Hôm nay,  

Thơ Thơ

18/11/200100:00:00(Xem: 14716)
Những Bước Nghiệt Ngã

(Kính tặng những người vợ tần tảo nuôi chồng tù chính trị)

Em đến đây chiều hoang rừng trút lá
Nắng thu gầy xô bóng ngả nghiêng nghiêng
Bước chân em sỏi đá dựng ưu phiền...
Đang rũ xuống giữa miền thung lũng chết.

Đây vùng đất hằn in bao dấu vết
Của chồng em qua mỗi bước lưu đầy
Dưới bàn tay loài quỷ đỏ cuồng say
Đã nhuộm máu trên luống cày sỏi đá...

Mười tám năm trong lao tù nghiệt ngã
Bón thây người xanh lá mạ em ơi!
Em bóp tim không để lệ sầu rơi
Nuốt oán hận cho gan mình thành sắt.

Đừng xúc động mà gợi buồn sóng mắt
Hãy hiên ngang đối mặt với quân thù
Chiếu hữu anh dầu vĩnh biệt ngàn thu
Vẫn hãnh diện lý tưởng mình đang sống...

Chưa phải lúc ru hồn trên gối mộng
Đây chiến hào - đây máu lửa đấu tranh
Em trở về cố giữ lấy lời anh
Dạy cho con biết kẻ thù Dân Tộc

Giờ giã biệt mong rằng em đừng khóc
Giọt lệ sầu đâu rửa sạch quê hương
Dẫu hôm nay có trăm nhớ ngàn thương...
Đường Cách Mạng sẵn sàng lên phía trước
Để rồi em mãi hướng về Xuân Phước
Vui với chồng đang nối bước tiền nhân.

... Nghe lòng xao xuyến bâng khuâng
Nhìn em thất thểu bước chân ngập ngừng
Hờn căm gởi lại Núi Rừng
Hãy dành suối lệ để mừng đoàn viên.

Vũ Bình Nam

*
Với Tiếng Di Đà

Và tôi với tiếng Di-Đà
Chuông vang từ thuở bóng qua nẻo thiền
Thuyền trôi con nước chao nghiêng
Những bờ bến lạ những phiền lụy xanh
Tấm thân áo bụi nhọc nhằn
Tâm sinh diệt đó chưa từng an vui.

Chắp tay nghìn nỗi ngậm ngùi
Đông phong từng ngọn lấp vùi Xuân thu
Tuổi nào tròn tuổi công phu
Nhục thân tôi ngọn đèn lu vô thường
Đất trời tám hướng mười phương
Nghe chân ngựa gõ trên đường trống hoang

Lý Thừa Nghiệp

*
Ngày Xuân Vắng Bóng Bạn Đời

Tặng nữ sĩ Đan Phụng

Thao thức năm canh chẳng kể giờ
Tâm tư man mác hoài bao nhớ...
Sương rơi mái mỏng hơi lồng bút,
Trăng rọi song thưa ánh nguyệt mờ.
Đêm vắng cây im sầu mộng tưởng,
Canh dài lá đổ chạnh hồn mơ.
Tơ tằm vương vấn duyên tâm sự,
Say ý say ai mộng mãi giờ.
Sực nhớ ai kia" Lại những chờ...
Xuân nâng hoa lá gợi tình mờ...
Duyên nợ đôi ta... bao muôn thuở!
Nét bút bài thơ, biết mấy tờ!

Thanh Tương

*
Thương Nhịp Cầu Tre

Ví dầu cầu khỉ khó đi
Em đi sợ té anh ghì dẫn cho
Nắm tay đừng có co ro
Bước đi thẳng đứng cặp giò đừng run
Nếu không té xuống cái đùng
Ướt như chuột lột dính bùn lấm lem
Lại còn bị phạt cho xem
Trễ giờ trễ học lời gièm cáp đôi
Mau lên tới quán ô môi
Lượm bông màu tím ép trang sách hồng
Chia đôi nửa cái bánh phồng
Xi rô nước đá lót lòng ban trưa
Bước qua cầu khỉ mùa mưa


Cầu tre lắt lẻo áo mưa đội đầu
Một mình anh bước qua cầu
Em về phố chợ bên lầu thềm hoa
Em giờ thôi mặc bà ba
Mặc đồ nhung gấm lụa là cao sang
Xưa đi cầu khỉ bắt quàng
Giờ anh bước một bước sàng lao đao
Cầu tre gẫy nhịp năm nào
Thương hoài cầu khỉ năm nào còn em.

