Hôm nay,  

Mừng Lễ Tạ Ơn Thankgiving

21/11/200300:00:00(Xem: 2350)
wk_11212003_1
Chưa đầy một tuần nữa Thanksgiving lại đến, không thấy xôn xao như những năm trước. Không rõ vì tình hình chiến sự tại Iraq hay vì tình hình chính trị biến chuyển mạnh tại California nên thiên hạ còn lo ra, chưa kịp chuẩn bị tinh thần. Dù sao với một cuối tuần trước mặt, thêm nữa báo chí truyền thanh truyền hình "hè" vào, thiên hạ lại bấn lên chạy xuôi chạy ngược sắm sửa cho kịp với ngày lễ lớn trong năm. Nói gì thì nói, tại Hoa Kỳ Thanksgiving không thể không đón mừng cho thật "xôm".
Thanksgiving, mà chúng ta gọi là Lễ Tạ Ơn, là một ngày lễ có truyền thống rất sâu đậm của Hoa Kỳ. Lễ Tạ Ơn là ngày người Hoa Kỳ đặt ra để kỷ niệm những khó khăn của nhóm di dân đầu tiên đặt chân đến bến bờ Tân Thế Giới và để cảm tạ Thượng Đế đã trợ giúp họ trong vụ mùa đầu tiên, thoát qua nạn đói trước mắt. Nhóm di dân gồm 102 người Thanh giáo đến Plymouth trên chiếc tầu Mayflower vào mùa đông năm 1620. Họ đến Tân Thế Giới để trốn tránh sự đàn áp tôn giáo nơi quê nhà - để rồi họ sẽ đàn áp người da đỏ ngay sau này. Nhóm di dân này sống trong đói lạnh và bệnh tật, nhiều người gục ngã, số còn lại sẽ không qua nổi mùa đông lạnh lẽo đó trừ khi Thượng Đế giúp họ…
Như một cứu tinh, hai "thiên thần" da đỏ xuất hiện, sứ giả của tù trưởng Massasoit thuộc bộ lạc Wampanoag. Họ đến với thông điệp hòa bình và thiện chí. Tân tâm và kinh nghiệm, hai "thiên sứ", giúp cho vụ mùa 20 mẫu bắp gặt hái thật tốt đẹp, cứu đám di dân thoát hiểm họa sống chết. Hơn thế nữa, tù trưởng Massasoit còn "ban" cho họ một hiệp ước hòa bình và tương trợ, giúp họ có thời gian ổn định và củng cố đời sống mới.

Thống đốc Bradford tuyên bố một cuộc lễ lạc kéo dài ba ngày sau vụ mùa đầu tiên, mà sau này ta gọi là Lễ Tạ Ơn. Tưởng nên ghi nhận ở đây, trong mùa lễ đầu tiên này không có gà tây, nước sốt dâu và bánh bí như ngày nay chúng ta thường có. Đây là mùa lễ đầu tiên và duy nhất người da đỏ được mời tham dự.
Sau thời gian ổn định trong thanh bình, những nhóm di dân khác lại đến từ Cựu Lục Địa nâng cao dân số người da trắng. Đây là lúc họ khởi sự "đền đáp" người da đỏ bằng những cuộc tàn sát đẫm máu và vô nhân đạo.

Lịch sử là chuyện đã qua, chúng ta không thay đổi được, nhưng chúng ta ôn cố để học những bài học mà tiền nhân đã trả bằng một giá rất đắt. Như tù trưởng Wilfred Diều Xanh ngày nay đã phát biểu rất chí lý như sau:
"Hòa bình…Chiến tranh…Chiếm đoạt…Tạ ơn…là những bài học lịch sử chúng ta phải chiêm nghiệm để mong chữa lành vết thương ngày nay. Tưởng nhớ tù trưởng Massasoit, người không những đã giúp di dân phương tiện để tồn tại và còn giúp chốn nương thân tránh những tàn sát nơi quê nhà. Chúng ta, như một quốc gia, phải học bài học chung sống hòa bình. Như thế Lễ Tạ Ơn mới có ý nghĩa đích thực."
Sau thời nội chiến, để phục hồi tinh thần quốc gia, năm 1863 tổng thống Abraham Lincoln viết tuyên ngôn và chỉ định ngày Lễ Tạ Ơn Toàn Quốc Đầu Tiên. Từ đó về sau, các vị tổng thống kế nhiệm đều có tuyên ngôn cho ngày Lễ Tạ Ơn. Trong bài tuyên ngôn của tổng thống Bush có viết như sau:
"Trong tinh thần của ngày Tạ Ơn, xin hãy bầy tỏ niềm cảm thông và sự hỗ trợ đến những đồng bào vẫn đang sống trong đau khổ và mất mát; chúng ta hãy mang đến cho họ sự quan tâm chân tình và niềm hy vọngï."
Rồi như thông lệ, ông tuyên bố ngày Thứ Năm sắp tới sẽ là ngày Lễ Tạ Ơn trên toàn lãnh thổ Hoa Kỳ.-

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.