Hôm nay,  

Arnold Và Độc Chiêu

24/08/200300:00:00(Xem: 6921)
Người hùng Arnold Scharzenegger lần này cần phải có thêm độc chiêu mới kiếm được đoạn kết có hậu của cuốn phim tuyển cử truất bãi Thống Đốc California, và có vẻ như anh đã có. Điểm của anh tuần trước còn thua chút xíu so với điểm của Phó Thống Đốc Cruz Bustamante - ứng viên duy nhất của Đảng Dân Chủ trong trường hợp Thống Đốc Gray Davis phải đội nón đi ra, mà số điểm tuần trước cho thấy Davis là phải đi ra rồi. Nhưng tuần này, điểm Arnold nhích thêm, và đã qua mặt Bustamante chút xíu. Lý do cần độc chiêu bởi vì, những ai ủng hộ Bustamante thì gần như không mấy ai chịu lạng qua sân Cộng Hòa; cử tri của Bustamante hầu hết là Dân Chủ, dân da đen, dân gốc Mễ, công đoàn, nhà giáo... những người lâu nay đã giao trọn bộ Dinh Thống Đốc và Lưỡng Viện California cho Đảng Dân Chủ.
Nhưng độc chiêu nào Arnold có thể dùng thêm" Và những độc chiêu đó có thể làm tổn hại tới Đảng Cộng Hòa hay không" Đó là chỗ mà ban vận động cho Arnold phải suy tính.
Arnold có một số điểm mà các tay bảo thủ Cộng Hòa dè dặt-nhưng đây cũng là điểm để dễ dàng la cà, nói chuyện với những người bên Đảng Dân Chủ: cô vợ Maria Shriver, thuộc Đảng Dân Chủ nòi, thuộc dòng tộc Kennedy, thế nên tư tưởng chưa "theo đảng ba đời thì thế nào cũng dao động," đó là các lập trường mà Arnold lâu nay làm bực bội cho Cộng Hòa, như đòi hạn chế quyền sử dụng súng, như cho phá thai, như ủng hộ quyền đồng tính. Dĩ nhiên các hội nhà thờ thì không chịu Arnold, nhưng các chính khách Cộng Hòa vẫn linh động nhắm mắt được: làm tài tử ở Hollywood mà không có lập trường như thế thì chơi với ai.
Cần ghi nhận rằng Thống Đốc Gray Davis mới tuyên bố là sẽ ký luật AB 205, công nhận quyền lợi các cặp đồng tính sống chung như là hôn phối, nghĩa là Davis ra một chiêu hy vọng hốt gọn phiếu đồng tính. Và có vẻ như bên đồng tính lại không thực sự tin cậy Arnold, hay giả vờ không thực sự tin cậy, nên hôm thứ ba liền có các dân biểu tiểu bang là Jackie Goldberg, Christine Kehoe, John Laird và Mark Leno, và Thượng Nghị Sĩ tiểu bang Sheila Kuehl đòi hỏi Arnold phải xác định rõ lập trường đối với dân đồng tính. Ghi nhận: 5 vị dân cử này đều là Dân Chủ, vì bên Cộng Hòa không ai nỡ hỏi Arnold như thế. Điều đó có nghĩa là Dân Chủ sợ Arnold hốt phiếu đồng tính, vì nếu Arnold công khai và lớn tiếng nói ủng hộ chỗ này thì lập tức mất phiếu nhà thờ liền ngay. Lựa chọn nào cũng kẹt, thà im im mấy chuyện đó để ồn ào bàn kế cứu nguy kinh tế - đấy mới là chuyện Arnold làm ngay sau thách thức đó.
Nhưng còn chuyện cắt thuế hay tăng thuế" Không tăng thuế thì làm sao bù đắp thâm thủng ngân sách 38 tỉ đô cho California" Mà ông cố vấn kinh tế của Arnold là nhà đầu tư huyền thoại Warren Buffett mới khều ra một câu mà ai cũng giựt mình liền, khi Buffett chỉ trích là thuế nhà đất Cali quá thấp, bởi vì ngôi nhà trị giá 4 triệu đô của ông ở Laguna Beach, Calif. trả thuế có 2,264$/năm, trong khi căn nhà trị giá 500,000$ của ông ở Omaha, Nebraska trả thuế tới 14,401$, và thuế trên ngôi nhà Omaha tăng 1,920$ năm nay, trong khi căn nhà Laguna Beach chỉ tăng thuế có 23$. Buffett lại chê Đề Luật 13 mà dân Calif. bỏ phiếu thuận, trong đó định giá trần về thuế nhà đất, là vô nghĩa. Vấn đề: nếu Arnold đòi tăng thuế thì là vi phạm câu thần chú "cắt thuế" của Cộng Hòa lâu nay vẫn đọc, và một phần chính nhờ hứa hẹn cắt thuế mà George W. Bush mới thắng được Bạch Ốc.