Vĩnh Hòa Hiệp

*
Thật

Thật em
Lời nói yêu tôi
Và em
Cũng thật nói lời xa nhau
Rời xa
Khập khễnh
Con tàu
Mà nghe gió lộng
Mắt ngầu đỏ tim
Thật ta
Đọng giọt sương hiền
Vai gầy guộc vác
Luân phiên chợ đời
Vườn sau
Còn rằng mồng tơi
Thật
Màu mực tím
Đã rời cố nhân
Thật trời mưa
Đã tần ngần
Em
Hun hút bóng
Ta
Vần thơ say

Thy2000

*
Bao Giờ Về Huế Em Ơi

Bao giờ về thăm Huế em ơi"
Anh ra đi đã khá lâu rồi
Lòng cảm thấy bùi ngùi xao xuyến
Khi chuyện về là chuyện xa xôi

Anh đi một sớm trời hoang lạnh
Vào lập đông xứ Huế mưa bay
Một thân một mình không người đưa tiễn
Còn buồn nào hơn, buồn của cảnh này"

Cầu Trường Tiền bấy giờ nhiều áo trắng
Nhưng lòng anh cay đắng chơi vơi
Nào có ai đâu để mà ấp ủ
Vẫn bơ vơ cô độc giữa đời.

Đã mười ba năm rồi
Anh chưa về thăm lại
Nhớ nhiều lắm em ơi!
Nghe lòng buồn tê tái

Còn em cũng xa Huế đã lâu
Huế của ta nước trong chảy dưới cầu
Chùa Thiên Mụ bảy tầng cao chót vót
(Ai biết chuyện xưa: cũng nói nhiệm màu)

Huế buồn lắm những ngày trời mưa bấc
Người lưa thưa, đường phố vắng hoe
Nhưng trổi dậy đón mừng mùa nắng ráo
Từ đầu xuân cho đến cuối hè.

Lăng tẩm Huế tháng ngày chờ viễn khách
Nằm trơ vơ ở về phía Tây Nam
Gần gũi nhau không quá nhiều ngăn cách
Bao người xưa đã khổ cực lo làm.

Đỉnh Ngự Bình đứng một mình một cõi
Nhìn xa xa thấy ngọn núi tròn tròn
Lên trên đó vào những chiều nắng dọi
Em sẽ buồn thương thân phận nước non.

Em có nghe ai nói làng Vỹ Dạ"
Nơi ngày xưa Hàn Mạc Tử đi qua
Nếu thư thả để cùng anh tản bộ
Hẳn em sẽ khen một cảnh sơn hà.

Còn rất nhiều vẻ đẹp nữa em ơi
Em có mơ về Huế đi chơi"
Bao giờ anh mới về thăm lại"
Bao giờ chung dưới một phương trời"

Phạm Đình Thơ

*
Chiều Nghĩa Trang Biên Hòa

Ghé thăm,
Nhưng mày không còn nằm đó nữa
Vạt nắng chiều loang lở
Tao đứng lặng ngàn năm
Như "ngàn năm thao diễn nghỉ"
Cây cỏ bỗng lặng câm.

Nấm mồ
Những nấm mồ
Bây giờ hoang tàn cây cỏ
Mày ẩn trú nơi đâu"
Tao bây giờ tủi hổ
Xin đứng lặng,
Cúi đầu

Ôi!
Những khoan hồng
Ôi!
Những thanh cao
Ôi! Những anh hùng mã thượng
Ôi! Tiếng dân tộc đồng bào
Những nghĩa trang quân đội giờ ở nơi đâu"!
Ghé thăm,
Nhưng không còn ai nằm đó nữa
Sỏi đá cũng ngẩn ngơ
Rêu phong khóc ngậm ngùi
Bên đồi kia liệt sĩ

Chiều ở đây tả tơi.

