Hôm nay,  

Thắng Thua Là Do Dân

23/11/200100:00:00(Xem: 4469)
Taliban đã bỏ chạy, Bin Laden lẩn trốn, điều này cho thấy rõ: Dù truyền thông, chánh quyền Mỹ nói cái gì, nói ra sao đi nữa, cuộc chiến chống khủng bố hiện tại, thắng hay thua sau cùng cũng do nhân dân Mỹ. Cụ thể hơn là do lòng kiên nhẫn chịu đựng và sự đoàn kết yễm trợ chánh quyền của người Mỹõ.

Đây là một cuộc chiến mới mẻ đối với Mỹ, không như Chiến tranh Vùng Vịnh có thể chiến thăng thần tốc mà có thể kéo dài lê thê. Kẻ thù không đơn giản là một nước mà tổ chức nằm rải rác ở nhiều nước, trong đó có cả ở Mỹ. Kẻ thù không đơn giản là những người cuồng tín, cực đoan gian ác, tàn bạo mà được gắn bó nhau bởi một cái gì cao hơn ý thức hệ như Cộng sản chủ nghĩa. Đó là đó là niềm tin tôn giáo, yếu tố hàng đầu của bất cứ một nền văn hoá nào. Dù thâm tâm không ưa họ, người ta vẫn vô tư nhìn nhận họ là những người thông minh, tài năng, và quả cảm đáng gờm.

So với cuộc tấn công Trân Châu Cảng của Nhựt, cuộc khủng bố của họ là một cuộc đột kích khéo léo và kiến hiệu hơn nhiều. Tình báo Mỹ mỗi năm xài 30 tỷ đô la để lấy tin kẻ thù không phát giác được. Họ đánh ngay vào thủ đô chánh trị, tài chánh Mỹ. Và quan trọng hơn đánh ngay vào an toàn khu trong lòng người Mỹ. Đó là lối sống của Mỹ, xem tự do, thoải mái, tiện nghi vật chất như đương nhiên có (taken for granted) vì đã có quá lâu, quá quen rồi.

Họ là thứ địch quân căm thù Mỹ từ đầu tới chân, từ cách ăn mạc đến cách thờ phượng. Họ đổ những suy bại chánh trị, kinh tế, suy đồi văn hoá, xã hội của những nước Hồi giáo lên đầu người Mỹ. Họ bắt Mỹ phải đền "tội lỗi Tổ Tiên" mà Tây Phương đã gieo rắc trong các cuộc Thập Tự Chinh, dù lúc bấy giờ Aâu châu chưa biết có Tân Thế giới, và dĩ nhiên chưa có nước Mỹ bây giờ.

Loại "Căm thù thấu tận Trời cao/ Máu kêu trả máu, đầu kêu lấy đầu (thơ của Tố Hữu)" này cũng đã hơn một lần được CS Hà nội dùng làm vũ khí tinh thần để "chống Mỹ cứu nước". Dù đó là chỉ cảm xúc, cái mà người Mỹ không chú trọng khi cứu xét hay giải quyết vấn đề như chú trọng sự kiện cân, đong, đo, đếm được. Nhưng trong chiến tranh cảm xúc đó mạnh hơn vũ khí. Nã phá luân văn võ song toàn của Pháp, từng nói "tinh thần so với vật chất tỷ như 3 với 1." Tướng Patton Mỹ cho Nã phá Luân còn cho thấp, nói yếu tố tinh thần 5 lần quan trọng hơn vật chất.. Quân khủng bố, kẻ thù của Mỹ hy sinh mạng sống để phục vụ niềm tin họ cho là chánh nghĩa. Đó là một quyết tâm, phải nói, không có gì lay chuyển được.

