Hôm nay,  

Thơ Thơ

09/09/200200:00:00(Xem: 7395)
Chúc Em Hạnh Phúc
(Tặng KT)

Mừng ngày vui cuœa em,
Phương xa xin nhắn gưœi
Cùng em một đôi lời;
Cầu mong em hạnh phúc
Trăm năm vui duyên lành.

Tôi là người lữ thứ,
Độc hành nơi xứ xa
Trên đường đời muôn lối,
Hành trang chẳng có gì
Chỉ mang hình bóng em.

Rồi maœi đi bốn phương
Nổi trôi theo đời sống
Tôi moœi gối chùn chân
Nên lạc lối quay về
Phụ tình ta ngày đó.

Ngày em làm đám cưới,
Tôi ơœ xa không về
Ngày em lên xe hoa
Tôi không cùng chia vui
Không biết em có hiểu"

Mong em đừng buồn trách
Dĩ vãng đã qua rồi
Giờ em đã khác xưa
Thuyền em nay đỗ bến
Xuân đang cùng em vui.

NDHL

*

Đường Nhà Em

Đường nhà em lắm ngã ba...
Ngã về nhung gấm, ngã qua lụa là...
Ngã lên phú quí, ngọc ngà...
Ngã anh tìm đến, nhạt nhòa bóng đêm!
Ngã nào... người đón đưa em"
Ngã này... đếm bước... anh trên đường về.

T.T.Đ.M.

*

Mùa Xuân Và Mẹ

Từ khi con xa mẹ
đã chẳng còn mùa xuân
Nên tết về thơ thẩn
nhớ mẹ nhiều hơn xưa.

Tết quê người vào mưa
ngày sao dài lê thê
UŒ ê buồn tái tê
Không mẹ ai vỗ về.

Hết thật rồi mẹ ạ
mùa xuân đã quá xa
Tết nơi đây xa lạ
Vẫn ngày dài hôm qua.

Vân Lam

*

Nếu Như...

Nếu như em là mây
Anh sẽ là núi biếc
Nếu em còn nguœ say
Anh lời ru tha thiết

Nếu em chẳng yêu anh
Anh nhận mình thua thiệt
Hóa giọt nắng đầu cành
Nắng tàn anh sẽ chết

Nếu anh ngoœ lời tình
Em giấu mặt làm thinh
Anh hóa thành bọ chét
Cắn đau em bõ ghét

Nếu anh chẳng giam em
Trong vòng tay tình ái
Anh hóa lưœa buồng tim
Cháy nung lòng em khóc

Nếu em thích đường hoa
Anh làm phu lục lộ
Em yêu chàng phò mã
Anh lính thú đồn xa

Nếu em chẳng gọi anh
Anh gọi mình tha thiết
Em nắm tay người tình
Anh gào đau thaœm thiết

Một điều... nếu em biết
Anh đẫm một hồn thơ
Thơ làm đeo em miết
Sao em mãi hững hờ"

Phạm Quang Ngọc

*

Em Hát Tiếng Xưa

Thêm vừng trán ưu tư
Và lời ca chan chứa cuœa em
Tìm về đâu
Ngày xanh đó qua rồi

Những bài ca dao em hát
Anh nhung nhớ ngậm ngùi
Tìm về đâu
Những loài chim xa tổ ấm
Để u hoài
Tìm mãi một cành Nam

Những bài hát ru con
Có quê hương anh trong đó
Tiếng u hời
Nghe mẹ hát
Thuơœ nằm nôi

Và bây giờ anh nhớ
Nhớ muôn đời
Yêu dấu tiếng Việt Nam

Hát đi em
Hát lên em
Để anh theo tiếng hát lên trời
Tìm hơi thơœ
Và từng nhịp tim anh sống
Những ngày xưa
Dựng nước cuœa vua Hùng
Cháu con Rồng Tiên quây quần em hát
Tiếng hát cuœa em
Tiếng hát mơœ đường

Để anh và em
Những người xa tổ quốc
Có đuốc soi
Có ánh sáng dẫn đường

Để anh và em
Không là loài mất gốc
Canh cánh bên lòng
Tìm mãi đậu cành Nam

Anh Hạ (Melbourne)

*

Tiếng Kinh

Tiếng kinh ai gõ nhịp đều
Mênh mang đêm với nỗi đìu hiu tôi
Biển xô sóng vỗ bồi hồi
Trong mây ngàn cánh chim trời còn bay
Tôi quỳ giang caœ hai tay
Lệ rơi trắng tóc gọi ngày mùa xuân.