Thy2000

Tôi chỉ kinh ngạc khi nghĩ tới má chạy vào vùng bom đạn để cứu đứa con gái mới hai tháng. Đây là câu chuyện đầu tiên về đời mình tôi được biết – câu chuyện của một đứa bé kẹt ở khúc quanh lịch sử; câu chuyện về tình thương vô điều kiện của người mẹ dành cho đứa con; và câu chuyện trong giờ phút đất nước đổi chủ
Năm đầu tiên vào Sài gòn, tôi được anh chở trên chiếc vespa cà tàng đi khắp nơi. Anh đã giúp tôi chuẩn bị tốt cho kỳ thi vào Cao đẳng Mỹ Thuật Sài gòn dù về sau tôi không theo đuổi nghệ thuật hội họa... Kỷ niệm với anh Du Tử Lê tôi không bao giờ quên và chúng tôi thường nhắc lại mỗi khi ngồi uống café rồi cười với nhau
Đến Ai Cập và Jordan, chúng tôi tự sắp xếp chương trình thăm những nơi mình muốn. Qua Do Thái mấy ngày đầu tự lên lịch tham quan, sau đó nhập vào đoàn người đến từ Mỹ và Úc, trong chuyến hành hương do linh mục Dòng Tên Nguyễn Tầm Thường hướng dẫn.
Tướng Khuyên còn ở Sài Gòn đến ngày 28 tháng 4/1975 mới ra đi. Ông đã ra đi trong khi Sài Gòn đang cơn hấp hối vô phương cứu vãn nổi. Tới Mỹ, Ông xuất gia và tu hành lặng lẽ trong một ngôi chùa cũng lặng lẽ ít đồng hương lễ lạc. Kiếm sĩ Đặng Dung ngày xưa cũng sống như vậy
Truyện Thạch Sanh Lý Thông lưu truyền trong dân gian dưới hình thức chuyện kể truyền miệng chắc có đã lâu. Phải hiện hữu trước khi ông Dương Minh Đức đưa bản văn sáng tác của mình sang bên Quảng Đông khắc ván cũng như từng đưa vài chục tác phẩm khác của nhóm nhờ đó miền Nam Kỳ Lục tỉnh có được một số tác phẩm Nôm đáng kể mà người nghiên cứu Nôm thường gọi là Nôm Phật Trấn
Nhật Bản: Người Việt đứng đầu danh sách người ăn cắp đến từ nước ngoài. Năm 2017, khoảng 260 000 người Việt sống tại Nhật Bản, tăng 8 lần so với 2008. Tội phạm trong Cộng Đồng Việt cũng tăng. Thống kê tại Nhật cho thấy năm 2017, số tội phạm gốc Việt là 5140, chiếm hơn 30% tổng số tội phạm
đài phát thanh yêu cầu người dân phải về nhà trước 23 giờ để đợi thông báo quan trọng. Lúc 2 giờ ngày 22.09.1975, đài loan tin về quy định đổi tiền và kéo dài thời gian giới nghiêm đến 11 giờ sáng. Thời gian đổi tiền sẽ bắt đầu vào lúc 11 cho đến 23 giờ cùng ngày, tức chỉ có 12 giờ đồng hồ để hoàn thành việc thu và đổi tiền
người có danh, có chức mới viết hồi ký khi về già. Tôi chỉ là một nhà giáo bình thường, chẳng có gì to lớn cả, nên chẳng bao giờ nghĩ đến việc tự viết về mình. Tuy nhiên, qua bao năm sống còn, nghĩ lại mình cũng còn những điều đáng nhớ
Trong thời đại ngày càng gia tăng sự bất ổn và bất an trên khắp toàn cầu, lời Phật dạy về bình đẳng, tôn trọng và hiểu biết nhau ngày phù hợp đối với tất cả những ai muốn thiết lập một thế giới tốt đẹp và hòa bình.
Nhắc đến biến cố 30 tháng 4 năm 1975 thì người Việt sống ở hải ngoại đều bùi ngùi thương cảm khi nhắc đến cái chết oai hùng của 5 vị tướng đã tự tử trong thời gian kể trên. Nay tôi xin góp nhặt tin tức được kể lại từ nhiều người thân cận tướng Nguyễn Khoa Nam về cuộc sống đời thường của ông
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.