Cuộc chiến sẽ leo thang không phải chỉ ở chiến trường mà ngay tại hậu phương, ngay trên đất Mỹ này. Quân lực Mỹ mạnh nhứt hoàn cầu. Quân khủng bố đâu có xuất đầu lộ diện. Kẻ thù làm gì có máy bay, xe tăng, bộ binh để tấn công người Mỹõ trên đất Mỹ. Về chiến tranh vũ trang, cỗ điễn, không có gì phải sợ chúng. Về mặt tình báo, phản tình báo, chống khủng bố, bảo vệ an ninh nội địa, nhân dân tự vệ, tình báo nhân dân, Mỹ dù có đi sau quân khủng bố một bước. Cũng chưa sao, dễ dàng khắc phục với sức mạnh của Mỹ. Chánh quyền đã biết. Nhiều biện pháp hành chánh, nhiều đạo luật đã, đang, và sắp thông qua để kiện toàn.

Cái còn lại để thắng khủng bố trong cũng như ngoài nước Mỹ là chí kiên cường của nhân dân Mỹ. Kiên cường là kiên nhẫn và cương quyết. Mỹ đang làm một cuộc chiến tranh tiêu diệt kẻ thù.

Ý chí đánh đánh tới cùng, đánh tới người chót mà Taliban và Laden đã nói và đã bày tỏ quyết tâm. Còn Mỹ thì sao" Bây giờ thì Taliban thua rồi, Laden đang lẩn trốn.

Trong Chiến tranh VN, đọc câu nói của Uùt Tịch (nhà quê từ tên đến nguồn gốc), một nữ cán bộ CS, được in trong sách giáo khoa sơ cấp của CS, "Đánh còn cái lai quần cũng đánh.", người Mỹ (trong đó có vị Đệ nhứt Tham Vụ Chánh trị Toà Đại sứ Mỹõ ở Sàigòn) lẫn Việt, ai cũng cười. Nhưng khi nhân dân Mỹ được truyền thông "hà hơi tiếp sức" mất kiên nhẫn, áp lực Tổng Thống Việt nam hoá chiến tranh, buộc Quốc Hội cắt viện trợ VNCH, đưa đồng minh vào thế bị bức tử, và Đại sứ Mỹ cuốn cờ rời khỏi Sài gòn; lúc đó người ta mới thấm thía lời của một thị mẹt nhà quê, nhưng kiên định lập trường. Yếu tố tâm lý, tinh thần trong chiến tranh đúng mạnh bằng 3 hay 5 lần hơn yếu tố vật chất.

Thói quen của người Mỹ là hay để dĩ vãng lại phiá sau hầu hướng về tương lai phía trước. Nhưng quân khủng bố không phải thế. Mới tuần trước còn nhiều dấu chỉ quân khủng bố đang mua thời gian, kéo dài cuộc chiến, bắt chước kiểu trường kỳ kháng chiến của CS Hà nội. Họ nghĩ, thời gian có lợi cho họ vì thời gian có thể làm dân Mỹ mất kiên nhẫn, phản chiến bành trướng. Tướng Võ nguyên Giáp xưa có thắng Mỹ một trận nào ra hồn đâu. Chính thời gian đã làm cho đoàn hùng binh của Mỹ lúc ra đi giúp VNCH cờ bay, kèn thổi hoan hô, nhưng 3 năm sau triệt thoái trở lại nước nhà âm thầm, buồn tủi. Quốc hội không cấp quyền lợi cựu quân nhân, phế binh, viện dẫn lý do thật phi lý, Chiến tranh VN không có tuyên chiến. Còn truyền thông hạ nhục người quân nhân Chiến tranh VN bằng một danh từ bịnh hoạn, hội chứng VN.

