Hôm nay,  

Vợ Cũng Là Chị “vú”

06/07/200200:00:00(Xem: 4900)
Bạn,
Tại nhiều xã Bắc VN, nạn tảo hôn vẫn còn. Nhiều gia đình sắc tộc thiểu số cưới vợ cho con trai khi các cậu chỉ mới 13-14 tuổi. Dâu chỉ hơn chồng vài tuổi. Sau đám cưới ttheo tục lệ, cô dâu thành chị “vú” chăm sóc chồng và lo việc nhà chồng. Trong phóng sự về nạn tảo hôn ở miền núi VN, một phóng viên báo Lao Động đã ghi lhiện trạng này như sau.
Lý Khoái, bản heo hút và xa nhất của xã Quảng Lâm, huyện Đầm Hà luôn là một thách thức với khách lạ bởi 13km đường rừng luôn bày ra những con dốc trơn tuột và nhậm nhuội đá sỏi. Chúng tôi (phóng viên) tìm một cô dâu người Dao 16 tuổi, đã làm vợ được nửa năm nay. Sau một hồi thuyết phục, cô mới đưa chúng tôi về nhà. Ngôi nhà độc nhất nằm trơ trọi và ngang ngạnh trong thung lũng dưới chân Voòng Mú Lểnh. Trong nhà, rõ là vừa có nàng dâu mới: Bàn, ghế, tủ áo còn nguyên nước bóng. Có cả màn đăngten màu hồng trong chiếc giường kê cạnh cửa sổ nhìn ra con suối nước xiết ầm ào. Ngoài hiên và trong gầm giường, khoai lang la liệt ngóc đầy mầm tím. Sự khá giả của gia chủ chính là ở chỗ họ đang có trong tay trên 1 vạn cây quế gối vụ từng năm. Cách đây hơn một năm, con gái lớn của họ đã đi lấy chồng. Gia đình thiếu nhân lực trầm trọng. Đây là lý do để họ cưới gấp một cô vợ cho trưởng nam Chíu A Tài. Người đàn bà Dao chủ nhà to phốp pháp nhưng đàn con lại lắt nhắt và gầy guộc. Nhìn cậu bé quắt queo Chíu A Tài, không ai tin cậu đã 13 tuổi. Bó gối bằng hai bàn tay như đi mượn của một người đàn ông từng trải, cậu nhìn chúng tôi ướt lướt thướt vì mưa với vẻ mặt buồn bã, vô cảm. Không thể làm gì hơn vì cậu bé không biết nghe và nói tiếng Kinh, chỉ qua lời của một cán bộ huyện Đầm Hà đi cùng, chúng tôi biết hôm nay cậu bé ốm nên được ở nhà.

Buổi sáng vợ cậu, cô bé 16 tuổi đã đun sẵn chảo nước lá thuốc tắm cho cậu rồi mới ra nương quế làm những công việc nặng nhọc mà trước đây chưa chồng, không bao giờ cô biết đến. Vì muốn có một bức ảnh cả hai vợ chồng, chúng tôi tìm gọi cô dâu về. Phóng viên ảnh cầm chiếc ghế để cạnh Chíu A Tài, bảo cô bé vào buồng thay áo mới, chải tóc rồi ra ngồi cạnh chồng. “Người đàn bà 16 tuổi” lẳng lặng làm theo với vẻ mặt đầy nhẫn nhịn. Khi chàng đồng nghiệp của tôi cầm tay Chíu A Tài bông đùa: “Để tay lên vai vợ đây này”, cô dâu bỗng bật dậy như tia xẹt, phóng thẳng ra cửa sổ sau nhà và không vào nữa. Vậy là bao nhiêu hy vọng của chúng tôi khi vượt đường rừng vào Lý Khoái nhằm gần họ đã không thành, lại tạo những khoảng cách khó bề hàn gắn. Khoảng cách vô hình giữa cô gái chưa thành thiếu nữ đã phải làm vợ anh chồng “ớt mậm” và khoảng cách nữa là giữa chúng tôi với họ. Tôi nhìn lại chiếc giường cưới và tấm màn màu hồng, bất giác bật cười về cái mà người ta vẫn gọi là “tuần trăng mật”.

