Hôm nay,  

Thơ Thơ

10/11/200300:00:00(Xem: 9454)
Bi Kịch Sài Thành!
Bi kịch Sài thành kinh mệnh số! Chín năm cơ biến cố nhân đau!... Kỳ hoa dị thảo đùa dông bão! Đã gửi tiên sư cáo lưỡng đầu!... Ngựa Lốt phiêu lưu hầu đấm đá!... Chồn Minh vong bản nhả mồi câu!... Lên Voi mấy thuở ngâu vày ngọc!... Xuống chó mãn phần khỉ vọc nâu! Hỏa Diệm sơn bùng tung tóe lửa! Ngô Đồng Trúc Mộc cửa văn lâu Song trăng lặng lẽ âu sầu thế!... Quả báo Ken-dy nhễ nhại chầu! Vạn sự cái quan tàn cuộc luận! Môn my xử thế thuẫn ra mâu! Cơ thâm họa diệc mây thành khói! Vĩnh biệt thiên thu khỏi nặng đầu! Đệ Nhị Cộng Hòa; Hoa, Thạch thất! Sinh cầm Trí, Đức, Chất rừng sâu!... Mảnh đời vùi dập sầu muôn thuở!... Nước lửa mưa dầu mặc lách lau!... Trách bị cầu toàn tan nát ruột!... Chén anh chén chú nuốt từng khâu!... Phỉ quyền; Cách chỉ vì duy lợi!... Nghiến nát cây rừng mối mọt sâu!... Hạ cám thượng vàng rầu thế sự!... Bao năm tưởng nhớ Xứ mà đau!... Ngàn trùng xa cách đâu hành tỏi! Bởi đám buôn dân bóng nguyệt sầu!... Hà Nội Đông-Đô Văn vật thế... Thăng Long hưng phế lệ hồng châu!... Thực dân bản địa kìa Lăng Ngụy! Chủ nghĩa điêu tàn quỷ quyệt thâu!... Thuế má Nha Ruồi bu lãng phí!... Cất đầu không nổi chỗi thì xâu!... Tịch biên vơ vét đầy kho lẫm!... Bảo quản muôn loài đãy túi nhau!... Máu nhuộm cây rừng lau sậy ké!... Tập trung cải tạo mẹ già đau!... Mưa cầm gió bắt câu thời thế! Nước chảy hoa trôi chới với nhầu!... Đất nước thê lương sầu nghiệt ngã! Núi rừng man mác đã bao lâu"... Mây ngàn gió cuốn đâu thành ủy" Khóm trúc trăng soi Sĩ nửa đầu!

Hà Sơn Linh-Bạch Văn Nhàn

*

Tình Nghệ Thuật
Anh làm họa sỹ tôi làm thơ Yêu quá đôi khi hóa dại khờ Nhưng nếu có tranh đời vẫn đẹp Có hồn thi sỹ vẫn nên thơ.
Rồi một chiều buồn bên bến mơ Chợt thấy anh đôi chút hững hờ Lòng tôi đau lắm như tim vỡ Tình nồng có lúc cũng bơ vơ.
Thế nên tôi mải miết làm thơ Muốn giữ cho mình một mối tơ Lời thơ như muốn cho anh biết Một tấm lòng yêu chẳng bến bờ.
Đã có đôi lần anh rung động Vẽ cho tôi cả một trời hồng Đã có đôi lần tôi hy vọng Ngày ngày tôi vẫn mãi cầu mong.
Tranh thơ ngày ấy còn không nhỉ Bút, cọ mong chi nét đậm đà Buông cái tâm hồn cho cuồng vọng Đâu cần tha thiết bạn đồng tri.
Không còn họa sỹ vẫn làm thơ Như máu trong tim khó hững hờ Dù ai lạc lòng, ai lỗi hẹn Muôn đời tôi vẫn cứ yêu thơ.

Nhất Chi

*

Cũng chẳng ra gì

Anh mảnh đất quạnh hiu ôm đá sỏi
Đợi cơn mưa thấm mát đã bao mùa
Phương trời xa mộng hờ đêm cằn cỗi
Rộng vòng tay chờ chực giọt sương sa

Giòng sông nhỏ em về mang khờ dại
Đêm vàng son mở hội đón mượt mà
Choàng nhung gấm hương say quên cát bụi
Tưởng hôm qua câu chuyện kể ngày xưa

Em đến đấy rồi đâu" Như gió thoảng
Những chênh vênh còn đọng mãi trong anh
Giòng sông nhỏ lụa là trôi dĩ vãng
Sóng ru hồn muôn thuở giấc mơ hoang

Vai vẫn trĩu mầu yêu chừng xa lạ
Thoáng một lần sao vết cắt trăm năm
Đùa nhân thế ngu ngơ lòng chết cả
Để bây giờ sỏi đá gọi ăn năn

Kiến An

*

Cà Mau Quê Tôi

Thân tặng những người sinh ra, lớn lên và chiến đấu giữ gìn đất Cà Mau trong cuộc chiến chống lũ vô thần Cộng sản trước và sau ngày 30 tháng Tư năm 75
Cà Mau thế tất chẳng cau mà Đấy muỗi, đỉa nhiều đuổi mấy ra Hương tràm ngây ngất ham trường cũ Lá độ vàng thu lộ đá tà Đầy lòng yêu mến đồng lầy nhớ Cửa sông liền biển cổng xưa nhà Ai gìn đất Mũi in giày trận" Đuổi mất Cộng gìn Đất Mũi ta.