May mắn, có vẻ như Buffett chỉ muốn đá nhẹ thăm dò. Bởi vì hôm thứ tư 20-8-2003, Arnold đã họp báo ở Los Angeles -- ngồi giữa hai cố vấn thượng thặng, một bên là Buffett, một bên là cựu Ngoại Trưởng George Schultz - và xác nhận rằng sẽ không tăng thuế làm chi, trên nguyên tắc. Lời tuyên bố này đưa ra một ngày sau khi Cruz Bustamante đưa kế hoạch cứu nguy kinh tế Cali bằng cách tăng thuế 8 tỉ đô.

Các chiêu thức đó thực sự chưa độc, bởi vì Arnold vẫn chưa đánh thẳng vào khối cử tri ủng hộ Bustamante. À ha... còn một điều, đó là giới trẻ... Arnold đã mời được tài tử Rob Lowe vào ban vận động cho Arnold. Đây cũng là độc chiêu, bởi vì Rob Lowe là đảng viên Dân Chủ lâu năm và là người nổi tiếng với các phim bộ truyền hình. Nghĩa là thành trì đảng Dân Chủ ở Hollywood bị sứt mẻ sau khi cô vợ cho phép Arnold tranh cử, và bây giờ có thể sắp thành màn vỡ đê" Chưa biết, nhưng rõ ràng Arnold biết lấy phiếu của Dân Chủ - và biết thu hút cả giới trẻ.
Điều đó cũng làm Cộng Hòa lo ngại lắm, vì rủi mà Arnold lên Thống Đốc lại kẹt lời hứa với các nhóm thiên tả thì phiền lắm. Mà khi tranh cử, ai cũng hứa hẹn nhiều cả, huống gì chàng Arnold vốn lăn lộn trong ngôi làng nghệ sĩ toàn thiên tả. Mời một ông thiên tả Buffett làm cố vấn kinh tế thì cũng OK, nhưng nhỡ như Arnold lạng qua kiếm phiếu rồi tuyên bố sẽ công nhận và tăng sự bảo vệ di dân bất hợp pháp (điều mà Gray Davis và Bustamante lâu nay được dân gốc Mễ ưa chuộng), hay cảm động trước các cô giáo tới xin chữ ký mà chàng buột miệng hứa sẽ tăng ngân sách giáo dục (điều mà Davis bị chỉ trích là làm guồng máy công quyền Calif. cồng kềnh ra), hay có thấy tội nghiệp các cô hầu bàn gốc Hoa trong tiệm cơm Tàu mà cầm lòng chẳng đặng bèn hứa luôn là sẽ ủng hộ tuyển sinh đại học ưu đãi da màu (điều mà Dân Chủ lâu nay được dân da đen và dân Mễ ủng hộ)... thì còn gì là lập trường Cộng Hòa nữa"
Mà không hạ độc chiêu như thế, thì làm sao lấy phiếu những người ủng hộ của Bustamante, vì rõ ràng là toàn đảng Dân Chủ đang đoàn kết sau lưng Bustamante rồi - mà Bustamante lại là dân gốc Mỹ Latin nữa, hiển nhiên là nói tiếng Mễ và ăn burrito mau mắn như gì chứ. Vấn đề là, 1/3 cư dân California là gốc Mỹ Latin. Để họ đoàn kết sau lưng Bustamante thì hỏng.
Nhưng nếu Arnold không chịu lăng ba vi bộ chút xíu về lập trường, thì cũng kẹt. Như về vấn đề thiểu số và màu da: Năm 2000, gần ¾ dân Mỹ da đen tự khai là Đảng Dân Chủ. Vào năm 2002, con số này sụt chút xíu để còn 60%, theo bản tường trình của Joint Center for Political and Economic Studies.
Vậy thì độc chiêu cho Arnold sẽ là thay vì tranh phiếu Cộng Hòa, cứ hãy đi tranh phiếu Dân Chủ: thuyết phục được cử tri đồng tính, da đen, gốc Mỹ Latin, công đoàn... thì bảo đảm là cả Davis và Bustamante chào thua cả thôi. Vấn đề chỉ còn là: làm sao lạng qua phe tả, mà giữ được chừng mực lập trường Cộng Hòa để không mất phiếu phe mình. Thế nên, chung quanh Arnold đã thấy toàn là Dân Chủ nòi, khỏi tính cô vợ, cứ nói tới Buffett và Lowe là thấy rồi - cũng toàn là độc chiêu của Mộ Dung Cô Tô thôi, lấy chiêu thức của người mà đánh gục người.
Nhưng Cộng Hòa hãy yên tâm, không mất Arnold đâu mà sợ. Bởi vì hôm thứ sáu, hội các tài tử xi nê Creative Artists Agency Agency minh xác rằng hội chống lại việc Arnold tranh cử. Hội này đại đa số là Dân Chủ. Tài tử Tom Hanks được mô tả là nổi giận vì bản tin trên L.A. Times ghi nhầm rằng hội ủng hộ cho Arnold. Đạo diễn Martin Sheen thì nói với Access Hollywood rằng Arnold đã nhận lệnh tranh cử từ chính phủ Bush. Các đạo diễn và tài tử bạn thân của Clinton là Barbara Streisand, Steven Spielberg, Warren Beatty, Susan Saradon... đều nói là chống lại Arnold. Giận dữ nhất là nữ tài tử Cybill Shepherd lên TV nói với Access Hollywood, “Đó sẽ là thảm kịch tệ hại nhất cho California. Chúng tôi đang biến thành trò cười cho thế giới, với Arnold giành ghế Thống Đốc. Tôi nghĩ anh ta là giả hình thứ thiệt. Tôi nghĩ anh ta có một quá khứ sắp bị khui ra, và tôi không nhắc tới làm gì, nhưng nó sẽ không tốt đẹp gì.”
