Hôm nay,  

Mời Bạn Kể Chuyện Tình

02/11/200200:00:00(Xem: 9649)
Kể chuyện tình Chàng và Nàng - là một mảnh sân chung dành cho tất cả chúng ta, quí vị độc giả, các chàng và các nàng. Các bạn có thể kể về chuyện tình hay đời sống hôn nhân, có thể kể về những ngày thơ mộng, những kỷ niệm quý, những điều hay, vẻ đẹp đặc biệt mà bạn nhận được từ người tình hay người phối ngẫu của mình. Có biết bao nhiêu chuyện để kể. Mời bạn viết chừng một trang đánh máy và gửi cho Việt Báo, hoặc eMail cho : [email protected] . Gia Đình/Chàng & Nàng chờ chuyện kể của bạn.
Tuần này, GĐ/C&N xin giới thiệu chuyện tình của chị Kitty Vũ. Chị định cư ở Hawaii, một nơi mà tất cả các đôi tình nhân đều muốn được bay đến. Tuy định cư ở một tiểu bang xa, chị Kitty Vũ vẫn thường mua và đọc Việt Báo, và đã có nhã ý góp chuyện tình của chị cho trang GĐ/C&N.
Xin cám ơn chị Kitty và chuyện tình của chị.

Chàng & Nàng
Người kểÅ: KITTY VŨ

Xứ Quảng miền Trung nước Việt, xứ khỉ ăn gió, gà ăn đá, xứ trời hành cơn lụt mỗi năm, nên nghèo ơi là nghèo. Người dân nơi đây hiền hòa chất phát. Nơi đây có rất nhiều danh lam thắng cảnh nào là: Thạch Bích Tà Dương-Long Đầu Diên Vĩ-Thiên Ấn, Thiên Bút, biển Mỹ Khê, núi Phú Thọ, sông Trà Khúc, sông Thương-đó là Quảng Ngãi nên thơ và mơ mộng. Nơi đây non nước hữu tình đã nảy sinh ra biết bao thi nhân, bao mối tình lãng mạn và u ẩn”.
Mùa thu hơn ba mươi năm trước. Nàng, nữ sinh trung học, tóc xõa ngang vai, áo trắng thướt tha vờn bay theo gió, tay ôm tập vở, tay cầm nón lá nghiêng che. Chàng, thư sinh chuẩn bị thi tú tài, ác hại thay hình bóng liêu trai của nàng cứ phủ dày trên trang giấy, khiến chàng đêm ngày mộng tưởng, hồn phách phiêu phiêu. Chàng đã trúng độc hoa tình, đã ăn vào tim, nên thay vì học chàng chỉ làm thơ tặng nàng.
Bao nhiêu bài thơ nồng nàn diễm lệ đã trao, nàng nhận nhưng không hồi âmà(người ta e lệ mà). Chàng lại tặng nàng bài: "Bến sông Thương" rồi lại bài "Bến Tương Tư". Nàng nhận nhưng vẫn làm thinh. Sầu tình nên chàng bị tẩu hỏa nhập ma, chàng đòi lại bài thơ "Bến Sông Thương" và nói: hận, hậnà


