Hôm nay,  

Giữa Đông Và Tây

01/07/200300:00:00(Xem: 4626)
Liên bang Hoa Kỳ và tiểu bang California kình nhau thiệt sao"
Hiển nhiên, đây không phải là cuộc nội chiến. Không phải kiểu cuộc chiến một thời Nam-Bắc, Quốc-Cộng phân tranh như Việt Nam xa xưa. Cũng không phải kiểu thế giới lưỡng cực thời Chiến Tranh Lạnh. Mà cũng không phải chuyện Tổng Thống George W. Bush và Thống Đốc Gray Davis hiềm thù gì nhau. Vấn đề chỉ là lá phiếu của cử tri Hoa Kỳ và của California đã sắp xếp như thế.
Cuộc phân chia cách biệt giữa thủ đô Washington và tiểu bang California vốn dĩ đã có từ xưa. Một thời Cali được Miền Đông Hoa Kỳ, vùng có các tiểu bang hình thành đã lâu, gọi là Viễn Tây, và xem như vùng đất mới khai phá - nghĩa là Cali là đất của cao bồi và luật rừng. Bây giờ thì không nhìn kiểu như thế, nhưng Cali được biến dạng sang hình thức mới về văn hóa và dân số: nơi nhiều sắc tộc di dân vào nhất, và cũng là nơi có nền văn hóa đa dạng và cấp tiến nhất, từ một thời dân híp-pi thế giới và Zen Nhật Bản tụ về chọn San Francisco làm hang ổ, cho tới bây giờ là chiến khu Hollywood của điện ảnh toàn cầu và thung lũng Silicon, nơi đặt dàn phóng ra cái gọi là nền kinh tế tri thức.
Có một chuyện nổi bật hơn trong những ngày này, khi mùa bầu cử tới gần thêm: California ngày càng nghiêng về phe tả, còn chính phủ Bush hiển nhiên là luôn luôn nghiêng về phe hữu. Điều này đang cho thấy cuộc chiến tranh phiếu bầu tại California, tiểu bang đông dân nhất nước Mỹ, có lẽ sẽ hào hứng hơn bất cứ nơi nào tại Hoa Kỳ - dấu hiệu 'khẩu súng bốc khói' đầu tiên chính là cuộc đi tìm chữ ký để truất phế Thống Đốc Gray Davis. Trên nguyên tắc, TT Bush không dính chi chuyện địa phương lắc nhắc này, nhưng bàn tay phù thủy của Đảng Cộng Hòa ai cũng thấy rõ.
Những dị biệt tả hữu giữa chính quyền Sacramento và chính phủ Washington có thể thấy vài điểm nổi bật như sau:
-- Đảng Cộng Hòa đã chiếm được Bạch Ốc, và chiếm đa số Lưỡng Viện Quốc Hội Hoa Kỳ. Tại Cali, Đảng Dân Chủ chiếm được ghế Thống Đốc, và chiếm đa số Lưỡng Viện California. Nghĩa là, khi voi chạy khắp thủ đô Washington DC, thì ở Sacramento, thủ phủ Calif., lừa đã chiếm gần hết chỗ.
-- Trong khi Tổng Thống Bush và Quốc Hội liên bang (đa số Cộng Hòa) làm hàng loạt đạo luật cắt giảm thuế, thì Thống Đốc Davis và Nghị Viện tiểu bang đã đề ra đủ thứ màn tăng thuế và lệ phí nhiều tỉ đô la - mà gần nhất là chuyện tăng thuế xe hơi gần gấp 3 lần. Nghĩa là, trong khi ông Bush chi tiền ra cho dân chúng, thì ông Davis thò tay vào túi dân để rút lại, mà còn rút nhiều hơn mức được tha thuế. Theo bản chiết tính cắt giảm thuế liên bang ông Bush mới ký, tổng cộng tha thuế 330 tỉ đô trong vòng 10 năm, thì dân California sẽ hưởng lợi 4 tỉ đô mỗi năm. Tuy nhiên, nếu Thống Đốc Davis êm xuôi kế hoạch, thì thuế tiểu bang Cali sẽ tăng khoảng 8 tỉ đô mỗi năm. Nghiã là lấy về gấp đôi mức thuế mà liên bang tha cho dân Cali.