Xưa trong Chiến tranh VN, quần chúng Mỹ mất kiên nhẫn, Mỹ rút khỏi VN, người dân Mỹ có thể sống bình yên, làm việc kiếm tiền, và hưởng thụ khoái lạc tại nhà, tai sở, tại nước mình được. Nay cuộc chiến tranh chống khủng bố khác hẵn. Khủng bố đánh Mỹ tại nhà, tại sở (khủng bố bằng vi trùng bịnh than chẳng hạn) và tại nước mình . Cuộc chiến chống khủng bố thắng hay thua sẽ không do nhữõng nhà ngoại giao, chánh trị hay quân sự hay quân nhân Mỹ, mà sẽ do người dân Mỹ. Vì cuộc sống của mình, của gia đình vợ con mình, người Mỹ không thể để yếu lòng vì tiếng kèn tiếng huyễn phản chiến mà mất kiên nhẫn. Thắng khủng bố hay là chết dần, chết nhác trong sợ hải. Cuộc chiến chống khủng bố phải thắng, chỉ có thắng, chớ không thể thua, dù với bất cứ giá nào.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Để làm lễ kỷ niệm, xí nghiệp TimeRide đã nghĩ ra cách tổ chức cuộc lễ phải rất đặc biệt là chương trình hoạt náo ba chìu, với 600 tòa nhà và 2000 chiếc xe của Bá linh 1989, tức xe Trabant, được tái tạo.
So với mức lương của người dân VN hiện nay thì 1.2 triệu đôla một năm trả cho huấn luyện viên đội tuyển quốc gia VN gốc Nam Hàn Park Hang Seo là rất cao dù so với nhiều nước trên thế giới thì không có gì là cao, nhưng điều lạ là tin này trong nước chưa biết thì Thái Lan, Nam Hàn đã biết
Thưa quí độc giả, nói về Ngọc Xá Lợi và những điều linh thiêng huyền diệu ắt hẳn sẽ có người tin và người không tin, bởi vì nó thuộc về lãnh vực tâm linh huyền bí với những hiện tượng xảy ra ngoài kiến thức mà khoa học hiện tại đã chưa thể chứng minh.
Trưởng Lão Hòa Thượng Thích Trí Quang, bậc cao tăng thạc đức của Phật Giáo Việt Nam thời hiện đại, một trong những nhà lãnh đạo khai sáng Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất vào đầu năm 1964, cũng là nhà phiên dịch và trước tác về Kinh, Luật, Luận và nhiều thể tài Phật Giáo, đã viên tịch tại Chùa Từ Đàm, thành phố Huế, vào lúc 9 giờ 45 phút tối ngày 8 tháng 11 năm 2019 (nhằm ngày 12 tháng 10 năm Kỷ Hợi), thọ thế 97 năm, theo Thông Báo của Hòa Thượng Thích Hải Ấn, Trú Trì Chùa Từ Đàm, Huế, cho biết vào sáng Thứ Sáu, ngày 8 tháng 11 năm 2019.
Hôm Thứ Sáu ngày 8 tháng 11/2019, mình hành hương ngôi chùa nhiều kỷ lục thế giới: Todai-ji tức Đông Đại Tự, xây từ thế kỷ thứ 8 theo lệnh Nhật Hoàng để cầu nguyện đất nước bình an.
Cụ Phan Khôi sinh năm 1887, khi viết về Ông Bình Vôi (1956) và Ông Năm Chuột (1958), cụ đã ở tuổi 71 trước khi qua đời ở tuổi 72 (1959). Chúng tôi là kẻ hậu sinh viết bài này nhân kỷ niệm 60 năm giỗ cụ : Kỷ Hợi 1959—Kỷ Hợi 2019.
ASEAN 35: Trung Cộng thất bại, Hiệp định RCEP của TC bị xếp luôn. Dù TT Trump không có mặt, các nước vẫn chống TC, CSVN chống mạnh hơn.
BEIJING - Tin ngày 7 tháng 11: chính quyền Trung Cộng chưa đồng ý chuyến đi Brazil của chủ tịch Xi quá cảnh Hoa Kỳ để gặp TT Trump.
ROME - Biến đổi khí hậu cần được giảng dạy từ trường học trước, theo loan báo của bộ trưởng giáo dục Italy.
HONG KONG - Báo chí Hong Kong đưa tin: sức tăng GDP của thành phố Shenzhen, có tiếng là thủ đô chế xuất của Hoa Nam, cũng là bản doanh của Huawei, giảm mạnh vì áp lực của chiến tranh thương mại kéo dài.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.