Hôm nay,  

Ý Thức Hệ Xâm Lược

23/03/200600:00:00(Xem: 6909)
- Chiến tranh Iraq bước qua năm thứ 4 với dư luận phân tán. Tổng Thống Bush đã mở cuộc họp báo để đương đầu với những cuộc biểu tình phản chiến, những lời chỉ trích cho rằng ông không có kế hoạch rõ rệt và đòi ông phải rút quân. Ông Bush nói nếu ông không tin chiến lược Mỹ đưa đến thành công ông đã "rút quân về rồi". Nhưng ông cũng nhìn nhận trước mắt "sẽ còn những cuộc chiến đấu gay go". Tóm lại, Mỹ sẽ không rút quân trong lúc này. Tuần trước trong một bài báo, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Rumsfeld viết: "Quay lưng lại Iraq lúc này cũng tựa như sau Thế Chiến II, chúng ta đã trao lại nước Đức cho bọn Quốc xã". Điều này rất đúng, ở điểm Mỹ không thể bỏ rơi Iraq.

Thế giới đã trải qua nhiều cuộc chiến tranh lớn, thiết tưởng cũng nên nhìn lại thực chất của những cuộc chiến Mỹ đã tham dự. Thế chiến I (1914-1918) thực chất là cuộc xung đột vì lãnh thổ, quyền lực kinh tế, giữa các đế quốc khi chủ nghĩa thực dân bành trướng. Trận chiến này diễn ra giữa những thế lực đế quốc Trung Âu (Áo-Hung, Đức, Bảo, Thổ) và các nước đồng minh (Mỹ, Anh, Pháp, Nga, Bỉ, Lỗ, Ý, Hy, Nhật và một vài tiểu quốc khác ở Âu châu). Đây cũng có thể coi như cuộc chiến tranh giành lãnh thổ thuộc địa. Thế chiến II (1939-1945) giữa một bên là các nước Trục và một bên là đồng minh (Mỹ, Anh, Pháp, Liên Xô, Úc, Bỉ, Ba Tây, Gia Nã Đại, Trung Hoa, Đan Mạch, Hòa Lan, Tân Tây lan, Na Uy, Ba Lan, Nam Phi, Nam Tư). Về các nước gọi là "Trục", ngày nay người ta chỉ hay nói đến 3 nước chính là Đức Quốc xã, Ý phát xít và Nhật Bản quân phiệt, thật ra phe Trục còn gồm có cả Hung, Bảo và Lỗ. Thực chất của cuộc chiến này hiển nhiên là chiến tranh xâm lược, vì năm 1939 Đức xua quân đánh chiếm Ba lan, Ý tấn công Á (Albania) còn ở Á châu, Nhật tấn công Trung Hoa từ năm 1937, đến năm 1939 xua quân đánh chiếm các nước Đông Nam Á.

Sau Thế chiến II, LHQ ra đời với một nền trật tự mới cho toàn cầu, Thế giới thoát được một trận đại chiến thứ III chăng" Sự thật ngay sau khi Thế chiến II, ít người chịu ghi nhận là Thế chiến III đã bắt đầu dưới một hình thức xâm lược hoàn toàn khác hẳn, âm thầm, tế nhị và tàn khốc hơn trước rất nhiều, mặc dầu không có quân xâm lăng hay chiếm đóng. Đó là xâm lược bằng ý thức hệ. Sau khi chiến thắng Đức Quốc xã, Hồng quân Xô viết rút khỏi một nửa nước Đức và các nước Đông Âu, nhưng tất cả các nước đó đều trở thành Cộng sản và được LHQ nhìn nhận là những nước độc lập, có chủ quyền. Điều này bề ngoài rất hợp lý, vì không có quân đội ngoại quốc chiếm đóng các nước đó, hệ thống chính quyền của họ từ đầu sỏ đến các viên chức địa phương thấp nhất đều là người bản xứ, không phải ngoại quốc. Khốn thay những người bản xứ đó lại có một ý thức hệ khác hẳn truyền thống dân tộc của họ. Cuộc xâm lược ý thức hệ Cộng sản đã thành công.

Năm 1950, Cộng sản Tầu chiếm trọn Hoa lục, một nước mới ra đời gọi là Cộng hòa Nhân dân Trung Quốc. Tuy vậy cuộc chiến xâm lược ý thức hệ chưa chấm dứt trên thế giới vì còn hai nước bị chia đôi là Đức và Triều Tiên. Ở hai nước này cuộc xâm lược ý thức hệ thất bại vì Mỹ và đồng minh lãnh đạo thế giới tự do đã đề phòng. Mọi toan tính của Đế quốc Cộng sản dùng vũ lực với chiêu bài thống nhất đất nước như ở Triều Tiên gây chiến tranh tàn phá chết chóc cho người dân, rút cuộc vẫn thất bại.

Việt Nam trước năm 1945 là một nước thuộc địa (gọi là bảo hộ) của Pháp. Sự kết thúc Thế chiến II đã tạo ra phong trào các nước bị trị nổi lên tranh đấu giải phóng dân tộc. Dân Việt Nam, sau 100 năm dưới ách cai trị của thực dân Pháp, đều thấy háo hức và kỳ vọng rất nhiều về phong trào giải phóng và độc lập dân tộc. Họ không cần biết quốc gia hay cộng sản là gì, bất cứ tổ chức hay đoàn thể nào hô lên mấy tiếng "độc lập dân tộc" là được họ hoan hô và hưởng ứng triệt để. Những cán bộ theo ông Hồ Chí Minh về nước khoảng năm 1942 ở Cao Bắc Lạng và cả những người Cộng sản ở trong nước đã lợi dụng chiêu bài độc lập dân tộc để lôi cuốn giới trẻ trong cuộc kháng chiến chống Pháp từ năm 1946 và chống Mỹ sau này. Thời đó nếu họ kêu gọi chiến đấu cho chủ nghĩa Cộng sản, chắc chắn ít nguời muốn theo, người ta chỉ sẵn sàng tranh đấu đến chết vì tổ quốc.