Từ đó, hễ thấy bóng nàng ôm tập vở đi học, chàng liền phóng xe đạp theo vút qua và nói: con người vô cảm, đồ không biết yêu, người không có trái tim, người máu lạnh, trái tim ưa lẽ loi. Câu cuối chàng lại nói là: "Người lữ hành cô độc". Nàng buồn thầm nói: đồ thư sinh khờ, con trai là chúa ngu, ngu hơn con gái. Người ta "Tình trong như đã mặt ngoài còn e" Bị chàng xỉ vả quá với lại nàng cũng thương thương chứ bộ, nàng nói: Trả lại người ta bài Bến Sông Thương đi, để rửa hận chàng nói: "Bến sông thương nay đã trở thành bến tang thương rồi." Nàng ngẩn ngơ thầm hỏi: Sao vậy nhỉ" Ta biết tại sao rồi, đàn ông con trai là chúa đa tình nên hay thay đổi.
Chàng thao thức làm thơ và trao cho nàng Hoàng Vân khác rồi, thơ vẫn lãng mạn vô cùng:
"Cho anh gởi chiếc hôn trong gió
Đến chỗ mây vàng lặng lẽ trôi"
Chiến cuộc mỗi ngày mỗi leo thang, mỗi người đi mỗi ngả. Nàng theo gia đình ra Đà Nẵng học nội trú tư thục Thánh Tâm. Chàng lên đường làm nghĩa vụ trai thời loạn.
Tơ tình còn vương, chàng lần theo dấu hương đưa tìm đến nơi nàng đang theo học. Chàng đứng ngoài cổng rào vẫy gọi. Nàng ơi! Nàng ơi bến sông Thương còn đây, bến tương tư còn đây, không có trở thành bến tang thương đâu. Nhưng nàng đã giận chàng rồi, đi theo mây vàng của chàng đi. Mây vàng đã tan theo gió, mây vàng đã có chồng rồi. Nàng cười nói: "Cái giống đa tình bạc bẽo kia, đáng đời anh chưa, bái baià."
"Trời ơi! Các nàng giết chết đời ta, nàng bóp nát tim ta, giết chết hồn thơ của ta."
Chiến cuộc càng gắt gao hơn, tràn lan khắp chốn. Rồi quốc hận nối theo sau.
Nàng xuôi miền Nam, rồi sau cùng định cư ở Mỹ. Chàng bặt tăm vô tín, bóng chim tăm cá biết đâu tìmà
Nàng viết những dòng này, nếu chàng còn cõi thế chúc hạnh phúc, chúc mọi người đều hạnh phúc, đều có những mối tình đẹp. Nếu chàng đã hy sinh đền nợ nước, xin nhỏ đôi giòng lệ đền đáp ân tình xưa. Dù ở thiên nhai hay hải cát, Thiên đàng hay chốn hồng trần, xin chàng hãy nhớ rằng nàng đã yêu và vẫn yêu chàng, chàng của nàng lính chiến kiêu hùng-Trai Nước Việt.
Yêu, yêu
Hawaii, Oct 10, 2002
KITTY VŨ

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cụ bà Ruth Kundsin ở Quincy chứng minh rằng người ta không bao giờ quá già. Dù đã 103, bà vẫn tập thể dục có thể khiến những người trẻ tuổi nhìn cũng cảm thấy… mệt!
Hiện nay, thành phố Lawrance- Kansas đang nhộn nhịp phát triển. Thành phố có Đại Học Kansas này đã lọt vào top 20 trong bảng xếp hạng Bloomberg Brain Concentration Index.
Sáu mươi ba phần trăm người Mỹ nói rằng họ ủng hộ tự do của người khác để thực hành tôn giáo tại nơi làm việc hoặc ở nơi khác trong cuộc sống "ngay cả khi điều đó tạo ra sự áp đặt hoặc bất tiện cho người khác"
Cựu nhân viên của Fox News, Shepard Smith cho biết ông đang quyên góp 500,000 đô la cho Ủy Ban Bảo Vệ Các Nhà báo, theo báo New York Times cho biết.
Theo quy định mới, kể từ ngày 1/1/2020, các hãng hàng không không được thuê máy bay đã xử dụng quá 10 năm, tính từ ngày xuất xưởng đến thời điểm nhập vào Việt Nam
Westminster (Bình Sa) Tại văn phòng tòa soạn Việt Báo vào Thứ Ba ngày 19 tháng 11 năm 2019, phái đoàn Ủy Ban Góp Ý với Ủy Ban Xây Dựng Đài Tưởng Niêm Hoàng Sa gồm có các cựu Sĩ Quan Hải Quân Nguyễn Mạnh Chí, HQ. Lê Bá Chư và HQ. Đặng Thành Long đã đến thăm tòa soạn Việt Báo, sau đó trình bày một vấn đề khá quan trọng để nhờ tòa soạn loan tin.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Trộm kỹ thuật của Hoa Kỳ, Nhật Bản, Anh quốc, Pháp quốc… Lấn chiếm Biển Đông của VN, Philippines… Bây giờ TQ cũng chôm cả văn hóa VN, nói rằng áo dài VN là truyền thống thời trang Trung Hoa…
Mùa lễ đến gần, cũng là mùa mà nhiều người sẽ lên cân, và mất đến cả vài tháng sau để xuống trở lại. Đối với nhiều người Mỹ, “mùa lên cân” bắt đầu từ tháng 10, và đạt đến đỉnh điểm là Mùa Giáng Sinh. Thủ phạm không đâu xa, là đủ loại kẹo từ Halloween, đến gà tây Thanks Giving, tiếp nối đến chocolate Christmas.
Theo một nghiên cứu mới, việc bỏ thuốc sẽ gẫn đến một sự thay đổi lớn về hệ vi khuẩn trong ruột. Tuy nhiên, việc thay đổi này có tác dụng như thế nào thì cần phải có nghiên cứu thêm.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.