Hôm nay,  

Thơ Thơ

16/10/200600:00:00(Xem: 12214)

Thu Cảm

Kính huynh Trường-Giang và qúy huynh đệ, tỷ muội! Hôm nay, 15 tháng Tám Năm Bính Tuất; Trung Thu của Việt-Nam, nhưng lại rơi vào ngày 06-10 là Nửa Chừng Xuân của Úc. Ngồi nhắp chén trà và thưởng thức bánh Trung Thu. Duy-Tâm nhớ về Quê Mẹ và cảm thấy buồn man mác, thương cho Dân Tộc nhọc nhằn, lê lết buôn gánh bán bưng kiếm từng chén cháo. Trong khi đó hàng ngũ quan tham ung dung thưởng trăng, chén chú chén anh ê hề, vui đùa với các nàng kỹ nữ  khắp các phòng trà, hoặc bởn cợt với gái điếm nơi lầu xanh. Cám cảnh trái ngược đó, Duy-Tâm kính gởi tới Qúy Vị đôi vần xúc cảm dưới đây...

Nửa chừng Xuân Úc, nữa Thu Nam, (1)
Ngắm bóng trăng treo tỏa ánh vàng.
Nhắp chén trà thơm, thương dáng Mẹ,
Nâng ly rượu qúy, nhớ Giang San.
Quê Hương khốn khó, dân đau khổ;
Đất Nước điêu tàn, cảnh nát tan!
Một lũ quan tham; đùa thưởng nguyệt,
Toàn Dân khốn đốn; lết rao hàng!

Joseph Duy-Tâm

*
 Ý Cũ Vẫn Còn

Xưa mình tan trường về cùng chung lối
Nắng buổi chiều và chút gió heo may
Bờ đê cỏ xanh im lìm không nói
Hai đứa bên nhau… đôi bóng ngả dài

Em mười lăm mắt buồn mi cong vút
Gương mặt thật hiền thánh thiện trời xuân
Mình bên nhau đếm thời gian bằng phút
Đường về nhà quá ngắn để bâng khuâng…

Ta yên lặng trong tình thương chòm xóm
Bởi em hiền …mặt nước lặng trời thu
Ta chỉ sợ nước trong hồ nổi sóng
Nên thương em mà lời chỉ vu vơ…

Ngày ta rời trường em lên đệ tứ
Bút mực học trò gửi lại cho em
Đất nước trời Nam…bóng quân giặc dữ
Tăng Nhơn Phú buồn, ta đếm sao đêm!

Một đôi lần đường xưa ta về phép
Em cười duyên áo trắng tuổi học trò
Ta dám nói gì đâu- bởi đời lính
Lửa đạn vô tình sao dám ước mơ

Ngày được tin có đò xa cặp bến
Rước em về bến lạ - pháo vu quy
Là lúc ta dừng quân trong thành nội
Hè đỏ lửa…bom đạn nát kinh kỳ

Tám năm trong lao tù ta vẫn nhớ
U ẩn thật hiền, mắt ướt mi cong
Tương lai đời lính ta thường lo sợ
Đã trói đời ta …hèn nhục tù gông

Đất người biết tin em luôn hạnh phúc
Bên chồng hiền, con thành đạt giỏi ngoan
Cô em gái ngày xưa vẫn không mất
Trong lòng ta ý cũ mãi ngút ngàn…

Thy Lan Thảo

*

Mimôsa Đà lạt

(Thân tặng các cựu Sinh Viên Sĩ Quan Đại Học Chiến Tranh Chính Trị, Đàla.t)

Đà Lạt hoa Mimôsa vẫn nở
Mà bây giờ em lại ở xa anh
Những đêm khuya, mưa day dứt thâu canh
Em thao thức, lòng cô đơn hiu quạnh

Không có anh vỗ về, ngồi bên cạnh
Ôm vai em, thì thầm tiếng yêu đương
Trên Đồi Cù, cùng ngắm ánh tà dương
Vạt nắng chiều nhẹ vương qua khe lá

Không còn anh, ngồi kề vai tựa má
Tay đan tay mộng vàng đá trăm năm
Hồ Than Thở mặt nước gợn lăn tăn
Em mong ước tình đôi ta phẳng lặng

Nhà Thủy Tạ thiếu bóng anh hoang vắng
Hồ Xuân Hương nhạt ánh nắng uyên ương
Mờ hơi sương hàng cây rủ bên đường
Nghĩ tới anh , em vấn vương thương nhớ

‘Trí-Nhân-Dũng-Thành’ công danh dang dở
Mộng đá vàng cũng tan vỡ, dở dang
Vì đổi đời, anh phiêu bạt lang thang
Em ở lại, lòng hoang mang lo lắng.