-- Về mặt kỹ thuật nghị trường, các thượng nghị sĩ Dân Chủ đang dùng kỹ thuật filibuster để chận các thẩm phán bảo thủ do ông Bush đề cử, đặt ra yêu cầu 60 phiếu mới chấp thuận được các đề cử viên đó. Cộng Hòa than phiền là con số đó là rào cản phi dân chủ... Các ông bà thẩm phán này quan trọng lắm, vì họ sẽ lèo lái tương lai Hoa Kỳ, khi gặp những vụ kiện mà phải dẫn tới Tòa Tối Cao với các phán quyết dễ gây chia rẽ, thí dụ như phá thai trong điều kiện nào, hay có cho kết hôn đồng tính không, hay quyền tiếp cận các thông tin trong thời khủng bố... Và tại Sacramento, các vị Dân Chủ lại than phiền về đòi hỏi 2/3 phiếu về các luật ngân sách và thuế, cũng nói thế là phi dân chủ và thế là cho phe Cộng Hòa thiểu số quá nhiều quyền lực. Cho nên, các công đoàn và các tổ chức thân Đảng Dân Chủ đang đề ra cuộc trưng cầu dân ý để xóa bỏ đòi hỏi về 2/3 phiếu bầu.
-- Trong khi Quốc Hội liên bang (do Cộng hòa lèo lái) hướng về phía cấm "phá thai từng phần" hồi đầu tháng 6, thì Nghị Viện Cali do Dân Chủ lèo lái lấy cớ bênh vực quyền lựa chọn của phụ nữ đã bác bỏ tu chính về "cấm phá thai" trong dự luật ngân sách.
-- Về mặt liên bang, các công đoàn, các nhóm bênh vực người tiêu thụ, các nhóm môi sinh than phiền rằng chính phủ Bush và Quốc Hội Cộng Hòa cứ bênh vực các ông chủ tư bản. Còn về mặt California, Dân Chủ lại chiều chuộng các công đoàn, các nhà môi sinh... nên các chủ công ty cứ than phiền rằng làm ăn ở California tốn kém hơn làm ở các tiểu bang khác, và rồi nhiều hãng phải dọn luôn... Cũng cần nhớ, luật về "không khí trong lành" tại Cali hiện nay là luật khó nhất trên Hoa Kỳ.
-- Trong khi Tổng Thống Bush đang được điểm cao và vẫn giữ được điểm này, thì Thống Đốc Davis lại tụt điểm, và đang bị Cộng Hòa vận động kiếm chữ ký để truất phế...
Hiển nhiên là California lúc nào cũng đi trật chìa với Hoa Kỳ, trong nhiều lĩnh vực. Thử để dân Miền Tây chúng tôi nói thẳng nói thiệt với dân Miền Đông các anh xem sao. Trong khi trước kia tiền nhân các anh mặc áo thụng để ngồi cãi nhau khệnh khạng trước tòa Washington, thì người xưa ở Viễn Tây này lấy màn bắn súng và phóng dao làm luật... trong khi các anh trịnh trọng sửa giọng để nói tiếng Huê Kỳ, thì ở đây chúng tôi thoải mái ồn ào nói tiếng Việt và tiếng Mễ... trong khi các anh ăn pizza, thì chúng tôi ăn phở và burritos... trong khi các anh việc làm ổn định, thì chúng tôi việc làm lúc nào cũng bất ổn nhất Hoa Kỳ. Có sao đâu" Khi các anh Miền Đông cà-vạt cổ cồn nghiêm túc thì chúng tôi phải Miền Tây cởi trần phóng xuống biển... và đôi khi thì cởi truồng biểu tình để chụp hình mở chiến dịch chống cuộc chiến Iraq... Hay phải chăng đây là chuyện của kiếm hiệp Kim Dung: khi các anh là Đông Tà, thì chúng tôi nhất định phải là Tây Độc"
Hoan hô các anh Cộng Hòa và hoan hô chúng tôi Dân Chủ ồn ào cãi nhau... Còn hơn là cứ độc đảng chán phèo kiểu Hà Nội, Bắc Kinh...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ông Rudy Giuliani, luật sư riêng của TT Trump, được biết tiếng là thị trưởng New York khi al-Qaeda tấn công 2 tháp đôi ngày 11-9-2001 và được TT Trump mô tả là nhân vật huyền thoại, nay là đối tượng của nhiều cuộc điều tra.
hà làm phim tài liệu và bảo vệ môi trường Michael Moore xác nhận: không thường tán đồng các quan điểm của TT Trump, nhưng có thể đồng ý 1 điểm, là tố cáo lạm dụng chính trị có hệ thống.
tàu Ý đi ngang qua vớt thuyền nhân VN trong đó có Ái Liên. Lúc này cô bị sốt mê man và được đưa về nước Ý sau cả tháng hải trình. Khi bình phục thì Ái Liên được Đức Giáo Hoàng John Paul 2 tiếp kiến và có chụp bức hình kỷ niệm
Có thể cuộc bầu cử 2020 sẽ thành trận thư hùng giữa 2 tay đại tài phiệt của thành phố New York tức Donald Trump (Cộng Hòa) trong ngành địa ốc và Michael Bloomberg (Dân Chủ) trong lãnh vực tài chánh?
Mùa Lễ Tạ Ơn Hoa Kỳ 2019- Xin tạ ơn, xin bày tỏ lòng biết ơn, xin cám ơn những người Tây phương tốt bụng, những hội đoàn, những quốc gia đã mở rộng vòng tay cứu giúp thuyền nhân trong đó có người viết bài này
gần đây nhất theo yêu cầu của một số thính giả ở xa nên đài đã có quyết định mở thêm hai chi nhánh của đài đó là: một tại San Jose trên băng tần 16.10 và tại Houston TX trên băng tần 27.4, chương trình sẽ được bắt đầu phát hình 24/24 kể từ ngày 1 tháng 12 năm 2019 với 3 hệ thống cùng một lúc
Lãnh đạo của đặc khu Carrie Lam đã nhận biết qua kết quả bầu cử nghị viên cấp quận hôm 24/11: cư dân bất mãn vì cách hành xử quyền lực của hành pháp.
Nai hoang dã chết trong lâm viên quốc gia tại miền bắc Thái Lan với 7 kilogram rác trong bao tử. giới chức địa phương cho biết số rác này gồm bao nhựa plastic, bao cà-phê và cả quần áo lót phụ nữ.
Vào ngày 27/11, 8 người bị truy tố trong vụ tấn công Holey Artisan cafe năm 2016 tại thủ đô Bangladesh, khiến 22 người chết, đa số là ngoại kiều.
Ít nhất 6 người chết và 15 người bị thượng trong 3 vụ nổ khác nhau trong ngày Thứ Ba 26/11 tại thủ đô Iraq.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.