Hôm nay,  

Bill Và Hillary

15/06/200300:00:00(Xem: 5567)
Sau một thời 8 năm làm cho đảng Cộng Hòa điêu đứng và bực bội, bây giờ ông bà Clinton lại làm cho nhiều anh em Dân Chủ phe ta buồn lòng, vì vẫn chưa chịu lùi vào bóng tối sân khấu giùm, trong lúc mùa bầu cử đã tiến hành. Nói ngắn gọn, nói thẳng thừng: làm ơn nhường hào quang sân khấu giùm cho các ứng cử viên Dân Chủ đi. Dĩ nhiên, không ứng cử viên Dân Chủ nào nói điều bất lịch sự như thế, vì trước sau gì cũng có lúc phải nhờ vả tới tình bạn của cặp Vô Kỵ - Triệu Minh này, nhưng một số chiến lược gia của đảng Dân Chủ đã nêu ý kiến này lên rồi.
Bạn xem truyền hình và báo chí cả tuần qua thì thấy rồi. Trong khi các ứng cử viên Dân Chủ lo hội nghị, suy nghĩ, thuyết trình, và bày đủ thứ trò bày mưu vẽ kế về một ngày luận kiếm Hoa Sơn 2004, và cả những lời hứa hẹn cho cả 8 năm sau đó nữa... thì ông bà Clinton lại cứ kéo dư luận nước Mỹ về năm 1998, năm mà giá chứng khoán kỹ thuật tăng vọt kỷ lục và cũng là năm mà ông Clinton trổ tài hào hoa và rồi bể vụ dan díu với cô Monica Lewinsky.
Dĩ nhiên, ai cũng thấy là truyền hình và báo chí thì ưa có chuyện ầm ĩ. Mấy tuần nay nghe chuyện Israel-Palestine đủ để nhức đầu rồi, theo dõi vụ đi tìm vũ khí cấm ở Iraq cũng dài cổ rồi, chuyện khối G-8 họp thì từ đầu đã không có gì hào hứng... thì sao bằng chạy theo các tin mà lúc nào cũng đông người theo dõi.
Nhưng các tài tử xi nê mấy tuần nay lặn khá kỹ, thế là chụp ngay các bản tin về ông bà Clinton cho có chuyện hấp dẫn. Bởi vì lúc nào cũng thế, chuyện Chàng và Nàng là chuyện muôn đời gay cấn, cứ thảy thêm vào một nhân vật thứ ba, dù nam hay nữ, thì tự nhiên đời thường biến ngay thành tiểu thuyết. Mà Chàng và Nàng đây lại là ông bà Tổng Thống Bill và Hillary Clinton thì càng ly kỳ nữa chứ.
Nàng Hillary vừa phát hành tập hồi kỳ, kể lại nỗi giận khi biết chuyện chàng Bill dỗ ngon dỗ ngọt cô Monica, "Tôi muốn vặn cổ Bill..." Than ôi, bây giờ là năm 2003 rồi, trong lúc các ứng cử viên Dân Chủ đang nghiêm túc bàn chuyện bảo hiểm y tế toàn dân, mà Hillary lại nhắc tới những cơn giận phòng the thì dân chúng Mỹ phải bấm liền remote để chuyển băng tần TV mà nghe chuyện chỉ kể thì thầm bên gối chứ.
Trong khi trước đó hai tuần lễ, hồi tháng 5 trong buổi thuyết trình ở Arkansas, chàng Bill lại bắn tiếng, hy vọng Hiến Pháp Mỹ có thể được tu chính để một vị Tổng Thống sau 2 nhiệm kỳ, vẫn có thể ra ứng cử lần thứ ba. Bill thiệt không tế nhị chút nào. Bộ đảng Dân Chủ hết người rồi hay sao mà cứ phải níu áo chàng vào vai trò lãnh đạo hoài sao. May mắn, tuần này, nàng Hillary nói trên TV rằng không nên sửa Hiến Pháp làm chi, vì 2 nhiệm kỳ là nhiều rồi.