Đà Lạt ban trưa trời vẫn có nắng
Phố Hoà Bình nay khác hẳn hơn xưa
Em nhớ anh, nhớ nhất lúc trời mưa
Và nhớ mãi hôm tiễn đưa, từ biệt.

Hạnh Nguyên (LS NMT)

*

Buồn Xa Vắng

Nắng đã lên mà tuyết chửa tan,
Thời gian dẫu xoá nỗi cơ hàn,
Trong tim chớ xoá tình tương ngộ,
Đàn tửng tưng mà cung gảy ngang.

Em đi mang cả nắng mùa Xuân,
Gom sắc hồng xưa cánh phượng buồn,
Vùi chôn bao lá mùa Thu chết,
Giữa tuyết Đông càng thêm nhớ thương.

Khu phố xưa buồn tênh bước qua,
Đường khuya lành lạnh ánh trăng tà,
Trong ta cả một trời xa vắng,
Thấy nhớ em nên mắt lệ nhoà.

Tưởng chừng như chỉ một năm thôi,
Tỉnh mộng mới hay hết cả đời,
Hình như máu chẳng về tim nữa.
Xa vắng em rồi! Ta chết thôi!

Hoàng Yến

*

Đường Thu

Đường thu vắng vẻ nắng vàng hanh
Gió thổi hiu hiu, lá bỏ cành
Lất phất vàng rơi, cây héo hắt
La đà liễu rũ, cảnh buồn tanh
Bên thôn nhấp nhánh dòng sông biếc
Cuối nẻo chập chùng dãy núi xanh
Mắt ngắm xa xăm, lòng quạnh ải
Lam chiều lặng lẽ tỏa mong manh

Bạch Loan

*

Tưởng Niệm Thuyền Nhân

Nhỏ hỡi! Buổi chiều đọc đoạn thơ
Mắt vừa chợt khép, Nhỏ vào mơ,
Lá me hai đứa mình cùng nhặt,
Sao Nhỏ cho ta" Thật bất ngờ!

Hai đứa đang vui với lá me,
Gót son cùng chạy… có ai dè,
Bàn chân của Nhỏ cao… cao tít,
Cao quá nên ta… nước mắt nhòe.

Sao Nhỏ chẳng thương mà đợi ta"
Thôi ta đem lá dán thành hoa
Mai về, thả biển trôi theo… Nhỏ
Để nhớ Nhỏ từng nhặt với ta.

Nhỏ đi hăm mốt năm, trời đày
Ta giữ niềm thương mãi mãi đây
Ta khóc! Chao ơi là nước mắt!
Sao về nhặt lá rồi xa bay"

Ý Nga

*

Cõi Thế

Chắt-mót làm chi mấy vần thơ
Hồi đầu thị ngạn thấy ngay bờ
Lao-tâm một kiếp tìm thi mộng
Thắm-thiết tình thu gởi giấc mơ
Hỏi đất chừng nào ghi tuổi hạn
Nhìn trời lắm lúc nhớ hương xưa
Còn chăng kỷ-niệm ngày yêu đó
Cõi thế  u-hoài bởi phận tơ.

Tiểu Bảo

*

Trung Thu

Nhớ anh-xa-vắng vô cùng
Nhớ em, Anh có lạnh lùng gối chăn"
Xa em, anh có ngắm trăng"
Trung Thu em nhắn chị Hằng về thăm!

Á Nghi

*

Ngày Thêm Tuổi

Hôm nay ngày-thêm-tuổi
Anh hỏi em buồn, vui"
Thưa, cơm ngày hai buổi
Nhưng em thiếu ngọt, bùi!

Tháng chín, đây mùa thu
Đất trời xám âm u
Vui gì khi lá úa,
Trong âm gió vi vu!

Hôm nay ngày-thêm-tuổi
Bâng khuâng em ngậm ngùi
Nghe hương mùa thu đến
Hoa rồi cũng tàn thôi!

Á Nghi

*

Thế Thôi...

