Hôm nay,  

Khách Trần

21/08/200600:00:00(Xem: 13171)

Khách ghé quán trọ, nghỉ một đêm hay lưu tạm dăm ba bữa, rồi khách cũng đi. Người chủ quán không di chuyển, vẫn ở đó, nhận diện rõ ràng từng người khách đến và đi. Người chủ quán rất bình an, thanh thản như thế, trước khi khách đến cũng như sau khi khách đi. Người khách này ra đi, có thể, người khách khác lại ghé, rồi cũng lại đi. Chủ quán chẳng vì người trước hay kẻ sau mà di chuyển.

Hạnh phúc hay đau khổ, giầu nghèo hay sang hèn đều là khách trần, đến rồi đi.

Bản Tâm ta là chủ quán, trụ trong an tịnh, không đến cũng không đi.

Khách trần đến rồi đi là sinh diệt.

Bản Tâm không xao động, không di chuyển là thường hằng.

 Tự thể của tâm là Không Tánh. Đó là tự tánh Bát Nhã, không trong không ngoài, không nhơ không sạch, không thêm không bớt ... Chỉ có giòng tương tục của tâm, khi xúc cảnh, khởi phân biệt mà bị nhận diện là có nhiễm ô phiền não hay không mà thôi. Khi tâm đạt được thể Không Tánh, tức là trụ được trong bản chất đích thực thì phiền não thế gian sẽ chỉ như những khách trần, như những hạt bụi luôn xô đẩy nhau, lao xao biến hoại trong hư không mà chẳng hề khiến hư không giao động.

Lý thì như thế nhưng thực tế không hẳn hoàn toàn là thế. Khi học đạo, chúng ta thường được quý minh sư nhắc nhở phải giữ ý buông lời, nắm lấy chủ ý để khi thực hành, khi va chạm, biết tùy cảnh huống mà quán xét, chớ như ngài Huệ Khả, vì chấp văn tự mà uổng phí bao năm đi tìm sự an tâm cho đến ngày gặp Tổ Đạt Ma mới chứng ngộ.

Cũng thế, chẳng phải trước mọi cảnh huống tâm đều biểu lộ tự tại mới là tâm trụ nơi Không Tánh. Trong Đại Trí Độ nói rằng Bồ Tát Thường Đề thực hành Đại Bi Tâm, tu tập Bát Nhã Ba La Mật rất thuần nhuyễn, uyên áo, nhưng nhìn thấy chúng sanh quá trầm thống trong biển khổ nên đôi mắt ngài lúc nào cũng đẫm lệ. Lệ này chắc chắn không phải lệ bi thương ủy mỵ nên lệ này chẳng thể làm xao động tâm an trụ. Lệ này khởi từ lòng bi mẫn chỉ khiến Bồ Tát xả thân nhiều hơn.

Với tâm thế nhân thì ý niệm yêu thương thường hạn hẹp, vị kỷ. Khi yêu thương ai, ta phải được đáp lại, được gần gũi mới là hạnh phúc trọn vẹn. Nhưng tình yêu của Đức Thế Tôn thì khác. Thế Tôn yêu thương mọi người mọi loài bình đẳng nên suốt bốn mươi chín năm trên đường hoằng hóa, Thế Tôn đã độ cho bất cứ ai mà ngài có thể độ, từ em bé chăn trâu, người gánh phân, tên sát nhân cho tới hàng vua chúa, vương tôn công tử. Bước chân Thế Tôn tới đâu là quà tặng an lạc được trao tới đó. Kẻ nhận quà, nếu biết thụ hưởng thì dù Thế Tôn còn đó hay đi xa, quà tặng đã trở thành gia tài của người nhận.

Điều này thể hiện rất rõ trước phút Thế Tôn nhập Niết Bàn. Giữa rừng cây sa-la đầy hoa trắng, Thế Tôn đã ân cần nói với các đệ tử thân yêu quanh ngài rằng “Sau khi ta diệt độ thì Pháp và Luật mà ta để lại chính là ta, là đạo sư của các con. Tuân hành và tu tập theo Pháp và Luật đó chính là các con vẫn luôn ở gần ta, là ta không từng rời xa các con”.

