Hôm nay,  

Ăn Mặc Giản Dị

30/01/200400:00:00(Xem: 3540)
Thời trang đối với nhiều người, nhất là phái nam, là một sự ngại ngùng lắm lắm, và họ có lý do hẳn hoi. Một mặt nó gợi lại những khuôn mặt ra vẻ "ngầu", lạnh lùng của các đấng người mẫu. Mặt khác, thời trang thịnh hành đồng nghĩa với một cái giá trên trời. Như thế, quần áo đẹp xem ra cũng không…đẹp lắm.
Nhưng thời trang đúng điệu ít thay đổi theo thời gian, kiểu cách không bị ảnh hưởng theo phong trào. Vì không theo thời, nên loại trang phục này cũng không nhất thiết phải mắc mỏ. Ăn mặc gọn gàng, giản dị luôn luôn cho cái nhìn chỉnh tề, đàng hoàng và đẹp nữa. Nhưng để được như thế, ta cũng cần một chút hiểu biết và một chút để ý.
Quần áo "cổ điển" như áo cộc tay xanh lợt, quần tây xám bằng vải flanen (flannel) chẳng bao giờ lỗi thời cả, hơn nữa trông rất tươm tất, chỉnh tề khi phải giao thiệp hay tại công sở.

Rõ ràng là quần áo ảnh hưởng tới phong cách của bạn, dù bạn là giám đốc, là nhân viên tiếp thị hay phụ tá mới nhận việc…trang phục ảnh hưởng tới tác phong và sự nghiệp của bạn. Nếu bạn đang tìm việc làm hay đabg tìm cơ hội để thăng tiến trong nghề nghiệp, bạn cần chú ý trang phục cho chỉnh tề.

10 Điều Nên Nhớ
1. Không phải tốn nhiều thì giờ mới có thể ăn mặc chỉnh tề.

2. Mầu đậm trông thích hợp cho mọi hoàn cảnh, hơn nữa làm bạn có vẻ nghiêm chỉnh, có thẩm quyền.

3. Thời trang "cổ điển" có lý của nó.

4. Ăn mặc thích hợp làm cung cách đàng hoàng.

5. Nếu đeo cà-vạt, phải thắt chặt và ngay ngắn. Đừng bao giờ để lỏng hay lệch lạc.

6. Không ai nhìn thấy nhãn hiệu áo quần đâu.

7. Vải hàng tốt hay hơn cả tủ quần áo toàn loiạ hàng xấu.

8. Nếu phân vân, hãy dùng mầu xanh nước biển đậm (navy)…

9. …hay mầu xám.

10. Quần áo không làm nên con người (mặc dù giúp bạn trông có vẻ như thế.)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Anh chỉ có một điều bận tâm hiện nay thôi. Đó là làm sao cho em và những người đi sau không bao giờ biết tới bệnh là gì.” Tôi thò tay qua bàn, xếp tờ báo kia lại và ném qua bàn bên cạnh. “Cuộc đời lạ lắm. Chúng ta không bao giờ hiểu được. Để anh bổ túc một ý kiến hôm trước, chúng ta không những chỉ
Buổi chiều, khi ông Tâm trở về, trời chưa tối hẳn. Hôm nay là ngày cuối ông ở Albany , cái thị trấn nhỏ bé miền cực Bắc New York . Hơn mười bảy năm ông đã ở đây, làm việc, chơi đùa, đi lang thang cà khịa với những người bạn Mỹ, uống những lon bia trước TV, dò dẫm từng bước chân trên những đụn tuyết,
Trời chiều, đèn đường vừa lên, anh ngẩng nhìn qua khung kính. Những dòng người xuôi ngược về trạm xe điện. Ly cà phê khen khét còn vương ở cổ. Cuốn sách dày cộm, nhìn muốn nản. Anh gấp lại, những dòng chữ không muốn đọc của ngày níu lại. Bước xuống phố, gió phất lạnh giữa mặt. Ngày đã đi và đêm tới.
Phải nhiều tháng sau, tôi mới biết cô nàng bị bệnh ung thư. Gần như là không ý thức, tôi từng nhìn những dãy chai thuốc đủ nhãn hiệu, thuốc viên, thuốc nước, thuốc bột trong ngăn tủ phòng nàng và hoàn toàn không thắc mắc hay có ý niệm gì về sự có mặt của chúng. Cũng thường thôi, có nhiều người vẫn thích
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.