Anh quên em thật rồi sao
Mình yêu nhau thế, lẽ nào, hở anh"
Em còn đây lá thư xanh
Có tên hai đứa chúng mình, vui chưa"!
Em còn đây những vần thơ
Anh còn không, dấu môi khờ trên môi"
Cớ sao có tấm thiệp mời
Tên anh với lại tên người, viết hoa"
Còn đây như mới hôm qua
Nhớ không, anh vẫn nói là yêu em
Thế mà mới cạn một đêm
Sáng ra trời đất đã mềm vì đau
Sông Ngân đã gẫy nhịp cầu
Hai ta đã lạ lùng nhau thế này"
Em cầm thiệp cưới trong tay
Mà nghe như trái đất này vỡ tung...
Em đau đớn nỗi vô cùng
Còn anh nhạc réo cung lòng phải không"
Run run em mở thiệp hồng
Chúc anh lửa ấm tình nồng, chúc anh ...
...Quên đi lời hứa không thành
Để không là kẻ phụ tình. Thế thôi!

Song Châu Diễm Ngọc Nhân

*

Thơ Đấu Tranh

Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau"" Sàigòn Times tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, của thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Qúy thi hữu, độc giả nào cảm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gửi bài về hộp thư tòa soạn, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh. - Trân trọng.


Thơ Gởi Mẹ

(Trích Tiếng Lòng)

Chiều cuối tuần trong khuôn viên đại học
Dưới bóng cây rợp mát, một mình con
Sách mở rộng nhưng con không thể đọc
Vì mẹ ơi, gió bão dậy trong hồn...

Cứ như thế, con đi vào cơn lốc
Của nhớ thương, xa cách, của phân ly
Mắt con ướt, thì ra con lại khóc
Ôi từng ngày viễn xứ lệ hoen mi!

Chiều thứ bảy bạn rủ con ra phố
Con không đi, ngồi lại dưới hàng thông
Nghĩ đến mẹ Mẹ có đi thăm bố
Thắp giùm con thêm một nén hương lòng!

Con vẫn nhớ ngày nghe tin bố mất
Trong trại tù Vĩnh Phú, mẹ buồn hơn
Rồi tìm đường cho đứa con duy nhất
Đi vượt biên, dù mẹ sống cô đơn!

Từ đêm đó cánh chim trời biền biệt
Mười mấy năm mờ nhạt nẻo đường về
Con nhớ lắm, mắt mẹ nhìn tha thiết:
Đấy, hành trang, vỏn vẹn lúc con đi!

Chỉ có thế mà mẹ ơi, nặng qúa


Và mỗi ngày thêm trĩu xuống đôi vai
Đường con đi gập ghềnh đau sỏi đá
Ôi, nhục nhằn. Đâu ánh lửa tương lai"

Nơi đất khách một mình con thui thủi
Hơn mười năm con sống kiếp dân Hời
Ngày ra đi, con chưa tròn chín tuổi
Nên thấm nhiều mẹ ạ nghĩa mồ côi!

Chốn quê nhà mẹ chiều chiều tựa cửa
Mong tin con từ cuối nẻo trời mây
Nghe trong gió, tiếng mẹ hiền nhắc nhở
Một ngày nào con mẹ sẽ về đây...

Ôi, ngày đó, mẹ ơi, bao giờ nhỉ
Con trở về thăm nấm mộ cha con"
Một nén nhang thơm. Cha nằm yên nghỉ
Linh hồn cha thôi khắc khoải, đau buồn!

Ôi, ngày đó, mẹ ơi, bao giờ nhỉ
Con trở về bên cạnh mẹ thân yêu"
Đôi mắt mẹ sẽ khô từng ngấn lệ
Và cười vui trong những bữa cơm chiều!

Ôi, ngày đó, mẹ ơi, bao giờ nhỉ
Con trở về tìm lại tuổi thơ con"
Cùng bạn tắm sông, thả diều, chọi dế
Hay lang thang trên lối cỏ, đường mòn...

Ôi, ngày đó, mẹ ơi, bao giờ nhỉ
Con trở về nhìn lại núi sông xưa"
Nơi lịch sử đã bao thời hoang phế
Nơi mẹ hiền bao giãi nắng dầm mưa!

Ôi, ngày đó, mẹ ơi, bao giờ nhỉ
Con trở về đối diện với Quê Hương
Bốn ngàn năm Quang Trung, hồn chính khí
Sẽ vang ca trên vạn nẻo "thiên đường!"

Mẹ con ta cách nửa vòng trái đất
Chiều hôm nay con nhớ mẹ nhiều hơn
Xin mẹ hiểu những gì con qúy nhất
Là mẹ yêu. Là nước Việt Nam buồn!