Mõ chuông nào đã ngàn năm
Như mưa nắng mãi ươm mầm trái hoa
Ai người cất bước ly gia
Đôi vai gầy guộc bụi sa đầm đìa
Và con sông đó ai chia
Một bờ cát lơœ, bờ kia mịt mờ.

Lý Thừa Ngiệp

*

Em Đi Từ Độ Trăng Rằm

Diều cao gió lộng bờ đê
Đôi ta sánh bước đi về có nhau
Mẹ ngồi vo gạo cầu ao
Cha thì bón gốc vườn cau, nọc trầu
Loay hoay tát nước bằng gầu
Tưới lên cho những giàn bầu trổ bông
Để em phiên sớm chợ đông


Chị em chúng bạn mơœ lòng đường xa
Em lo giúp mẹ việc nhà
Mai này còn phaœi đi xa lấy chồng
Công, dung, ngôn, hạnh tam tòng
Đẹp lòng đẹp dạ mẹ chồng nàng dâu
Đời xuôi vạn neœo về đâu
Ngày em cất bước lòng sầu anh mang
Bao năm boœ xóm xa làng
Biết con trăng cũ còn vàng như xưa
Biết em xứ lạ có dừa
Có hàng dâm bụt, giậu thưa, mười giờ"
Ru con để nhớ để chờ
Để thương, để tiếc tình thơ qua rồi
Em giờ thân phận nổi trôi
Lục bình theo nhánh sông đời trôi xuôi
Nhớ hoài tiếng sáo chiều vui
Trời cao gió lộng băng diều biệt tăm
Biết em từ thuơœ mười lăm
Thương em từ độ trăng rằm tình ơi.

Vĩnh Hòa Hiệp

*

So sánh

Nhớ cơm nhà

Con cá rô mề kho củ cải
Đĩa rau dền luộc, ớt sừng trâu
Trời mưa mát đất hương hoa cải
Cơm buổi chiều hôm ấm ngọt ngào...

Bây giờ

Cá bông lau chờ cho tan đá
Cũng giá, me, rau om, ớt, cà
Canh chua không ngọt tình quê mẹ
Gạo nanh chồn - buồn nhớ xót xa...

Nhớ cơm tù

Cũng gọi giờ cơm, biết gọi sao
Bo bo mì bắp đắng lòng nhau
Gánh gồng lao động như trâu ngựa
Tới bữa ăn - đói nhục lệ trào...!

Đói

Không biết làm sao mà giảng nghĩa
Đói suốt ngày đêm - đói suốt năm
Da bọc xương - chân đi xà lĩa
Đêm nằm mơ thấy miệng đang ăn

Lạnh

Bây giờ đất lạ đông băng giá
Không thấy rét lòng như thuở xưa
Trời Hà Tây mùa đông kéo cá
Da bọc xương - sẩm tím gió đùa!!

Thy Lan Thảo

*

Làm Sao Quên

Nơi em sống
quê hương người rực rỡ
Cõi thần tiên
hạ giới những phồn hoa
Chẳng phân chia
nòi giống những màu da
Cùng chung sức
góp bàn tay phục vụ

Ngày vẫn ngày
trong nhung lụa phiêu du
Trong tê tái
Trong ngậm ngùi nhung nhớ
vẫn xót xa
Trong tận cùng nỗi nhớ
Những đêm mưa
ngày nắng cuœa quê xưa

Quên làm sao
yêu dấu mái trường xưa
Bao êm ái caœ một thời thơ dại
Quên làm sao
quê hương mình quằn quại
những cha anh hấp hối
Những tù lao
Những mẹ già
cô quaœ yếu đau
Những em nhoœ bơ vơ
từng miếng sống.

Vân Lam

*

Kể Từ Khi Ấy

Từ khi mới chớm tình yêu
Là em ấp uœ thật nhiều mộng mơ
Lắm lúc đến độ dại khờ
Khắc anh trong trí, phụng thờ trong tim

Từ khi đời hết lặng chìm
Là em xao động như chim giữa trời
Để tìm, để kiếm mọi nơi
Bên anh thoœ theœ đầy vơi nỗi lòng

Từ khi biết nhớ biết mong
Là em cứ đợi cứ trông mỗi chiều
Chạnh lòng những buổi cô liêu
Cứ lo cứ sợ đuœ điều trái ngang

Từ khi rung động tâm can
Là thích chưng diện điểm trang mỗi ngày
Ít nhiều cũng thoaœng hương bay
Cũng làm anh dịu, anh ngây ngất hồn

Từ khi se lạnh hoàng hôn
Là em khép đóng khuê môn nguyện cầu
Xin tình hai đứa bền lâu
Trọn đời ý hợp tâm đầu caœm thông

Từ khi tính chuyện vợ chồng
Nghĩa là cá chậu chim lồng với ai
Thường hay trăn trơœ đêm dài
Thao thức suy nghĩ tương lai đời mình

Từ khi vướng bận nợ tình
Thì luôn nhắc nhơœ bóng hình người thương
Nghe như ấm cúng lạ thường
Muốn gưœi thân phận để nương náu đời
Thế là ván đóng thuyền rồi
Trong ấy chôn chặt hai người yêu nhau.