Bạn,
Cũng theo báo này, tại xã nói trên. các gia đình người Dao hường có tâm lý cưới dâu cho con trai càng sớm càng nhanh chóng hoàn thành nghĩa vụ của cha mẹ. Lũ trẻ không biết nhau, nhân duyên và lễ cưới của chúng hoàn toàn do người lớn “biên kịch và đạo diễn”. Thường nhà trai khá giả hơn, thiếu lao động nên kiếm một cô dâu hơn con mình vài ba tuổi hoặc có thể nhiều hơn miễn là biết lên nương và làm nội trợ. Họ chỉ bóc quế một lượt là đã đủ tiền có thể làm hơn 3 ngày cỗ cưới linh đình. Còn nhà gái thường nghèo khó, gả con cũng là trông cậy vào cửa nhà giàu. Những đám cưới như vậy chỉ cần mời thầy cúng mà thôi.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bạn cứ thử tưởng tượng đi: Tác giả qua Mỹ lúc mới 11 tuổi, đã lớn lên và thành đạt trong ngành y khoa ở quê người, nhưng có lẽ vì ‘đam mê thơ văn từ nhỏ’ như tác giả tâm tình, nên năm 1986 cũng đã xuất bản tập thơ ’Khi Bóng Chiều Rơi’, và bây giờ là một Tuyển Tập Truyện Ngắn & Thơ đầy tính tự sự và cảm xúc bằng ngôn ngữ của lời ca dao Mẹ.
The Guardian trong này 21/10 đã đưa ra những hình ảnh đáng buồn cho quân đội Mỹ tại bắc Syria. Họ đã phải rút quân trong sự la ó phản đối, và người dân còn ném thức ăn vào đoàn quân xa khoảng 100 chiếc của Hoa Kỳ.
Thời gian gần đây, “văn hóa đọc” dường như đã trở thành một mỹ từ thường xuyên được nhắc đến với nhiều bài viết rất tha thiết, rất nhiệt tình cổ xúy chuyện đọc sách giấy, nhất là đối với thế hệ trẻ hiện nay.
WESTMMISTER (VB) – Nhà văn Nhã Ca, chủ nhiệm sáng lập của nhật báo Việt Báo đã được đại gia đình Việt Báo và bạn hữu xa gần chúc mừng đại thọ 80 và tái bản phát hành Nhã Ca Hồi Ký và truyện dài Phượng Hoàng trong đêm Thơ Nhạc và Bạn Hữu rộn ràng tiếng cười và đầy ắp tình thân tại hội trường Việt Báo
Dưới cái nhìn của nhà nước Bắc Kinh, Hồng Kông kể như món đồ nằm sẵn trong túi, dù có biểu tình cỡ nào cũng khó tách rời.
Khoảng giữa tháng 10/2019, Samsung Display công bố kế hoạch đầu tư hơn 11 tỷ USD (13,100 tỷ won) vào hoạt động nghiên cứu phát triển và sản xuất tấm nền QD-OLED dành cho TV.
SEOUL - Đối thoại quốc phòng hàng năm giữa Trungh Cộng và Nam Hàn sắp tái tục sau 5 năm gián đoạn.
TAIPEI - Vào ngày 20/10, Đảo quốc Taiwan tuyên bố không chấp nhận kẻ giết người Chang Tong-kai nộp mình tại Đài Loan, và khẳng định thẩm quyền Hong Kong phải giải quyết mọi thủ tục pháp lý cần thiết trước khi.
BEIJING - Phát biểu tại hội thảo an ninh hàng năm gọi là Xiangshan Forum ngày 20/10, bộ trưởng quốc phòng Wei Fenghe đả kích Hoa Kỳ kích động cách mạng màu tại các nước bằng chiến lược tầm xa, để gây ảnh hưởng nội bộ các nước này, trong đó có Trung Cộng.
Thủ  Tướng Do Thái Benjamin Netanyahu hôm Thứ Hai tuyên bố rằng ông không có thể thành lập chính quyền Do Thái mới, và rằng ông đang trả lại nhiệm vụ thành lập liên minh cho Tổng Thống euven Rivlin, đắp đường cho ứng viên khác để cố tắng thành lập chính quyền là lần đầu tiên trong hơn một thập niên.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.