Trương Minh Hòa

*

Một Bạn Gái

Đây là bài thơ được trích ra từ quyển sách của tôi ở chương Một bạn gái . Bài thơ trước tôi viết về vợ tôi, bài thơ này tôi viết cho người bạn gái nay đã sang bên kia thế giới. Bài thơ tôi thấy dễ thương quá, không đăng báo thì uổng, mà đăng lên thì chỉ sợ vợ tôi buồn vì tôi thương vợ tôi dữ lắm...


Em chẳng đẹp nhưng dư thừa liến thoắng Em có đôi mắt to dù diện mạo không xinh Từ khóe mắt em toát ra nồng đượm những ân tình Là em vẫn nguyên trinh còn thiếu nữ
Mỗi lần em lên xe bác tài thân mật như trong gia đình vấn an em rôm rả Đáp lại tiếng chào hỏi của em rất đỗi nhu mì Nét thong dong thoải mái của em trong tướng đứng dáng đi Chắc chẳng bao lâu rồi sẽ thu hồn tôi vào nét duyên em đó
Năm bảy tháng trường thường gặp em nên tôi biết rõ Em với tôi nhiều lần đi cùng chuyến buýt về trường đại học Curtin Em vẫn cô đơn lên xuống một mình Là tôi biết em chưa chọn xong người vừa ý
Tôi luôn gặp em ngày Chủ Nhật trên tuyến xe ra phố Chuyến buýt đầu tiên ngày Chủ Nhật đưa em đi học mỗi tuần Xe vắng khách khiến em phân vân chọn chỗ mỗi lần Chỗ ngồi trước hoặc ngay sau lưng tôi em đến lạ
Em đứng cạnh tôi dáng chừng lưỡng lự Những lần đầu em mau mắn tới ngồi phía sau tôi một ghế Có một hôm em ngập ngừng rồi thôi không làm thế Em quay lại nhẹ nhàng buông mình xuống trước tôi
Xe buýt em đi ngày Chủ Nhật lác đác chỉ dăm người Em làm thế chắc là muốn cho tôi để ý Em còn chạy tưng bừng khi buýt đến mà em tới trễ Khuôn mặt ửng hồng em vừa cười vừa thở ngực phập phồng trông rất đỗi dễ thương
Một hôm thứ Bảy không phải ngày em đến trường Lại thấy em lên xe tôi ngỡ em đi học Em cũng xuống chỗ trường Curtin của em như trước Nhưng em sang một trạm khác chờ xe đi tiếp
Xuống vội vàng em đến đứng kề bên một biểu đồ xe buýt Đường xe này đưa em tới một vùng biển hơi xa Em đứng nhìn bảng khi xe tôi đi qua Cho tôi biết rằng em đi chơi biển
Tôi thầm nghĩ sẽ xuống xe trạm kế để chờ xe em đến Nhưng bỗng nhớ em đi xe biển còn tôi đến bến sông Hai con đường em, tôi hai nhánh rẽ tây đông Tôi lặng lẽ hình dung con đường chia cách tôi em xa thăm thẳm
Từ lâu mỗi Chủ Nhật hơn nửa giờ xe đi em ngồi sát trước tôi cho tôi nhìn ngắm Sợi chuyền vàng chớp nhóa trên cổ em và khoảng ót trắng ngần Tóc ngắn ngủn em cột bằng sợi gì lóng lánh ánh thủy ngân Trông lọn tóc của em chỉ giống một thứ chùm vô danh chi đó
Xe gần tới trạm của em tôi có ý đợi chờ Nhìn bàn tay em mũm mĩm đưa lên Bấm cái nút đỏ trên đầu em cho xe dừng lại bến Mặc tôi nhìn không bao giờ em nhìn trả cho tầm tình lộ rõ
Không phải em đưa tay lên chỉ một lần đâu đó Em đưa lên em đem xuống rồi lại đưa lên Cái nút đỏ êm đềm chờ những ngón tay em một cách thật là duyên Trước mắt tôi cái nút bấm và bàn tay em đang xoay tròn luân vũ
Em vui giỡn nhẹ nhàng hồn nhiên kín đáo bâng quơ Tôi mỉm cười nhìn em gõ những ngón tay xinh xinh lên nút bấm Nhạc trong em đã thổi hồn vào cái phím Tôi sẽ vui và nhớ em từ đây mỗi khi tôi nhìn nó
Rồi một ngày trời lạnh em đứng chờ xe trong chiếc áo manteau màu hoàng thổ Vừa chợt thấy chiếc áo trên người em làm như tôi nghẹn thở Em tại đây không còn là em bây giờ nữa Em hiện thân cho người bạn xưa của tôi lâu lắm rồi đã đi về vùng vĩnh cửu
Này em nhé người xưa của tôi khi chúng tôi còn trẻ Cũng mái tóc ngắn như em và cũng không đẹp lắm Những chiều lạnh cao nguyên Đà Lạt em biết ở đâu không và bầu trời thật xám Nàng mặc chiếc áo manteau màu hoàng thổ giống hệt của em Ngày xưa ấy chúng tôi cũng đi học như em trong chuỗi ngày xuôi chảy êm đềm Cũng như em ôm tập sách bình yên ngồi trước tôi bây giờ vậy Mong em đừng vướng mắc một mối tình như chúng tôi ngày xưa ấy Sợ chiếc áo của em rồi sẽ mang một tín hiệu nhiệm màu
Nàng ra đi thật sớm thật mau Tôi không kịp nói một lời giã biệt Chỉ còn mang trong lòng nguyên một đời thương tiếc (nguyên cớ ra đi: lũ giặc nội thù)
Chuyện mấy mươi năm sống dậy hoang vu Tôi không hát ngã lãng du thời quân thượng thiếu Chỉ thấy em đưa tôi trở về một thời xa xưa phiêu diễu Mà lặng nhìn em trong chiếc áo rồi chợt thấy tôi buồn.

