Hôm nay,  

Cọp Trong Cũi Sắt

20/04/200200:00:00(Xem: 7174)
Ngoại trưởng Mỹ Colin Powell đã ra về tay không vì không đạt được một cuộc ngừng bắn giữa Do thái và Ả rập. Kết quả chuyến đi 10 ngày cũng đã có đôi chút gọi là "tiến bộ", nhưng sự thực đó chỉ là những miếng xương xẩu khó nuốt cho hòa bình, nó chỉ làm tình thế căng thẳng thêm. Israel hứa rút quân ra khỏi các thành phố và thôn xóm ở Tây ngạn, trừ Ramallah và Bethlehem, và cũng không hề cam kết sẽ không trở lại. Palestine lên án khủng bố, nhưng không chịu có hành động nào để làm dứt điểm các vụ đánh bom tự sát một khi quân Israel còn ở Tây ngạn. Vẫn cái vòng lẩn quẩn: không thể có hòa bình nếu không có an ninh, và không thể có an ninh nếu không có hòa bình.

Tình hình sẽ đứng lại ở đây chăng" Hãy nhìn hình ảnh hai con cọp. Con cọp Yasser Arafat vẫn nằm trong cũi sắt, còn con cọp địch thủ Ariel Sharon vẫn tự do ở ngoài điều binh khiển tướng. Khi Sharon nói không rút quân ra khỏi Ramallah, điều đó có nghĩa là chiến xa Israel tiếp tục vây chặt Arafat và một số thuộc hạ trong hai căn phòng thiếu mọi tiện nghi ở thành phố này. Người ta hiểu tại sao sau lần họp chót với Powell, cọp Arafat lồng lộn trong cũi sắt và gầm lên những tiếng giận dữ. Khi Powell đến Jerusalem, một quả bom tự sát đã đánh vào bên cạnh ngôi chợ lộ thiên khiến Powell không chịu dến họp với Arafat. Buộc lòng Arafat phải đưa ra một bản tuyên bố lên án các vụ khủng bố "dưới mọi hình thức" và đặc biệt lên án vụ "tấn công" mới nhất vào thường dân Do thái ở Jerusalem, để mong được họp với Powell. Nhưng họp với Powell không có nghĩa là nhượng bộ về những điều căn bản trong cuộc chiến chống Israel, thật ra Arafat chỉ trông chờ đây sẽ là khởi điểm cho cửa cũi sắt bắt đầu hé mở để thoát ra ngoài như cũ.

Từ lúc bị bao vây trong đại bản doanh ở Ramallah, Arafat đã bình thản nói sẵn sàng "tuẫn tiết", vậy tại sao bây giờ cầy cục để mong thoát ra ngoài" Và nếu đã muốn "tuẫn tiết" tại sao Arafat không cầm súng cùng thủ hạ bước ra khỏi phòng họp ngang nhiên đối đầu với chiến xa và chết phanh thây như mọi kẻ tuẫn tiết đánh bom tự sát" Bom tự sát không thể "tự sát" trước các họng súng đại bác chiến xa vì đó là cái chết lãng xẹt, bom tự sát "chết" giữa đám thường dân đông đảo của địch tay không vũ khí mới có ý nghĩa vì nó kéo theo cái chết của một dám đông dân bên địch. Sau lần họp thứ hai và cũng là lần chót với Powell, Arafat thấy là vô vọng, bởi vì Powell không chịu ép buộc Sharon phải mở cũi mà còn đòi Arafat phải bắt giữ những tay khủng bố và phải "làm thêm nữa", ra lệnh từ nay chấm dứt mọi vụ đánh bom tự sát trên đất Israel. Chấp nhận như vậy có nghĩa là đầu hàng chớ còn thương thuyết hòa bình gì nữa. Và nếu ra lệnh bắt những tay cầm đầu tổ chức đánh bom tự sát là sẽ đưa đến loạn trong nội bộ, tính mạng Arafat cũng khó toàn. Cọp gầm lên uất hận là phải.

Tại Washington sau khi nghe Powell tường trình, Tổng Thống Bush ngợi khen Sharon và còn bồi thêm một đòn nặng đánh vào Arafat. Ông nói không những Arfat có trách nhiệm phải diệt trừ nạn bom tự sát mà Arafat còn phải bắt 5 nghi can ám sát một cựu bộ trưởng Israel. Bush "thông cảm" tại sao quân đội Israel không rút khỏi Ramallah. Đó là để tiếp tục vây chặt Arafta vì tin rằng 5 nghi can nói trên đang ẩn núp trong mấy căn phòng còn lại của đại bản doanh của Arafat. Như vậy chính Bush đang dồn Arafat đến đường cùng. Bởi vì cai tù Sharon đã đích danh tố cáo Arafat là một tên khủng bố và khi Sharon nói hành quân để bắt cho hết những kẻ khủng bố, điều đó còn cho thấy Sharon muốn loại trừ Arafat để tìm một kẻ đối thoại khác. Chính phủ Bush đã ủng hộ Sharon và không có sáng kiến nào khác. Những ý kiến như mở một hòa hội Trung Đông có một số nước Ả rập tham dự, có Arafat hay không có Arafat, vẫn chỉ là những màn quạt cho đỡ nóng chớ không có một hành động cụ thể nào.