Dĩ nhiên, vài tuần nữa thì chuyện Chàng và Nàng Clinton sẽ lại được quên. Nhưng nhà phân tích Dick Polman đã cẩn trọng chỉ ra rằng, Chàng Clinton đang trau chuốt cuốn hồi ký của ông -- dĩ nhiên là phải viết kỹ, vì tiền tác quyền lên tới hai hàng số của bạc triệu đô la, và Chàng với phong thái quân tử sẽ tế nhị từng chữ một để không tổn thương tới bất kỳ cô nàng nào trong đời chàng - và cuốn này sẽ phát hành vào mùa thu năm 2004. Trời ơi, sao lại mùa thu năm 2004" Bộ hết các mùa rồi hay sao" Hãy nhớ rằng dân Mỹ sẽ đi bầu Tổng Thống vào tháng 11 năm 2004, nghĩa là gần cuối mùa thu.

Điều này có thể thấy rất rõ, trong khi các ứng cử viên Dân Chủ đang lo hì hục bứng ghế ông Bush, thì bỗng nhiên các ống kính TV sẽ chĩa về hướng Bill Clinton để phỏng vấn... cũng lại về chuyện năm 1998, mà sôi nổi nhất vẫn là chuyện cô Monica. Thiệt là khổ cho đảng Dân Chủ, khi các câu hỏi lý ra phải hướng về tương lai thì cứ bị kéo lùi về năm 1998.
Susan Estrich, từng là trưởng ban vận động tranh cử cho Michael Dukakis năm 1988 và bây giờ là giaó sư luật ở California, nói thẳng nói thiệt, "Họ [ông bà Clinton] cần phải im lặng... Chúng ta đã vượt qua quá khứ của họ và đang tiến vào tương lai. Tôi thích họ, và tôi đã liên tục bảo vệ họ trong quá khứ.... Chúng ta phải can đảm nói với họ, 'Đủ rồi nhé, không có chuyện bữa cơm gây quỹ nữa đâu, [thế nên hãy] ngừng ngay việc hút tất cả dưỡng khí [của người ủng hộ đảng Dân Chủ]'."
Tom Pazzi, một chiến lược gia đảng Dân Chủ và là người bảo vệ Bill Clinton trước nhiều 'âm mưu phe hữu', bây giờ đã than phiền công khai rằng "cuốn sách đó [của Bill Clinton] sẽ tung ra lúc sắp bầu cử Tổng Thống - thiệt là quá tệ hại. Nó sẽ kéo người ta về ngay lại quá khứ. Bạn không muốn nhìn lại [quá khứ] trong khi sắp bầu cử..."
Một chiến lược gia Dân Chủ giấu tên cũng nói, "Nhiều người trong chúng ta thiệt là bực với Bill. Chúng ta muốn Bill lặn đâu luôn cho rồi đi, nhưng chúng ta không thể nói như thế, bởi vì Bill vẫn là một người giúp gây quỹ tài tình, và nhiều đảng viên vẫn ngưỡng mộ Bill, nhất là người Mỹ da đen."
Đó cũng có lẽ là lý do mà một số ứng cử viên Dân Chủ đã lên tiếng bênh vực cho Bill trước làn sóng than phiền này. Thí dụ như 3 ông ứng cử viên Tổng Thống sau đây đang hy vọng đại diện cho Dân Chủ vào năm 2004.
Thượng Nghị Sĩ John Kerry của Massachusetts đã ca ngợi tình hình kinh tế bùng nổ thời thập niên 1990s và nói rằng ông đã làm việc chung với Clinton để có thành quả đó.
Thượng nghị sĩ John Edwards của North Carolina, nói rằng ông vẫn thường xuyên nói chuyện với Bill, và ông không ngại ngùng gì chôm một câu của Clinton năm 1992 để xài lại trong diễn văn của mình để tạo âm hưởng cùng phe Clinton. (Câu, "Nhân dân, những người làm việc hết lòng và tuân thủ luật pháp" thiệt sự không phải là câu hay nhất của Bill, nhưng là một trong vài câu được người nghe gợi nhớ nhất.)
Tương tự, cùng kỹ thuật đó, Thượng Nghị Sĩ Josehp Lieberman của Connecticut, chôm câu này, "Cơ hội sẽ không là gì cả, nếu không có trách nhiệm." Thiệt là khổ, cũng chưa phải câu hay nhất của Bill Clinton.