VTH

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nhà thơ Đỗ Nguyên Mai vừa ấn hành tập thơ cho ngày 30 tháng 4 năm 2019: Battlefield Blooming. Tập thơ ấn hành cho ngày tưởng niệm 44 năm Miền Nam sụp đổ dày 60 trang, viết bằng Anh ngữ, vì bản thân nhà thơ Đỗ Nguyên Mai thuộc thế hệ trẻ tại Hoa Kỳ, trước giờ chỉ làm thơ tiếng Anh.
Tối Thứ Bảy 27-4-2019 nhiều đồng hương đa số là thuyền nhân năm xưa đã đến dự buổi văn nghệ chủ đề Đêm Thuyền Nhân do Câu Lạc Bộ Viện Việt Học tổ chức.
Tôi rất vinh dự được đại diện cho một cộng đồng người Việt lớn nhất ở ngoài nước Việt Nam. Hôm nay - Ngày 30 Tháng Tư, tôi xin được cùng quý vị dành một phút mặc niệm
sau Tháng Tư, 1975 cho đến nay – tháng Tư, 2019 , có lẽ chỉ có một vị anh hùng sáng chói là anh hùng Lý Tống của Không lực VNCH
Thành tựu trong giáo dục là một trong những thành tựu quan trọng nhất và rõ rệt nhất, đồng thời cũng là một nét đẹp đáng trân quý trong sinh hoạt ở Miền Nam thời trước năm 1975 ít ai có thể phủ nhận được. Có nhiều nguyên nhân
. Gia đình nào cũng tan nát phân tán khắp nơi. Đúng là: "Nước mất nhà tan". Cũng như còn nổi nhục nào cái nhục này, khi biết được nhan nhản trên báo chí Trung Cộng đăng lời rao bán đàn bà, con gái Việt Nam
Sau một năm trong các trại giam trong Nam, mười hai năm biệt xứ lưu đầy ngoài Bắc, cộng thêm bốn năm nữa lao động khổ sai trong Nam, hôm nay ngày 29-4-1992, chúng tôi 16 tù chính trị cuối cùng thuộc chế độ VNCH trong trại Z-30D đã được thả ra sau mưới bẩy năm – còn bốn ông tướng thì một tuần sau ngày 5-5-1992, cộng sản mới thả ra: Lê Minh Đảo, Lê Văn Thân, Đỗ Kế Giai và Trần Bá Di
Thành phố Westminster đã cho treo cờ rũ tại Đài Tưởng Niệm Chiến Sĩ Việt Mỹ từ ngày 23 và cho đến hết ngày 30, đồng thời thành phố sẽ có một nghi thức lễ tưởng niệm vào đúng 10 giờ sáng thứ 3 ngày 30 tháng 4 tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ. .. lần đầu tiên chính quyền một thành phố đứng ra tổ chức Lễ Tưởng Niệm 30 tháng 4.
Ba cuốn sách gần đây về chiến tranh Việt Nam đã làm sáng tỏ về một lĩnh vực thường được đề cập tới, cho thấy rằng sự thất bại của Hoa Kỳ cách đây nửa thế kỷ vẫn còn nhiều điều để dạy cho chúng ta. Nhưng các chuyên gia về chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ đã cho thấy là họ không có khả năng quan tâm đến những bài học đúng đắn
những người ra đời sau 1975 là đa số. Cũng dễ hiểu là trong cuộc sống hàng ngày, đa số này không lưu tâm tới một chuyện đã xảy ra trước khi có mặt họ trên cõi đời này, cho dù những gì đang xảy ra luôn luôn có liên quan nhiều ít đến những gì đã xảy ra trong dĩ vãng. Vậy họ lưu tâm đến những gì?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.