Tổng kết tình hình đến nay cho thấy phía Palestine bị thiệt hại rất nặng. Trận đánh đẫm máu kéo dài trong hơn một tuần ở trại tị nạn Jenni, nơi có người đã ra đi đánh bom tự sát và có nhiều tay súng Palestine ẩn núp, đã kết thúc vồi hàng trăm người Palestine bị chết. Không có con số nào chính xác, phía Palestine nói có 500 người của họ kể cả dân tị nạn bị chết, phía Israel nói chỉ có 200 người Palestine chết, phần đông là dân quân có súng. Chỉ có 23 lính Israel chết ở đây. Ở những thành phố hay các trại tị nạn khác, kể cả các làng mạc thôn xóm nhỏ có dân quân kháng cự, số thương vong Palestine cũng cao hơn rất nhiều so với số lính Israel chết. Ngoài ra hơn 1,000 người Palestine tình nghi là dân quân bị bắt, trong số này Israel nói có hơn 100 người có tên trong danh sách bị truy nã. Hàng trăm dân quân Palestine đã đầu hàng. Phần lớn các cơ cấu an ninh và quân sự của Palestine đã bị thiệt hại năng. Đặc biệt Israel bắt được lãnh tụ Phong trào al-Fatah, liên hệ đến một nhóm chuyên tổ chức đánh bom tự sát. t

Nhưng vẫn không có dấu hiệu nào cho thấy tinh thần chiến đấu của người Palestine đã xuống và cũng không thể loại trừ trường hợp sẽ có bom tự sát đánh nữa trên đất Israel. Nếu có bom tự sát Sharon sẽ có cớ để ngưng rút quân và có thể sẽ tấn công trở lại. Trong khi đó còn một thế kẹt nữa ở Nhà thờ Giáng Sinh ở Bethlehem, nơi đây có khoảng 200 tay súng Palestine ẩn núp, quân Israel vây chặt bên ngoài. Những tay súng bên trong đã bác bỏ đề nghị của Israel muốn họ ra hàng để bị xét xử hoặc đi lưu vong nước ngoài. Một giải pháp dung hòa cho thế kẹt này cũng là điều đáng lưu ý. Liệu nó có giúp cho việc giải quyết thế kẹt của Arafat trong cũi sắt hay không"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
điều quái đản là một mặt dâng lãnh thổ cho Tàu Cộng, một mặt nhờ Mỹ và đồng minh đòi đất lại. Đó là lý do mà Việt Cộng và Tàu Cộng luôn luôn nhắc đến việc “tin cậy lẫn nhau” mỗi khi các quan chức Cộng Sản nầy gặp gỡ nhau
đông đảo ca nhạc sĩ tham dự như CLB Tình Nghệ Sĩ, Ban Tù Ca Xuân Điềm, Liên Đoàn Hướng Việt, Hải Âu, Ái Phương, Erlinda, Ngọc Quỳnh, Lâm Dung, Thanh Thanh, Hạnh Cư, guitarist Ngô Tín, và 2 ca nhạc sĩ từ Paris qua là Thu Sương và Đình Đại, đã cống hiến 5 tiếng đồng hổ một chiều nhạc giá trị
Ngay cả khi Trung Quốc duy trì đà cải cách theo định hướng thị trường, dường như các căng thẳng với phương Tây là khó có thể được giải quyết một cách nhanh chóng
Giữ Một Tiếng Việt Trong Sáng : Một Giải Pháp Để Thoát Trung Thoát Cộng và Giữ Vững Không Gian Sanh Tồn Dân Tộc Việt... - người viết bài đây, năm 1979 cũng đi lao công chiến trường KamPuChia. Từ XuayRieng trở đi hướng về NeakLuong, anh em lao công tù nhơn chúng tôi
Việc tìm ra một giải pháp thỏa đáng đối với vấn đề trục xuất những người tỵ nạn Việt là một việc làm chính đáng vì những người này đã trả giá và đền tội cho những sai phạm của họ mà phần lớn xảy ra lúc còn non trẻ hay mới đến Hoa Kỳ, sau đó tiếp tục trả giá cho cùng sai phạm đó trong cuộc sống của họ và giờ đây trục xuất họ về Việt Nam thì án phạt đó tương tự như án tù chung thân cho cùng sai phạm đó.
Sự kiện và thời sự. Tin VOA ngày 23-01-2019, “Một hãng thông tấn của Hàn Quốc hôm 21/1 đưa tin rằng Tổng thống Mỹ Donald Trump thích thành phố Đà Nẵng còn lãnh tụ Triều Tiên Kim Jong Un lại muốn tới thủ đô Hà Nội, giữa lúc Việt Nam đang trở thành ứng viên hàng đầu có thể đăng cai hội nghị thượng đỉnh lần hai giữa lãnh đạo Hoa Kỳ và Bắc Hàn.”
SEOUL, Nam Hàn -- Chính phủ Nam Hàn đã cho thử nghiệm mưa nhân tạo trên biển Tây.
WASHINGTON – “Medicare cho toàn dân” tạo ra ấn tượng đầu tiên tốt nhất, nhưng sự ủng hộ sút giảm khi người dân được hỏi họ muốn trả thuế cao hơn hay muốn có chữa trị chậm trễ.
Các vị cao niên tuổi từ 65 đến 70 tại Texas mang nợ lúc về hưu nhiều hơn các vị cao niên tại những tiểu bang khác, theo nghiên cứu từ LendingTree cho biết.
Giới giàu thì đang giàu hơn, và trẻ tuổi hơn. Một thăm dò của các nhà đầu tư Hoa Kỳ với hơn 25 triệu đô la cho thấy tuổi trung bình của họ giảm 11 năm kể từ năm 2014, lên tới 47 tuổi.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.