Chắc chắn những câu hay nhất của Bill phải là các lời chàng nói với cô Monica. Hiển nhiên là chàng không dám kể cho người thứ ba nào nghe. Cũng như chàng sẽ không ghi vào hồi ký làm chi, dù là được lãnh tác quyền hơn chục triệu đô. Còn Bạch Ốc Nữ Hiệp Hillary lại tưởng cứ như là chàng đã thành khẩn khai báo... Còn khuya, nữ hiệp ạ... Không thấy nàng Monica vẫn im lặng “tử đạo” cho chàng hay sao...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Em biết Ngoài vườn sau nhà em Có một hang thỏ Có thỏ mẹ và ba thỏ con Là bốn con thỏ
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em mẹ mất sớm, sống với dì ghẻ quá ác độc nên người anh dẫn em gái trốn khỏi nhà. Dì ghẻ là một bà phù thủy, đã dùng phép thuật biến người anh thành một con Mang. Cô em gái tìm được một túp lều nhỏ trong rừng, hằng ngày hái trái về nuôi anh. Cuộc sống rất an lành thì bỗng một hôm nhà vua cùng tùy tùng đến khu rừng săn bắn. Cuộc săn kéo dài nhiều ngày và người anh xin em cho mình ra khỏi lều dự cuộc săn. Đến ngày thứ ba, Mang bị thương, nên có người biết chỗ ở của Mang , về báo cho vua hay. Hôm sau, chân Mang lành hẳn, lại xin em cho tham dự cuộc săn. Nhà vua đi tới túp lều, đã sửng sờ trước vẻ đẹp của cô gái và xin cưới cô về làm vợ. Cô bằng lòng và đem Mang về hoàng cung. Bà dì ghẻ tưởng hai anh em đã bị thú dữ xé xác ăn thịt, nghe tin cô em đã thành hoàng hậu thì tức giận, ghen tức. Cô con gái của mụ, xấu như ma lem, lại chột một mắt, cũng hờn dỗi khóc lóc muốn soán ngôi hoàng hậu. Mụ phù thủy hứa sẽ dùng kế...
Khi cá Ông từ trần… lòng người cũng hoang mang. Bản tin Kênh 14 kể chuyện Phan Thiết: Ngày 29/5, các ngư dân phường Mũi Né, thành phố Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận phát hiện xác một cá Ông lụy ngoài khơi, sau đó tiến hành kéo vào bờ tổ chức an táng theo phong tục địa phương.
Em lớn lên từ tấm lòng biển cả Bát ngát tình người, ruộng mật bờ xôi Bàn tay nào chăm lo từng tấm tã? Cho hôm nay em được lớn thành người Đám trẻ mồ côi bây giờ đã lớn Ba mươi năm mài miệt mái hiên trường Ngày tốt nghiệp trong giảng đường đại học Hẹn cùng nhau đồng trở lại quê hương
Trà Vinh có đầu gà đít vị, Tiều lai Miên (!), hoặc Miên lai Việt nên con lai, nhứt là con gái, thừa hưởng của Tía mình một chút, của Má mình một chút,. tổng hợp toàn tinh hoa, nên em nó đẹp não nùng. Đẹp đến nỗi mấy anh xứ Nẫu quê mình, tuốt tự Quảng Nam, phiêu bạt vào, dẫu còn nhớ con ‘ghệ’ mình ở quê xưa, mà vẫn thấy con tim mình tan nát!
Hóa không bay vút miền miên viễn, Xác trần tháo cởi, hạnh vô biên. Đọa đày mạt kiếp giờ quên lửng, Nhẹ tênh bụi rắc rũ oan khiên. Mừng rơn thanh thoát cơ man đấy, Bỗng chợt động tâm: khóe mắt đầy. Giọt nước người xưa ươn ướt đọng, Rừng xanh đất đỏ lấp khôn khuây.
Một cách lịch sự hơn thì Trung Quốc bày tỏ hy vọng rằng trong khoảng một thập kỷ nữa, Mỹ sẽ học được sự khiêm tốn để chấp nhận Trung Quốc như một nước bình đẳng với mình và cùng lúc ấy có đủ khôn ngoan để tránh kích động Trung Quốc ở sân sau châu Á.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.