Nghe những lời dặn dò đó, tôn giả Anan cũng phải nín bặt khi đang úp mặt vào thân cây, nức nở khóc. Nhưng sự nín bặt đó cũng chỉ là hình thức ngưng lệ chảy mà thôi chứ đâu thể ngưng được lòng buồn khổ. Chẳng phải riêng ngài Anan mà hầu hết những đại đệ tử của Phật đều không thể dễ dàng chấp nhận sự bình thản khi Thế Tôn ra đi, dù trên lý, các ngài đều đã hiểu rất rõ lời Thế Tôn căn dặn.

Lòng hoài vọng nhớ thương Tôn-sư đã lồng vào Pháp và Luật,  nên suốt thời gian dài sau đó, Tăng đoàn tuy vẫn học, vẫn tu mà vẫn âm thầm buồn bã, vì sự thiếu vắng hình bóng vị Thầy tột cùng tôn quý, là khoảng trống chẳng một ai có thể thay thế được.

 Những đại đệ tử, những tỳ-kheo được thân cận và học hỏi trực tiếp từ Đức Phật mà còn khó ngăn cảm xúc như thế, huống chi  chúng ta, hàng hậu duệ vô minh cách xa Phật gần hai ngàn sáu trăm năm, tất nhiên còn yếu đuối tới đâu ! Điều quan trọng là khi ta biết ta yếu thì hãy nhắm mắt, thở thật sâu, niệm hồng danh Đức Thế Tôn, xin Từ Phụ truyền năng lượng để ta trở về được chánh niệm. Đừng nản lòng vì những lời trách cứ thiếu từ bi của thế nhân như “Phật dạy mọi sự vô thường, sao lại bi lụy ở những cái vô thường vậy"” hoặc những câu hỏi thiếu thiện chí tìm cầu mà chỉ nặng phần gay gắt như “ Quý vị được dạy là bản- thể-Như-Lai vốn thanh tịnh, sao còn phải tu để được thanh tịnh "”

Chúng ta phải tập quen với tâm thế gian này, để nhẹ nhàng phân giải rằng, bản-thể-Như-Lai quả là vốn thanh tịnh nhưng vì bị vô minh che lấp, duyên theo huân tập vô minh mà sanh ra hiện tượng khổ đau phiền não.

Đó là trạng thái bản thể duyên ra hiện tượng.

Chúng sanh luôn ở trong trạng thái  này nên chúng sanh cần phải nỗ lực tu, vận dụng Tăng, Thượng, Huệ để đối trị tà kiến, ái dục, ngã mạn mà trở về bản thể trong sáng của mình. Thành Phật là chuyển hóa trí tuệ, đạt tới vô thượng Bồ-Đề và giữ được tâm này thường hằng, không hề đứt đoạn.

Có lẽ Đức Phật là vị giáo chủ duy nhất không nhận mình là giáo chủ, là thánh, là thần, là cao tột, khác biệt với mọi người. Ngài chỉ nhận là mình đã thấy được lẽ vô thường, đã nhận ra bản chất đích thực cao quý trong mỗi tấm thân tứ đại vô thường, đã tìm ra cai ngục tên là Vô Minh, hằng nhốt chúng sanh trong luân hồi tăm tối. Ngài chỉ là người thấy trước nên ân cần chỉ dạy lại cho những ai muốn thoát khỏi quỹ đạo khổ đau này. Những ai TIN lời ngài, NGUYỆN theo đường ngài đi, PHỤNG sự tuân thủ những pháp môn ngài chỉ và HÀNH trì nghiêm chỉnh những gì học hỏi được thì người đó cũng bình đẳng với ngài. Ngài là Phật thì người đó cũng là Phật.

Lời ngài nói trung thực và đơn giản thế thôi.

 Gần hai ngàn sáu trăm năm, Đức Phật đã là ông chủ quán nhìn tường tận nhất, những khách trần đến rồi đi, sinh rồi hoại. Ông chủ quán chưa hề rời quán vì ông thường hằng hiển hiện sáng ngời qua Pháp và Luật ông để lại.

Lành thay, những khách trần sớm biết mình là bụi để kịp dừng lại lao  xao mà tĩnh lặng với hư không trong vô sanh bất diệt.

Đó chính là những chúng sanh đã giác ngộ nên chuyển hóa được thân phận Khách Trần của mình để trở thành Chủ Quán.  

