Hôm nay,  

Nhớ Người Chuyển Lửa

17/02/200100:00:00(Xem: 7731)
Một năm không có Trầm tử Thiêng, một năm nhớ người chuyển lửa. Ngày tháng qua mau, nghĩa tình thêm gắn bó. Mới đây mà đã tròn một năm Trầm tử Thiêng vắng bóng. Rất tiếc Trầm tử Thiêng, em ơi (xin lỗi, vì đã quen miệng gọi như vậy mấy chục năm rồi), không còn để nhìn thấy tâm nguyện tự do, dân chủ cho dân tộc, giấc mộng lớn của đời người sắp thành hiện thực.

Nhớ ngày em bỏ nước ra đi, Sài gòn bị bế môn tỏa cảng. Hộ khẩu trói chân người. CS điều khiển nhân dân bằng sổ gạo. Lỡ một lời, Công an, Mật vụ còng đầu. Nhà tù nhỏ là trại giam. Nhà tù lớn ấy là ngoài xã hội. Dân Miền Nam mất quê hương ngay trên quê cha đất tổ của mình. Tổ quốc VN bị bội đỏ bầm, màu xã hội chủ nghĩa. Em lại không một tấm giấy tùy thân, sanh vô gia cư, tử vô điạ táng. Phải ẩn mình trong Lò nhuộm Tô Hồng, Đakao, Đất Hộ. Thế chẳng đặng đừng em đành bỏ nước ra đi. Bôn ba gần khắp Miền Lục tỉnh. Năm lần bảy lượt vượt biên. Thua keo này bày keo khác, mới đến được Hoa kỳ, có Thần Tự do soi đuốc sáng.
Đất lành chim đậu. Little Sàigòn gợi nhớ cốû đô. Lấy âm nhạc làm vũ khí đấu tranh. Đem dân chủ tự do vào lời ca, tiếng hát. Nhịp tự do đánh động lòng người. Điệu dân chủ gọi mời tuổi trẻ. Làm sống lại du ca. Đưa nhạc học đường vào cộng đồng sinh hoạt. Cung thương trầm bổng ngũ âm, vọng vang trên phát thanh, băng dĩa. Nối kết kẻ ra đi cùng người bị kẹt. Theo tháng ngày, hy vọng vươn lên. Dân chủ tự do chuyển về bằng thanh âm trìu mến. Cùng các chiến sĩ quốc gia hòa ca chính nghĩa. CS chừng hay biết la làng, hốt hoảng nhảy dựng lên. Diễn biến Hoà bình thậm chí nguy cho bạo quyền CS.

Nhưng quá muộn rồi. PGHH ở Miền Tây, nơi em cảm hứng viết bài "Người Mẹ Hậu giang", giương ngọn cờ đầu đòi tự do tôn giáo. Miền Trung quê em, Huế Phật tử thiền hành, cầu nguyện tự do, trai đàn chiêu hồn tử sĩ. Giáo xứ Nguyệt biều bất khuất đấu tranh. Đồng bào Thượng, Tây nguyên phá xiềng nổi dậy. Đánh động Nhân loài. Các nước tự do lương tâm bức xúc.

Gần ba triệu người Việt ngoài nước sót xa. Cùng mỗi nỗi lo, quây quần đoàn kết. Tuổi trẻ dấn thân. Đạo đời hợp lực. Bằng kỹ thuật cao của thời Tin học, chọc thủng màn sắt, màn tre.Đấu tranh quyết liệt cho chánh nghĩa quốc gia, tự do, dân chủ. Kiến nghị, biểu tình, nguyện cầu, vận động, lobby ủng hộ tinh thần quốc nội. Quốc hội Hoa kỳ mở cuộc điều trầân, cân phân Thương ước. Bắc Mỹ, Tây Aâu, chánh quyền, nhân dân cảm kích, dứt khoác hơn trong can thiệp, điều tra, tạo thế vô cùng khó khăn cho CS.

CSVN lâm vào cửa tử giữa lúc bối rối tang gia. Đảng Bắc, Đảng Nam địa phương kỳ thị. Đổi mới, giáo điều, trẻ già, đảng quyền, quân quyền cấu xé. Đại hội 9 sát một bên, cuộc tranh quyền khó lòng ngã ngũ. Ba mặt gíap công. Trong ngoài đồng tiến. Quần chúng nhân dân, thế giới tự do bao vây, Gọng kềm ngày càng siết chặc. Sinh mạng CSVN chỉ còn có thể tính từ ngày. Cách mạng nhân dân đang trên đà bùng nổ. Khúc quanh lịch sử bắt đầu. Trang sử nước nhà sắp qua trang mới.

Trầm tử Thiêng em ơi, sao tiếc quá! Cả một đời chiến sĩ quốc gia, từng lời ca, tiếng nhạc bao hàm chiến tranh tâm lý. Buổi hòa tấu giao hưởng dân chủ tự do, mà em không có mặt để cùng đồng bào bằng xương , bằng thịt, nhìn thấy sự suy tàn CS.

