Hôm nay,  

The Forgotten

30/09/200400:00:00(Xem: 6677)
wk_09302004_4wk_09302004_5

Truyện phim gây cấn, ly kỳ
Đó là vào muà Thu, Telly (Julianne Moore) ngồi trong sân nhìn những chiếc lá vàng rôi và than khóc cho đứa con đã mất đi của mình tên Sam, đứa bé đáng yêu 8 tuổi bị chết cùng với 5 đứa trẻ khác trên một chuyến máy bay đi cắm trại hè 14 tháng trước đó. Telly nói với bác sĩ Tâm Lý học Munce (Gary Sinise) rằng mỗi ngày cô vẫn mở ngăn kéo đựng quần áo của Sam để xem những cuốn video có Sam trong đó, và nhìn những tấm hình của Sam. Bác sĩ Munce bảo cô rằng đó chỉ là do trí tưởng tượng của cô tạo ra những hình ảnh đó thôi. Còn chồng của Telly là Jim (Anthony Edwards) nói với cô rằng cô chưa từng bao giờ có đứa con tên Sam, điều đó làm cho cô vô cùng sửng sốt và Jim còn cho rằng Telly bị bệnh tâm thần, đau khổ vì hội chứng loạn trí nhớ từ lúc cô bị sẩy thai. Jim và Bác sĩ Munce cố gắng dìu dắt cô trở về với thực tại. Trong khi đó cô gặp một người đàn ông tên West cha của một đứa bé gái cũng bị chết trong chuyến bay trên và cùng có chung hoàn cảnh như Telly, cả hai hợp lại với nhau để cố gắng tìm ra đâu là sự thực. Đạo diễn Joseph Ruban. Phim chiếu nhiều rạp. Rate PG-13.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thầy đi, con ở lại, cùng với anh Như Hùng, Vĩnh Hảo, Tâm Huy và bao người bạn khác nữa sẽ tiếp tục bước theo dấu chân, con đường mà Ôn đã mở ra trong cùng tâm nguyện “làm đẹp Đạo, đẹp Đời”, làm sáng danh những giá trị của Chân,Thiện, Mỹ
Trong sinh hoạt văn học nghệ thuật Việt Nam ở hải ngoại, và nhất là trong giới tu sĩ đạo hữu Phật Giáo, tên tuổi Thượng Tọa Thích Quảng Thanh, hay nhà thơ, nhà nghệ sĩ tài hoa đa diện Thanh Trí Cao quả thật không còn xa lạ.
Ngày 15/11/2018, bế mạc Thượng đỉnh ASEAN thường niên tại Singapore, Thủ tướng Lý Hiển Long chia sẻ đã đến lúc ASEAN phải chọn giữa Mỹ-Trung.
Hình ảnh đó còn theo đuổi tôi cho đến ngày nay, các cậu biết không ? Các cậu là chiến sĩ lại chết trước cả ngày Quân Lực ra đời. Cũng lạ đấy chứ. Nhưng riêng tôi, ngày Quân Lực năm nay tôi dành riêng để tưởng nhớ đến các cậu đã đền nợ nước ở trận Đồng Xoài.
Mới đầu nghe ba em gọi, tôi tưởng tên em là Muỗi. Tôi ghẹo em: “Muỗi này!Đừng chích anh, đau lắm”. Em trề môi, vẻ không bằng lòng: “Tên em là Muội. Muội là em. Em là Muội”. À ra thế!
Cháu sanh ra trên đất nước nầy Hưởng đầy đủ mọi thứ Tự Do, tiện nghi thừa mứa
Tôi chọn sự giản dị nhưng không được sơ sài, chân thật nhưng không thô thiển và với cách vẽ này tôi kể được câu chuyện thật cuộc sống mới hiện nay của tôi và gia đình riêng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.