Ngô Minh Hằng

*

Sức Mạnh Toàn Dân

Việt Nam ta mấy ngàn năm văn hiến
Quân chủ nắm quyền, lệ thuộc Tàu, Tây
Dân tộc đọa đày mãi đến hôm nay
Hết chuyên chế độc tài rồi cộng sản!

Ba mươi năm qua dân tình ngao ngán
Người hại người bóc lột thật dã man
Tiến vào Nam vơ vét đầy túi tham
Dâng đất biển cho quan thầy phương Bắc!

Đất nước, Tổ Tiên dầy công khai thác
Nay chúng đang chia chác dãy sơn hà
Hệ lụy này bao giờ mới thoát ra
Cho dân tộc thật sự Tự Do Dân Chủ"!

Tiến trình đa nguyên còn đang tranh thủ
Nhà đấu tranh dân chủ đã hình thành
Kẻ ngồi tù, người hoạt động nổi danh
Các đảng phái thi nhau công khai hóa!

Bị sức ép chúng tìm phương chống trả
Kinh nghiệm máu xương, lịch sử đã chứng minh
Phải đấu tranh mới có được Hòa Bình
“Lấy Sức Mạnh Toàn Dân Làm Căn Bản” (*)

Trần Bửu Hạnh

(*) Lời Cố Chủ Tịch Hoàng Cơ Minh

*

Lính Nghĩ Gì

(Kỷ Niệm 55 năm, ngày thành lập Liên Trường Võ Khoa Thủ Đức trong tinh thần "Cư An-Tư Nguy" )

Một thủa kiêu hùng, vương khói súng
Vo tròn xương máu, giữ quê hương
Tang bồng  hồ thỉ, thân trai trẻ
Ong bướm về vui vạn nẻo đường

Một buổi thu về, tràn bóng giặc
Quê nghèo tất tưởi, nát tin yêu
Non sông tang tóc vương sầu ải
Hoa lá, cỏ cây hận tiêu điều

Sóng bạc cất  cao, đời ly quốc
Bâng khuâng, giá lạnh chốn tạm dung
Anh em hội ngộ, dòng huyết lệ
Nắn lại cho nhau,  phím tơ chùng

Đường về quê cũ vẫn hoài xa
Khắc khoải tình chung mắt lệ nhoà
Lênh đênh một gánh,  sầu cố quốc
Hồn mãi lung linh,  vọng san hà

Tiếng trống năm xưa còn réo gọi
Mầu đời, sắc tóc nhuộm mây, sương
Đớn đau,  cuộc chiến còn dang dở
Cuộn sóng tin yêu,  nối đoạn trường

Phạm Thanh Phương

*

Chuyện Khó Quên

(Cảm tác nhân vụ Võ Thị Hiền nữ Thiếu Tá Công An Việt Cộng, trong một cuộc điều tra, đã bắt Mục Sư Nguyễn Công Chính khỏa thân để hạ nhục - theo tin tức ghi nhận trên mạng ngày 18-09-2006 )

"Đỉnh cao trí tuệ" vinh quang
Ói ra một mụ công an mặt dày
Phải dòng mắt phượng mày ngài
Hay Chung Vô Diệm chân dài khỏe "Đi""
Đúng nòi đĩ ngựa chai lì
Mặt người nổi cộm hành vi thú rừng
Mụ lên phương án lạ lùng:
Can nhân phải cởi thắt lưng, trần truồng
Kiểm tra "tài liệu" khẩn trương
Khác nào đói khát, thèm thuồng đàn ông
Nạn nhân là Mục Sư Công
Mụ đem hạ nhục tận cùng số đuôi
Mụ đùa cợt, khoái chí cười
Như con thú trước con mồi tả tơi.
Bà con nữ giới ta ơi
Đây phim truyện mụ đười ươi lộng hành
Mụ tên Hiền, chẳng hiền lành
Nếu nam, là quỷ râu xanh trăm phần.
Công an là bạn của dân
Nhưng tình bạn đã tiêu tan lâu rồi!
Ơi toàn dân Việt Nam ơi
Chuyện nầy nên khóc hay cười" Khó quên!

Lưu Thái Dzo

*

Làm Gì VC Có "Hào Quang" Mà Giải Tỏa"

(Kính tặng LS Nguyễn Hữu Thống)

Làm gì việt cộng có "hào quang""
Dóc tổ mà thôi, lũ điếm đàng.
Bán nước đủ trò gây khủng hoảng,
Buôn dân mọi cách khiến kinh hoàng.
Miệng mồm xảo trá đầy nhơ nhuốc,
Mặt mũi gian manh quá rõ ràng.
Toàn bọn tay sai, bầy phản quốc,
Tuyên truyền láo khoét, tạo hoang mang.