Ra Sư phạm độc thân, nhăm mắt lìa trần vẫn còn chăn đơn gối chiếc. Sống chết với nhạc để đấu tranh, tâm lý chiến. Anh Ba biết. Em không thiếu gì người yêu, nhưng dân chủ tự do mới là mối tình cao quí. Cả một đời nặn tim vắt óc, chuyển trọn lửa lòng cho Tổ quốc, Nhân dân, em lại không có mặt trong bản hợp ca trong và ngoài nước, ở chốn dương gian ba chiều vật chất.
Mấy chục năm lưu vong Mỹ, chưa một chuyến trở lại quê nhà. Dù đứt ruột khi được tin báo mẹ đau, dù nhiều lần công cán Phi luật tân gần một bên cố quốc, quân tử nhứt ngôn, lời thề vẫn như đinh đóng cột, "Chỉ trở lại VN khi nào có dân chủ tự do."

Tiếc uổng lắm em ơi, phải chi em ráng nán lại một năm thôi để cùng đồng bào trong và ngoài nước đấu tranh cụ thể. Để nhìn ánh sáng dân chủ tự do trong buổi bình minh chờ đợi. Để nhìn "giặc đụng đến bồ đề là giặc phải tan". Bây giờ ở Mỹ, đồng nghiệp, đồng bào, và thân hữu thương mến em, và cá nhân Anh Ba không có điếu thuốc Hoa Mai, một phần ba làm bằng đọt khoai mì, không có ly cà phê, phân nửa là bắp rang, của những ngày khó khổ để cúng em, con người thích phù suy hơn phù thịnh. Thôi thì lấy tấm lòng thành tưởng nhớ một người anh em suốt đời lấy lửa lòng nhờ lời ca tiếng nhạc, chuyển lửa về quê hương. Xin hồn thiêng Sông Núi gia hộ cho em.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Từ mùa xuân năm rồi tới nay, Paris hãy còn sôi nổi vụ Tộc kinh ở Bussy Saint Georges, thành phố ngoại ô phía Đông, cách Paris lối 45 km. Một nhóm người Việt nam cùng với vài người Tàu gốc Chợ lớn, Miên và Lèo, tất cả đều bỏ chạy bán mạng tìm đường qua Pháp xin tỵ nạn cộng sản sau khi 3 xứ Đông dương cũ bị cộng sản cưỡng chiếm, nay họ rước một nhóm Tàu qua Pháp, giới thiệu mua đất vừa kinh doanh, vừa tổ chức hoạt động văn hóa chánh trị phục chỉ nhằm vụ quyền lợi của Tàu.
Đúng là Việt Nam hưởng lợi từ hội nghị thượng đỉnh Mỹ-Triều... nhưng có đúng là Trump về Mỹ và cảm ơn cũng như ca ngợi chính phủ Việt Nam. Không than phiền gì chăng?
Trang Thời Trang & Thẩm Mỹ Việt Báo xin mời các bạn đọc đóng góp thêm hình ảnh các loại: Hình học nghề, hành nghề, tự trang điểm, diện quần áo đẹp, v.v… Hình, bài, thắc mắc thẩm mỹ xin vui lòng gởi về địa chỉ tòa soạn VB: [email protected], hay email [email protected]
Ở Hoa Kỳ, phụ nữ có chiều cao từ 5”4 trở xuống được coi là “nhỏ con”. Có rất nhiều quần áo may kích cỡ “petite” dành cho người nhỏ con. Tuy nhiên, khi bạn chọn chiếc quần có cỡ thật nhỏ để mặc vừa vặn thì có thể chiếc áo khoác ngoài, hay áo may cắt kiểu “taylor” có thể mặc không vừa. Vì vậy, hãy mặc thử quần áo cỡ nhỏ thật cẩn thận.
Em hỏi hơi “ngu” tí chị ơi, mình dùng má hồng trước, hay sau khi dùng phấn ướt (foundation) vậy chị?.
Chị Diệu có nhóm bạn thân trên một diễn đàn. Thư này là họ liên lạc với nhau. “Hổm nay quận Cam (Orange County) được mấy trận mưa dầm, cả đêm cả ngày luôn. Dự báo thời tiết cho hay sẽ mưa cho tới thứ sáu, ngưng một hai ngày rồi lại mưa tiếp, dẫn luôn cho gần hết tháng hai, mừng quá. Tiểu bang California luôn cần nước mờ. Cầu cho ao hồ sông gì cũng đầy lên cho dân nhờ. Cây cối khỏi cần tưới nước, sẽ đâm chồi nảy lộc, bãi cỏ trước nhà sẽ xanh tươi cho mà coi.”
Tác giả quê gốc Kinh 5 Rạch Giá, hiện là cư dân Seattle, dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2010. Ba bài đã viết là chuyện 30 năm của gia đình bà: Vượt biển tới đảo tị nạn, sau 7 năm chờ đợi, bị buộc phải hồi hương. Nhờ chương trình ROV, gia đình vẫn tới được nước Mỹ, và với sức phấn đấu chung, tất cả đã đứng vững.
Viết, nhân đọc một tin… tức mình -- Huế là xứ thơ. Có lẽ do các yếu tố lịch sử, phong cảnh và nếp sống, vùng đất sông Hương núi Ngự là nơi sản sinh ra nhiều nhà thơ – cả nổi tiếng lẫn khét tiếng. Nếu kể hết tên, chắc chắn sẽ thiếu sót.
Hôm nay là ngày giỗ mẹ tôi, tính theo ngày âm lịch. Hai mươi ba năm trước từ California bay về Tuy Hòa, ngồi bên cạnh chứng kiến người thân yêu nhất từ từ ra đi; cảm tưởng mất mát đó không bao giờ quên.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.