OK, OK, xin dịu giọng chút xíu... quá khứ có bị khui ra tệ nhất thì cũng chỉ tương đương cỡ chàng Bill Clinton dan díu với nàng Monica Lewinsky là cùng. Vậy mà có ai care đâu. Chưa phải độc chiêu của làng Hollywood Dân Chủ... Bạn cứ xem TV cho kỹ rồi sẽ thấy vui kinh khủng... Đây đúng là phim bộ ngàn năm một thuở...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Texas, California và Florida đã tạo ra hơn 200,000 việc làm trong năm 2018, theo tài liệu việc làm được công bố bởi Phòng Thống Kê Lao Động cho biết. Massachusetts và New York đã tạo ra hơn 100,000 việc làm, và Arizona và Georgia chỉ tạo ra 99,343 và 99,340 việc làm theo thứ tự 2 tiểu bang sau.
James Muncy có thể theo dõi bệnh khó thở lùi lại từ thập niên 1990s, khi mà ông vẫn còn làm việc tại mỏ than. “Tôi đã không thể cắt cỏ nặng,” theo ông cho biết. “Khi trời nóng, tôi không thở nổi.”
Từ năm 2008 tới 2017, các tài xế đã tông và giết chết 49,340 người đi bộ trên các con đường trên khắp Hoa Kỳ. Đó là hơn 13 người chết vì tai nạn xe cộ mỗi ngày, hay cứ mỗi 1 giờ 46 phút thì có một người thiệt mạng. Nó tương đương với một chiếc máy bay phản lực cơ lớn chở đầy người bị rớt – với không một người nào sống sót – trong mỗi tháng.
Nhiều người Mỹ tiếp tục theo dõi việc gia tăng và mất việc làm trên toàn quốc khi các số liệu được công bố vào cuối mỗi tháng. Nhưng gia tăng việc làm tại California thì không được chú ý nhiều. Trong tháng 12, tiểu bang California đã tạo ra thêm 24,500 việc làm mới.
SAIGON -- Giá mía Sóc Trăng xuống thấp, nông dân điêu đứng... Thê thảm sẽ kéo dài. Bản tin VOV nêu tình hình: Với giá mía xuống thấp như hiện nay, hơn 5.000 ha mía đang vào vụ thu hoạch ở huyện Cù Lao Dung, tỉnh Sóc Trăng đang phải đối mặt với nguy cơ lỗ nặng. Rẫy mía 13 công đã đến ngày thu hoạch nhưng anh Trần Vũ Lang ở xã Đại Ân 1, huyện Cù Lao Dung vẫn chưa dám bán do giá hiện nay quá thấp. Anh Lang cho biết, hiện tại nếu bán tại rẫy chỉ được 200-300 đồng/kg, mỗi công có thể lỗ đến 2 triệu đồng: “Năm nay lại lỗ, tại vì giá mía quá rẻ, tiền công thì mắc. Nếu giá mía không lên, người dân còn lỗ nữa, mà lỗ nữa thì sẽ không còn ai trồng mía nữa”.
HANOI -- Đụng xe là những tai nạn có thể ngăn ngừa được... tuy nhiên, Việt Nam av64nt hê thảm vì các tai nạn này.
SAIGON -- Trong khi chiến tranh thương mại tăng áp lực vào Trung Quốc, nhà nước Bắc Kinh ra độc chiêu: siết cổng trái cây tươi đối với th5i trường Hoa Lục qua đường tiểu ngạch, và các đại gia tư bản đỏ TQ sẽ sang mở nhà máy ở Việt Nam và Cam Bốt.
Tác giả Trần Văn Giang vừa ấn hành tuyển tập mới – tác phẩm “Sẽ Có Một Ngày” với 33 chương, trong đó hầu hết là các bài viết của ông, phần còn lại là một số bài sưu tầm liên hệ tới các vấn đề ở quê nhà. Sách dày 320 trang, nêu lên cái nhìn từ một nhà văn hải ngoại, băn khoăn trước những sụp đổ giá trị văn hóa ở quê nhà, bày tỏ các suy nghĩ và phê phán về các hiện tượng xã hội tại Việt Nam.
Tuyệt vời: Tết đã là di sản, sao lại có thể bỏ được... Báo Lao Động ghi lời Chuyên gia văn hóa Nguyễn Hùng Vĩ cho rằng, bỏ Tết truyền thống chẳng khác gì bỏ đi một di sản hàng nghìn năm.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.