc phải tan". Bây giờ ở Mỹ, đồng nghiệp, đồng bào, và thân hữu thương mến em, và cá nhân Anh Ba không có điếu thuốc Hoa Mai, một phần ba làm bằng đọt khoai mì, không có ly cà phê, phân nửa là bắp rang, của những ngày khó khổ để cúng em, con người thích phù suy hơn phù thịnh. Thôi thì lấy tấm lòng thành tưởng nhớ một người anh em suốt đời lấy lửa lòng nhờ lời ca tiếng nhạc, chuyển lửa về quê hương. Xin hồn thiêng Sông Núi gia hộ cho em.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Miền Tây bị cơn thiếu nước hành thê thảm… Báo Con Người & Thiên Nhiên kể: Mấy tháng nay, người dân ở nhiều tỉnh đồng bằng sông Cửu Long đang khổ sở với đợt hạn hán gay gắt. Họ mòn mỏi chờ mưa xuống do không thể sạ lúa
Bên cạnh niềm vui không thể tranh cãi khi nuôi một con thú yêu, nuôi một chú chó còn có thể làm tăng sức khỏe, phát triển nhân cách cá nhân bằng nhiều cách.
Các nhà khoa học đều đồng thuận rằng, người cao niên cần ăn thêm thực phẩm giàu đạm khi giảm cân, khi điều trị bệnh mãn tính, cấp tính, hoặc đang phải nằm bệnh viện.
Gần hai phần ba thế kỷ qua, họ vẫn mang tương lai của cả dân tộc này ra đánh cược đều đều. Lần nào họ cũng thắng và nhân dân thì luôn luôn đại bại.
hai đại diện của PTGDVNHN là TS Nguyễn Bá Tùng và KS Đỗ Như Điện đến từ California đã trao bản tuyên dương tượng trưng cho Giải Tự Do Tôn Giáo Nguyễn Kim Điền 2019 cho vị đại diện của HT Thích Không Tánh là BS Đỗ Văn Hội, và vị đại diện của của MS Nguyễn Hồng Quang là MS Huỳnh Quốc Bình
Mấy ngày qua tin giật gân phổ biến trên liên mạng làm cho thiên hạ lưu ý và bàn tán rùm beng, đó là vụ quán bún, tạm gọi là quán bún "không bán nước" bị "giới hữu trách của cộng sản Việt Nam (csVN) cưỡng chế".
Trên mạng bỗng nhiên thiên hạ bàn ngang tán dọc về chữ Bậu chữ Qua, thôi thì mình cũng bàn qua chơi theo thiển ý... bậu nghĩa là em, dùng trong cách nói thân mật. Người Thái có tiếng phậu cũng theo nghĩa tương tợ.... Tại sao người VN ở Miền Bắc không có tiếng bậu thân thương như ở Miền Nam?
Thành kính tưởng niệm Ba tôi nhân Father’s Day... Cụ Điệp Linh Nguyễn Văn Ngữ – người đã từ bỏ cuộc sống an nhàn, đầy tiện nghi của một công chức trong “vùng bị chiếm” thanh bình, theo tiếng gọi thanh niên, ra “vùng giải phóng” để chống Tây.
Người Việt chúng mình ở Montreal thường gặp cộng đồng da đen ở thành phố này. Nếu gặp người da đen ở Montreal, từ người lái taxi cho đến cô y tá hoặc cảnh sát viên, thì xác suất đúng đến 90% đó là người Haiti
Có thể sẽ tới một lúc Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình sẽ thấy cần chiến tranh để củng cố quyền lực nội bộ? Trong trường hợp đó, sẽ ra lệnh quân đội Trung Quốc ra tay tấn công Việt Nam? Hay tấn công Đài Loan trước? Không ai tiên đoán chinh xác những ngày sắp tới.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.