Phạm Tình Thơ

*

Vạn Cổ Sầu

Xin tặng anh Phạm Quang Ngọc

Thơ anh
Buồn thê thiết
Như nỗi hờn
Vong quốc lũ Hời xưa
Biết làm sao"
Để nói cho vừa
Tôi khắc khoaœi
Thương đau, chới với
Lội trong thơ
Sao buồn vời vợi
Còn tha thiết nỗi niềm
Da ngựa bọc thây.

Khánh Hoà

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một nghiên cứu mới chỉ ra rằng một phương pháp dò tìm ung thư phổi có thể đồng nghĩa với việc giảm số người chết từ căn bệnh này.
Hãy thử xem menu của bất kỳ hội chợ quận hạt nào, thế nào cũng có xúc xích chiên, bánh rán… Điều này cho thấy người Mỹ … mê đồ chiên.
Một nghiên cứu mới chỉ ra rằng chúng ta có thể giảm đến 60% rủi ro mắc bệnh Alzheimer chỉ với 5 sự thay đổi đơn giản trong lối sống.
Nếu bạn bỏ bữa ăn sáng, ăn trưa nhanh, và ăn tối thật nhiều, điều đó có vẻ như cách ăn uống của bạn không phù hợp với nhu cầu của cơ thể.
Tỉ lệ tự sát ở tuổi teen đã lên đến mức cao nhất kể từ năm 2000. Một nghiên cứu mới vừa được công bố hôm Thứ Hai 15/07 nói rằng việc các em dành quá nhiều thời gian cho mạng xã hội có thể là một trong những nguyên nhân.
muốn nguyện cầu thì phải làm sao, phải tạo nên phước đức rồi từ phước đức này chúng ta hồi hướng đến người thân yêu. Phước đức lớn lao là cúng dường lên Tăng Bảo trong mùa An Cư kiết hạ. Có phước thì mới chia phước cho người khác. Từ ý nghĩa này, người con Phật phát tâm cúng dường chư Tăng cầu phước trong mùa lễ Vu Lan.
Đây là số lượng thơ Nguyễn Lương Nhựt khá nhiều và hiếm đối với một bệnh nhân tâm thần phân liệt làm thơ ở Việt Nam (trường hợp nhà thơ Bùi Giáng và nhà văn Nguiễn Ngu Í thì khác: Hai vị nầy vào bệnh viện tâm thần rất ít, chỉ ở ngoài làm việc, sáng tác, rong chơi...)
cơ thể và đầu óc ông phải chịu đựng những cơn đau đớn hành hạ khốc liệt khi lên cơn, trải qua biết bao năm tháng kéo dài, từ nhẹ đến nặng, từ thuyên giảm tưởng dứt bệnh đến tái phát nặng nề, phải nằm viện tính ra hơn 6 năm trong bệnh viện tâm thần. Người thi sĩ chỉ còn một hy vọng duy nhất và mãnh liệt nhất là “làm thơ” và xem đây là liều thuốc bổ để chữa dứt bệnh tâm thần cho bản thân
Mẹ Về Biển Đông (MVBĐ) là trường ca duy nhất của Du Tử Lê, hình như cũng là trường ca duy nhất viết về mẹ trong thơ Việt Nam cho đến nay. Thực ra giữa các nhà thơ cùng thời, anh là một trong những người nhắc đến mẹ nhiều
Nếu nhìn bằng tà kiến, tức chỉ quan tâm đến cái Tôi, Cái Tôi Thích và Cái Tôi Đúng… thì sáu tỉ người trên trái đất này đều đáng ghét và là kẻ thù của chúng ta... Nếu nhìn bằng chánh kiến tức thấy Cái Tôi này vô thường và giả dối… thì sáu tỉ người trên trái đất này là bạn của ta. Phật Giáo với chánh kiến, không nhìn thấy ai là kẻ thù, mà chỉ nhìn thấy chúng sinh từ vô lượng kiếp đầy dẫy khổ đau và cần cứu độ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.