Hôm nay,  

Cọp Trong Cũi Sắt

20/04/200200:00:00(Xem: 7232)
Ngoại trưởng Mỹ Colin Powell đã ra về tay không vì không đạt được một cuộc ngừng bắn giữa Do thái và Ả rập. Kết quả chuyến đi 10 ngày cũng đã có đôi chút gọi là "tiến bộ", nhưng sự thực đó chỉ là những miếng xương xẩu khó nuốt cho hòa bình, nó chỉ làm tình thế căng thẳng thêm. Israel hứa rút quân ra khỏi các thành phố và thôn xóm ở Tây ngạn, trừ Ramallah và Bethlehem, và cũng không hề cam kết sẽ không trở lại. Palestine lên án khủng bố, nhưng không chịu có hành động nào để làm dứt điểm các vụ đánh bom tự sát một khi quân Israel còn ở Tây ngạn. Vẫn cái vòng lẩn quẩn: không thể có hòa bình nếu không có an ninh, và không thể có an ninh nếu không có hòa bình.

Tình hình sẽ đứng lại ở đây chăng" Hãy nhìn hình ảnh hai con cọp. Con cọp Yasser Arafat vẫn nằm trong cũi sắt, còn con cọp địch thủ Ariel Sharon vẫn tự do ở ngoài điều binh khiển tướng. Khi Sharon nói không rút quân ra khỏi Ramallah, điều đó có nghĩa là chiến xa Israel tiếp tục vây chặt Arafat và một số thuộc hạ trong hai căn phòng thiếu mọi tiện nghi ở thành phố này. Người ta hiểu tại sao sau lần họp chót với Powell, cọp Arafat lồng lộn trong cũi sắt và gầm lên những tiếng giận dữ. Khi Powell đến Jerusalem, một quả bom tự sát đã đánh vào bên cạnh ngôi chợ lộ thiên khiến Powell không chịu dến họp với Arafat. Buộc lòng Arafat phải đưa ra một bản tuyên bố lên án các vụ khủng bố "dưới mọi hình thức" và đặc biệt lên án vụ "tấn công" mới nhất vào thường dân Do thái ở Jerusalem, để mong được họp với Powell. Nhưng họp với Powell không có nghĩa là nhượng bộ về những điều căn bản trong cuộc chiến chống Israel, thật ra Arafat chỉ trông chờ đây sẽ là khởi điểm cho cửa cũi sắt bắt đầu hé mở để thoát ra ngoài như cũ.

Từ lúc bị bao vây trong đại bản doanh ở Ramallah, Arafat đã bình thản nói sẵn sàng "tuẫn tiết", vậy tại sao bây giờ cầy cục để mong thoát ra ngoài" Và nếu đã muốn "tuẫn tiết" tại sao Arafat không cầm súng cùng thủ hạ bước ra khỏi phòng họp ngang nhiên đối đầu với chiến xa và chết phanh thây như mọi kẻ tuẫn tiết đánh bom tự sát" Bom tự sát không thể "tự sát" trước các họng súng đại bác chiến xa vì đó là cái chết lãng xẹt, bom tự sát "chết" giữa đám thường dân đông đảo của địch tay không vũ khí mới có ý nghĩa vì nó kéo theo cái chết của một dám đông dân bên địch. Sau lần họp thứ hai và cũng là lần chót với Powell, Arafat thấy là vô vọng, bởi vì Powell không chịu ép buộc Sharon phải mở cũi mà còn đòi Arafat phải bắt giữ những tay khủng bố và phải "làm thêm nữa", ra lệnh từ nay chấm dứt mọi vụ đánh bom tự sát trên đất Israel. Chấp nhận như vậy có nghĩa là đầu hàng chớ còn thương thuyết hòa bình gì nữa. Và nếu ra lệnh bắt những tay cầm đầu tổ chức đánh bom tự sát là sẽ đưa đến loạn trong nội bộ, tính mạng Arafat cũng khó toàn. Cọp gầm lên uất hận là phải.

Tại Washington sau khi nghe Powell tường trình, Tổng Thống Bush ngợi khen Sharon và còn bồi thêm một đòn nặng đánh vào Arafat. Ông nói không những Arfat có trách nhiệm phải diệt trừ nạn bom tự sát mà Arafat còn phải bắt 5 nghi can ám sát một cựu bộ trưởng Israel. Bush "thông cảm" tại sao quân đội Israel không rút khỏi Ramallah. Đó là để tiếp tục vây chặt Arafta vì tin rằng 5 nghi can nói trên đang ẩn núp trong mấy căn phòng còn lại của đại bản doanh của Arafat. Như vậy chính Bush đang dồn Arafat đến đường cùng. Bởi vì cai tù Sharon đã đích danh tố cáo Arafat là một tên khủng bố và khi Sharon nói hành quân để bắt cho hết những kẻ khủng bố, điều đó còn cho thấy Sharon muốn loại trừ Arafat để tìm một kẻ đối thoại khác. Chính phủ Bush đã ủng hộ Sharon và không có sáng kiến nào khác. Những ý kiến như mở một hòa hội Trung Đông có một số nước Ả rập tham dự, có Arafat hay không có Arafat, vẫn chỉ là những màn quạt cho đỡ nóng chớ không có một hành động cụ thể nào.