Thợ Rèn

*

Làm Gì VC Có "Hào Quang"!

Phục bác Thợ Rèn ghê! Bác thổi lò thiệt là đúng lúc. Xin cho Thợ Giũa tôi họa lại để góp công.

Làm gì Việt Cộng có "hào quang""
Đất nước mây tang phủ địa đàng.
Dân chúng nghèo nàn đời hắc ám
Cán binh phú quý cảnh huy hoàng
Chưa vừa tham nhũng quơ, cào, quét,
Còn hám ô danh trói, buộc, ràng
Đểu cáng dã man dồn dập bủa
Đồng bào chẳng lẽ hận cưu mang"

Thợ Giũa

*

Làm Gì VC Có "Hào Quang""

Tiếp hoạ để phủ nhận mọi thứ "hào quang" tự phong của Việt cộng

Làm gì Việt cộng có "hào quang""
Là lũ mafia, cướp giữa đàng
Tham lợi, giết dân, bầy dịch lệ
Giả danh, bán nước, đám ôn hoàng
Núi xương trắng hếu xây chồng chất
Cờ máu tanh hôi phất rộn ràng
Lịch sử hằng ghi bao tội ác
Đương thời, hậu thế phải kinh mang! (*)

Thiên Tâm

(*) Kinh mang: thất kinh, hãi kinh.

*

Việt Cộng

Sanh tâm lừa lọc Tàu “mua” đất
Ra dạ bất lương Đảng “bán” Nhà
Con con, cháu cháu; Nhà mở cửa
Bác bác, ông ông; giặc vào ra
Ngất ngưởng ngôi cao Tàu ra lệnh
Chầu rìa xớ rớ Đảng “dạ thưa…”

Ý Nga

*

Trăng Thu 2006

Cùng xót quê hương giữa ngục tù.
Chẳng ai còn thiết đến trăng thu.
Cung Hàn Ngọc Nữ lười gương điểm,
Điện Nguyệt Hằng Nga ngại gót du.
Bút thánh lòng sầu ngồi mặc tưởng,
Thi thần ruột rối nối trầm tư.
Diễn Đàn nguội lạnh hương trà tỏa,
Vắng những vần thơ vạn mỹ từ.

Ngô Phủ

*

Thơ Nguyễn Chí Thiện

The mark of a great poet is not recorded in the pages of books or weighed in awards, but left in the people he has changed.

Tù Lao Thăm Thẳm
 Tù lao thăm thẳm chữ nghĩa quên tiệt
Mọi tin tức đều không được biết
Một tờ báo cũng không được đọc
Một đòn hiểm đánh vào bộ óc!

Gia đình lãng quên hay âm thầm thương khóc"
Khỏe, ốm, vui, buồn, cưới xin, tang tóc
Một phong thư không được nhận, vắng im
Một đòn hiểm đánh vào trái tim!

Tháng năm biền biệt nằm miết xà lim
Hạt muối, cọng rau hết phương kiếm tìm
Một bát cơm đầy mơ mới thấy
Một đòn hiểm đánh vào dạ dầy!

Y sĩ đao phủ, tiếng lừng lẫy
Nước thiếu, nước bẩn ghẻ lở đầy
Một chăn mỏng mùa đông độc ác
Một đònhiểm đánh vào thể xác!

Bao năm tê tái, một mái đầu bạc
Không nói, không cười, không người tâm tình
Một nấm mồ câm, âm thầm một mình
Một đòn hiểm đánh vào thần kinh!

Trong các ngón đòn cộng sản yêu tinh
Thời đòn dạ dầy là kinh tởm nhất
Thể xác, óc, tim nó chơi hỏng tất
Nó rất có thể vùi tất trong đất
 (1986)
Đất Nước
 Đất nước thâm bầm ngâm trong khốn cực
Bạo lực giam cầm, giải thoát không phương
Không thể nào khác được!
Ta đã lao vào cuộc chiến đấu bi thương
Ta muốn quên đi mọi thứ chân trời
Tìm an ủi trong hai bữa cơm nghèo hiu hắt
Song bộ máy khổng lồ bằng sắt
Cuốn hút ta vào, định đập nát óc tim ta
Ta phải đương đầu
Đớn đau, khốn khổ
Mấy chục năm dòng tim óc cháy đỏ
Bao lần tiếp cận với tiêu vong
Ta vẫn một lòng chiến đấu
Nấu nung đau đớn với căm hờn
Thành vũ khí tiến công vào tội ác
Giờ óc tim đã vạc
Xác thân đã mòn
Tất cả đen ngòm, hôi hám
Ta vẫn nằm đây
Giành giật với quân thù
Từng phút, từng giây, từng nhịp thở!
 (1988)