Tôi không nhớ mấy câu thơ không đầu không cuối này từ đâu, do vị nào viết, nhưng chính cái chất liệu lơ lửng này lại khiến ý thơ tràn đầy bát ngát. Xin tác giả cho phép ghi lại đây, thay búp tay sen để được dừng bút:

“Tâm sầu lắm ư"

Thôi đi nhị kiến,

Chẳng còn ba, tư

Trên con đường thật

Người về với NHƯ.”

Diệu Trân

(Như-Thị-Am, tháng tám, 2006)      

SEOUL, Nam Hàn -- Chính phủ Nam Hàn hy vọng tình hình hòa dịu hơn... Bản tin KBS kể: Mỹ xem xét việc Nam Hàn cung cấp vật tư cho Văn phòng liên lạc liên Triều. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Mỹ Heather Nauert hôm 23/8 (theo giờ địa phương) cho biết Washington biết rõ về kế hoạch cung cấp dầu mỏ và điện cho Văn phòng liên lạc liên Triều ở thành phố Gaesung, Bắc Hàn của Chính phủ Nam Hàn . Tuy nhiên, Chính phủ Mỹ sẽ làm rõ điều này có vi phạm cấm vận của Hội đồng bảo an Liên hợp quốc hay không.
TAIPEI, Đài Loan -- Chính phủ Đài Loan tin rằng chính phủ Mỹ đang hỗ trợ mạnh mẽ cho Đài Loan đối với các áp lực từ Bắc Kinh.
Công Ty Pacific Investment Management Co. chứng kiến 70% nguy cơ nền kinh tế thế giới đi vào suy thoái trong vòng 5 năm tới khi chính sách tiền tệ cực kỳ lỏng lẻo từ Hoa Kỳ đến Châu Âu tới dừng lại.
NHA TRANG -- Du khách Trung Quốc tới Nha Trang tràn ngập... nhưng tiền không tới. Lý do: du khách TQ mua sắm ở Nha Trang nhưng xài thẻ chi trả qua hệ thống tài chính của Trung Quốc, thế là tiền chảy ngược về Hoa Lục. Nghĩa là, trốn thuế.
ĐÀ LẠT -- Tình hình tới mức báo nguy: nông sản Trung Quốc đang bóp mũi nông sản Đà Lạt tới mức khó thở...
Miền Tây đang vào mùa lũ cũng là cao điểm cho công việc bắt chuột đồng ở những cánh đồng lúa chín thu hoạch xong, theo Tin24h.
Bước vào năm học 2018 - 2019, tại một số địa phương, kể cả thành phố lớn như Hà Nội, Sài Gòn, Cân Thơ…, đang có tình trạng khan hiếm sách giáo khoa (SGK), khiến nhiều phụ huynh lo lắng, theo báo Đại Đoàn Kết.
Garden Grove (Bình Sa)- - Tối Thứ Ba ngày 02 tháng 8 năm 2018 tại nhà hàng Golden Seafood Restaurant 9802 Katella Ave; Anaheim CA 92804, Gia Đình Nghệ Sĩ Tâm Linh tổ chức kỷ niệm 9 năm thành lập (2009-2018), tham dự buổi tiệc có hàng trăm quan khách, thân hữu, các cơ quan truyền thông và anh chị em Gia Đình Nghệ Sĩ Tâm Linh.
Chẳng còn bao lâu nữa đã đến mùa tựu trường, BN biết nhiều bạn đang bận rộn lo ôn tập bài vở, sửa soạn đồ đạc để nhập học năm mới. Nhưng mùa hè vẫn còn lưu luyến quá, nhiều nơi hoa phượng tím vẫn còn nở. Nắng vẫn vàng, trời vẫn xanh, biển vẫn mời gọi.
Năm nay, trong chương trình “Bé Viết Văn Việt” có một giải thưởng thơ thiếu nhi đã thuộc về bạn Ông Ích Khiêm . BN mong rằng, giải thơ thiếu nhi sẽ được tiếp tục, không cách đoạn như những năm trước. Hy vọng vậy, vì trong tháng này trang thiếu nhi đã nhận được thơ gửi tham dự thi, mà Bảo Ngọc giới thiệu lên đây. Các bạn ơi! Nhớ gửi những lời thơ dễ thương, non dại của các bạn về “Vườn Thơ Thiếu Nhi” các bạn nhé!
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.