Tổng kết tình hình đến nay cho thấy phía Palestine bị thiệt hại rất nặng. Trận đánh đẫm máu kéo dài trong hơn một tuần ở trại tị nạn Jenni, nơi có người đã ra đi đánh bom tự sát và có nhiều tay súng Palestine ẩn núp, đã kết thúc vồi hàng trăm người Palestine bị chết. Không có con số nào chính xác, phía Palestine nói có 500 người của họ kể cả dân tị nạn bị chết, phía Israel nói chỉ có 200 người Palestine chết, phần đông là dân quân có súng. Chỉ có 23 lính Israel chết ở đây. Ở những thành phố hay các trại tị nạn khác, kể cả các làng mạc thôn xóm nhỏ có dân quân kháng cự, số thương vong Palestine cũng cao hơn rất nhiều so với số lính Israel chết. Ngoài ra hơn 1,000 người Palestine tình nghi là dân quân bị bắt, trong số này Israel nói có hơn 100 người có tên trong danh sách bị truy nã. Hàng trăm dân quân Palestine đã đầu hàng. Phần lớn các cơ cấu an ninh và quân sự của Palestine đã bị thiệt hại năng. Đặc biệt Israel bắt được lãnh tụ Phong trào al-Fatah, liên hệ đến một nhóm chuyên tổ chức đánh bom tự sát. t

Nhưng vẫn không có dấu hiệu nào cho thấy tinh thần chiến đấu của người Palestine đã xuống và cũng không thể loại trừ trường hợp sẽ có bom tự sát đánh nữa trên đất Israel. Nếu có bom tự sát Sharon sẽ có cớ để ngưng rút quân và có thể sẽ tấn công trở lại. Trong khi đó còn một thế kẹt nữa ở Nhà thờ Giáng Sinh ở Bethlehem, nơi đây có khoảng 200 tay súng Palestine ẩn núp, quân Israel vây chặt bên ngoài. Những tay súng bên trong đã bác bỏ đề nghị của Israel muốn họ ra hàng để bị xét xử hoặc đi lưu vong nước ngoài. Một giải pháp dung hòa cho thế kẹt này cũng là điều đáng lưu ý. Liệu nó có giúp cho việc giải quyết thế kẹt của Arafat trong cũi sắt hay không"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ông Phan Văn Bình đã bị tòa án CSVN tại tỉnh Khánh Hòa, VN, kết án 14 năm tù về cái gọi là “tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân,” theo bản tin hôm 22 tháng 1 của Đài Á Châu Tự Do (RFA) cho biết.
Hàng trăm người Việt đã tập trung biểu tình chống CSVN vi phạm nhân quyền trước trụ sở Liên Hiệp Quốc tại Geneva, Thụy Sĩ, nhân dịp kiểm điểm định kỳ của cơ quan quốc tế này, theo bản tin của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) cho biết hôm 22 tháng 1.
Tôi ước mong cuối cuộc đời xin một lần được đưa em về Nha Trang, quê Mẹ mình hiền hòa và thơ mộng, để em có dịp ngồi trên con đò nhỏ xuôi theo dòng sông Cái trong xanh, con đò lờ đờ trôi dọc theo bờ cỏ dại, chen giữa những hàng dừa chi chít, rũ lá rợp trời, trên đường về Lư Cấm, để thăm mộ Mẹ, trong dịp Xuân Về Tết Đến năm nay.
Hoa là hình ảnh gắn liền với Tết. Hoa là hy vọng, là ước mơ cho trọn năm sắp tới… Báo Người Đưa Tin kể chuyện hoa Đà Nẵng… Còn 2 tuần nữa là Tết Nguyên đán Kỷ Hợi 2019 sẽ chính thức gõ cửa. Tuy nhiên, ngay từ giây phút này, người dân trồng hoa làng Vân Dương, xã Hòa Liên, huyện Hòa Vang, TP Đà Nẵng đã tất bật chăm bón những khâu cuối cùng để chuẩn bị phục vụ hoa dịp Tết. Năm nay làng hoa Vân Dương trồng chủ yếu các loại hoa cúc, hoa trạng nguyên, hoa ly, hoa mào gà, dạ yến thảo, hướng dương… Hoa cúc thì nhập giống của Đà Lạt, hoa ly thì lấy giống ở Hà Lan, các loại hoa khác đa số nhập giống từ TP. SG.
Tác giả cùng hai con gái tới Mỹ ngày 27 tháng Bảy năm 2001 theo diện đoàn tụ. Mười sáu năm sau, bà là chủ tiệm Nails ở Texas và kết hôn với một người Mỹ. Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải Danh Dự năm thứ mười chín, 2018. Bài viết sau đây được trích từ báo xuân Việt Báo Tết Kỷ Hợi 2019, hiện đang phát hành khắp nơi.
Kiều khuyên Từ Hải ra hàng nên Từ bị phục binh vì Tôn Hiến bội hứa. Từ chết đứng như một cột trụ chống trời. Kiều khóc than thì thây Từ mới ngã xuống. Câu cảm động nhứt đoạn nầy là : Tôi tưởng vậy có đâu hay vậy!
Trong kho tàng văn chương truyền khẩu hay huyền thoại Việt Nam đã có nhiều chuyện duyên-nợ.
Lâu nay, trong tiếng gào khóc của người dân oan khắp ba miền đất nước, hoà trong nước mắt bao giờ cũng có những kể lể, trách mắng, đầy phẫn uất với tiếng “nó”: nó đến kìa; nó rình rập; nó ác lắm;… hay chúng nó tàn nhẫn lắm!
Bún chả, hay mì quảng? Đó là câu hỏi sẽ được TT Donald Trump và Chủ tịch Bắc Hàn Kim Jong Un trả lời. Hỏi cách khác: Hà Nội hay Đà Nẵng?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.