 

WASHINGTON - Chánh án liên bang bác bỏ yêu cầu của hành pháp về tạm giam dài hạn di dân vị thành niên như là 1 phần trong sắc lệnh chấm dứt tình trạng phân ly gia đình của người vuợt biên bị bắt tại biên giới.
Trong việc điều trị trẻ tự kỷ, một trong những thử thách rất lớn đối với các nhà trị liệu là cách tiếp cận như thế nào để có thể giao tiếp và hiểu được cảm xúc của trẻ trong quá trình điều trị.
VIỆT NAM -- Các nhà hoạt động Việt Nam đang kêu gọi mọi người ký tên vào bức thư gửi tới Facebook trình bày về nguy hại của Luật An Ninh Mạng đã được Quốc Hội CSVN thông qua hôm 12 tháng 6, theo bản tin của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) cho biết hôm 10 tháng 7.
Hiện tượng hàng chục công nhân bị ngất xỉu, ói mửa phải vào bệnh viện trong lúc làm việc tại công ty Yazaki Đông Mai thuộc tỉnh Quảng Ninh, Bắc Việt Nam, trong nhiều tuần lễ qua mà không thấy chủ công ty có biện pháp gì hữu hiệu để bảo vệ sức khỏe cho công nhân làm việc, nên hàng trăm công nhân đã đình công biểu tình đòi chủ nhân công ty phải có lời giải thích thỏa đáng hôm 10 tháng 7, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) cho biết hôm Thứ Ba.
Tòa án tại Hà Nội hôm 10 tháng 7 đã giữ y án đối với 3 nhà đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền VN là Vũ Quang Thuận, Nguyễn Văn Điển và Trần Hoàng Phúc, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) cho biết hôm 10 tháng 7.
Westminster (Bình Sa)- - Vào lúc 1 giờ trưa Chủ Nhật, ngày 8 tháng 7 năm 2018 tại địa chỉ 9884 Bolsa Ave, Thành phố Westminster (phía sau Cơm Tấm Thành) Hòa Thượng Thích Thông Hải, Phó Chủ Tịch Ngoại Vụ Hội Đồng Điều Hành Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ (GHPGVNTNHK), Viên Chủ Tu Viện An Lạc Ventura, Cali và Thiền Viện Chân Không tại Hawaii đã làm lễ khai trương cơ sở truyền thông: “Pháp Âm Phật Giáo Toàn Cầu” “Đạo Ca Dòng Chảy Tâm Linh” và “Tin Tức Phật Giáo Toàn Cầu” do HT. chủ trương thục hiện.
San Diego, 20-06-2018- Khi thời tiết trở nóng, chúng ta muốn có những món ăn nhẹ và mát mẻ hơn, xà lách cuốn đậu hũ là một món ăn tuyệt vời dành cho mùa hè. Những loại rau có nhiều màu sắc chứa nhiều chất dinh dưỡng, chất thải độc, vitamin và khoáng chất có lợi cho cơ của thể bạn.
Lại có dịp thăm Oregon. Đúng ra, thăm Portland, thủ phủ của Oregon, một số thị xã lân cận, và mấy thắng cảnh nổi tiếng của tiểu bang êm đềm và hiền hoà này. Hay đúng hơn nữa, có hai người bạn ở đó, Nguyễn Trung Hối và Lưu Văn Thăng, thì hãy thăm người trước, rồi thăm chốn cũ sau. Oregon! Oregon! Nước Mỹ mênh mông. Trở lại một tiểu bang rất xa nơi mình sinh sống, mà mình đã từng đến, cũng thấy dậy lên trong lòng ít nhiều nôn nao, háo hức. Như sắp gặp lại người bạn thuở thiếu thời. Như sắp được nghe lại tiếng rao “Phở, Phở” trong đêm khuya.
Trương Chi tên thật là Nguyễn Duy Sơn, sinh trưởng tại thành phố Phan Thiết - Việt Nam (sau năm 1975), ngay “giữa lòng Cộng Sản”, nhưng lúc nào trong anh cũng ấp ủ một tình yêu nước với hoài bão về một Việt Nam dân chủ, tự do và phú cường, sớm thoát khỏi ách thống trị độc tài đảng Cộng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.