Ý thức hệ là một hệ tư tuởng làm căn bản cho tổ chức chính trị, xã hội và kinh tế, do đó ảnh hưởng đến nếp sống và văn hóa. Ý thức hệ xã hội chủ nghĩa Mác-lê đội lốt chủ nghĩa dân tộc và ái quốc bao giờ cũng thắng. Nhưng khi thắng rồi, để rơi cái vỏ bên ngoài, nó lại thất bại thê thảm. Đó là vì nó đã gắn liền với một chế độ kinh tế chỉ huy độc đoán chỉ đưa đến nghèo đói và lạc hậu cho người dân. Cộng sản Việt Nam hiện nay đã từ bỏ ông Tổ Mác-Lê rồi, nhưng họ vẫn bám lấy những biểu hiệu cũ cờ hoa lộng lẫy chỉ vì cố giữ cho đảng của họ được độc quyền toàn trị trong thời kinh tế thị trường có xôi lại có cả thịt.

Bây giờ hãy trở lại tình hình cuộc chiến Iraq. Quân khủng bố ngày nay cũng dùng một ý thức hệ xâm nhập, nhưng khủng khiếp và lợi hại hơn Cộng sản rất nhiều. Căn bản của nó không phải là lý thuyết chính trị hay kinh tế, mà là đức tin tôn giáo, một giá trị cao quý nhất của văn hóa loài người. Bọn al-Qaida đã cho ý niệm "Thánh chiến" xâm nhập phong trào nổi loạn để gây chia rẽ, tạo nội chiến với mục tiêu tối hậu gây tổn thất nặng cho Mỹ.

Nếu dùng chiến thuật "chống nổi loạn" (Counter-insurgency) như thời xưa ở Việt Nam, Mỹ chỉ đánh vào cái vỏ phiến diện bề ngoài, không trừ được cái cốt lõi tiềm ẩn bên trong. Nhưng ý thức hệ xâm nhập của khủng bố cũng có chỗ yếu của nó. Các kiểu đánh bom đã gây chết chóc hàng loạt không phân biệt nạn nhân là ai. Đồng thời khi trốn tránh, bọn khủng bố đã đối xử tàn nhẫn với dân để khỏi bị lộ hình tích, gây bất mãn và kinh hoàng khắp nơi. Nếu quân Mỹ bất chấp nổi loạn hay không nổi loạn, bằng mọi cách ra tay tích cực che chở những người dân này, kế hoạch chống khủng bố sẽ có hiệu quả hơn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
DB Rick Miller thuộc Đảng Cộng Hòa, đại diện khu vực Sugar Land, đã bị phản ứng gay gắt sau khi ông chụp mũ các đối thủ tranh ghế ông chỉ vì họ là người Mỹ gốc Á trong địa hạt đông ngưởi gốc Á.
Ai quyết tâm đi tìm chân lý và hướng thượng cuộc đời trong tinh thần – Tu là cõi phúc – đều hưởng được sự bình an trong tâm hồn, tức là hưởng được hạnh phúc, Thiên đàng, Niết bàn, Cõi phúc ở trần gian
nữ tài tử Julia Roberts và cựu đệ nhất phu nhân Michelle Obama sẽ có chuyến đi đặc biệt thăm Việt Nam trước khi sang Malaysia dự chương trình "Leaders: Asia-Pacific"
ông có tập Thơ Lửa, cùng làm với Đoàn Văn Cừ, gồm những bài thơ đề cao cuộc kháng chiến chống Pháp, do Cơ quan Kháng chiến Liên khu III xuất bản, được in ở Thái Nguyên năm 1948
James Nguyen Fernandes, 43 tuổi, bị buộc tội 6 vụ tấn công, gồm 2 tội tấn công cố ý sát hại, và 6 tội phạm tội liên quan súng, theo hồ sơ tòa án cho biết.
Cục Cảnh sát Hình sự của Bộ Công an mới đây thừa nhận Việt Nam là một “điểm nóng” của nạn buôn người và di cư bất hợp pháp, với lợi nhuận hàng năm lên đến hàng chục tỉ đôla.
Khi chưa thấy ánh mặt trời, Tôi đã cảm nhận được muôn ngàn đau khổ, Của mẹ cha, Của bà con và của muôn triệu người dân gần xa trong nước, Lúc mẹ ôm bụng bầu chạy từ chỗ nầy sang chỗ khác,
Theo bản tin từ đài KUSI, Dân biểu Cộng Hòa Duncan D. Hunter cho biết ông sẽ nhận một tội sử dụng sai trái quỹ vận động khi ra tòa vào hôm Thứ Ba ngày 3 tháng 12/2019 trước Chánh án Thomas J. Whelan.
Mùa cháy rừng hiện nay nêu bật việc cần phải nhanh chóng đạt được các mục tiêu loại bỏ carbon đầy tham vọng của California, và bản báo cáo ‘Lộ Trình 2045’ đặt ra sơ đồ định hướng để đạt được mục tiêu đó
Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump hôm Thứ Hai, 2 tháng 12, lên án các nhà Dân Chủ tại Hạ Viện về việc tổ chức điều trần luận tội trong khi ông đang dự hội nghị thượng đỉnh NATO tại London


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.