Hôm nay,  

Vận Động Chiến

29/09/200100:00:00(Xem: 4855)
Mỹ sẽ đánh A Phú Hãn nhưng đánh cách nào" Để trả lời câu hỏi này tôi thiết nghĩ nên nói đến những điều Mỹ không nên làm. Thứ nhất, Mỹ không nên - và có lẽ cũng không thể - đánh để chiếm đóng đất nước này. Mỹ nên tránh những vết xe đổ thời cận đại. Thế kỷ thứ 19, Đế quốc Anh đã toan xâm chiếm nước này để ngăn chặn ảnh hưởng của Nga hoàng xuống Nam Á, nhưng sau khi đại quân Anh bị tàn sát, mộng ước này đã phải từ bỏ vào năm 1839. Sau Thế chiến II, Anh rút khỏi bán đảo Ấn Độ, ảnh hưởng của Liên Xô đã có ở A Phú Hãn nhưng rất lỏng lẻo. Sau khi Liên Xô bất hòa với Trung Quốc, Hồng quân Xô Viết tiến chiếm A Phú Hãn năm 1979, nhưng 10 năm sau chịu không nổi, chết đến 150,000 quân, nên phải bỏ của chạy lấy người.

Không thể dùng Không quân Chiến lược, B-52 vô ích lại thiếu căn cứ thuận lợi. Không quân Chiến thuật thích ứng nhất, nên sử dụng tối đa các loại trực thăng võ trang hạng nặng. Giới hạn việc sử dụng những căn cứ tạm thời "đi mượn" của các nước Trung Á và cả Hồi quốc, vì đó là những mục tiêu thuận tiện nhất cho loại ôm bom quyết tử đánh phá. Chiến đấu-oanh tạc cơ cần được tiếp tế trên không để dùng căn cứ chủ yếu là các hàng không mẫu hạm. Mục tiêu cuộc chiến mới của Mỹ là đánh khủng bố, nhưng sự thật vẫn là phải tiêu diệt chế độ Hồi giáo quá khích Taliban. Bởi vậy không thể từ ngoài biển bắn phi đạn và dùng oanh tạc cơ "trải thảm bom" như đánh Saddam Hussein ở Iraq, người lính Mỹ phải đặt chân lên đất A Phú Hãn. Nếu không chiếm đất dành dân, Mỹ chỉ còn cách tiến công bằng các trận biệt kích, đánh chớp nhoáng rồi mau mau rút trước khi quá muộn chăng". Biệt kích kiểu này nên gọi là đánh trộm thì đúng hơn, nó an toàn và giới hạn tổn thất. Nhưng xin hỏi đánh kiểu đó thì làm sao lật đổ được Taliban ở một nước địa hình quái gở như A Phú Hãn"

Muốn đánh Taliban, Mỹ phải dùng một chiến thuật quen thuộc trong binh pháp vẫn gọi là "vận động chiến", hay chiến tranh di động. Nhưng đây là thứ vận động chiến khác hẳn những gì đã có. Nó khác vì hai yếu tố căn bản. Thứ nhất là đối tượng để đánh. Kẻ thù của Mỹ là một nhóm người ẩn hiện như ma, bọn đầu não chỉ huy chỉ có vài người, chúng dễ tản mát và chui rúc vào những hang ổ cá nhân khó kiếm. Quân của chúng không có nhiều, nhưng đều là những kẻ cuồng tín, quyết liệt và hy sinh đến độ cao nhất, chúng xuất trận để giết rồi chết luôn. Chiến thuật của chúng còn hơn là chiến thuật biển người của Cộng sản thời trước. "Biển người" là sự hy sinh ồ ạt của đám đông, sự hy sinh này chỉ bùng lên nhờ tinh thần tập thể khích lệ lẫn nhau, làm gương hy sinh cho nhau để tạo trạng thái mê loạn trong chốc lát. Quân của khủng bố khủng khiếp hơn nhiều vì đó là sự hy sinh đơn độc của một cá nhân hay một nhóm vài ba người có ý chí quyết tử được nung nấu từ nhiều năm liền chớ không phải bột phát nhất thời. Bởi vậy không thể chờ đợi chúng tập trung đánh du kích. Chúng còn hơn du kích. Chúng không dại mà tụ lại nổ súng để làm mồi cho phi pháo Mỹ. Chúng chỉ xuất hiện để đánh một đòn duy nhất và khi thấy chúng lộ hình là lúc đã quá muộn cho Mỹ.

Yếu tố thứ hai là vũ khí hiện đại, khác hẳn các loại vận động chiến thông thường. Đây không phải là loại vận động chiến Mỹ đã áp dụng với các đoàn cơ giới thần tốc ở các vùng sa mạc miền Nam Iraq một chục năm trước đây. Địa hình A Phú Hãn rất hiểm hóc, đó là "địa bất lợi" cho mọi loại quân từ ngoài tiến công. Chiến xa và thiết giáp nặng đều vô dụng ở vùng núi non hiểm trở quanh Kabul và ở miền Bắc A Phú Hãn. Còn miền Nam là sa mạc, không có ai để đánh. Nhưng không nên có ảo tưởng có thể dùng bộ binh chiếm đóng và lập căn cứ trường kỳ ở vùng này. Sa mạc là một bãi sa lầy chiến lược. Mỹ có nhiều loại quân đặc biệt vũ khí hiện đại, để đánh vận động chiến ở A Phú Hãn. Không đánh theo kiểu biệt kích đến rồi đi ngay, mà phải ở lại trong thời gian đủ để thám thính và tiêu diệt. Phải di động liên tục bằng trực thăng từ nơi này qua nơi khác và có khi phải sẵn sàng làm mồi nhử bọn quyết tử. Đây là một thứ "siêu vận động chiến", nhưng rất gian nan, vì không nên quên quân khủng bố cũng có nhiều loại cao xạ cá nhân bắn hạ phi cơ, kể cả phi đạn "tầm nhiệt" Stringer mà chính Mỹ năm xưa đã viện trợ cho du kích đánh Liên Xô.

Mỹ đã có nhiều loại quân thuộc các binh chủng để sử dụng trong chiến thuật này. Mỹ có Biệt kích "mũ xanh" và Biệt động quân của Lục quân, có Lực lượng đặc biệt của Không quân, SEAL của Hải Quân và các toán tác động Delta kiêm xung kích và tình báo...Một tuần trước đây, tôi đã viết tình báo là quan trọng nhất trong trận đánh khủng bố, tình báo chiến lược cũng như tình báo chiến thuật. Trong cuộc vận động chiến ở A Phú Hãn, tình báo chiến thuật và truyền tin hiện đại rất cần. Mỹ có rất nhiều loại phi cơ do thám, cả không người lái lẫn có người lái. Bay cao có U2 ngoài tầm súng của địch, nhưng trong vận động chiến thời nay cần phi cơ bay thấp như loại hiện đại "Predator". Khi đã có đụng độ, các loại thám thính có người lái rất cần. Mỹ có nhiều loại phi cơ này, như ES lớn bằng chiếc phi chở khách Boeing 727, trên là cả một bộ tham mưu với máy móc liên lạc hiện đại nhất. Ngoài ra còn có những loại mới ký hiệu bằng những chữ tắt như E8, JS. EA...Dùng loại "thám nhìn" và "thám nghe" điện tử sẽ cô lập những tên chỉ huy ẩn núp trong hang núi. Chúng sẽ không dám dùng một thứ máy móc truyền tin nào, kể cả loại hiện đại nhất.

Trận đánh A Phú Hãn là trận đầu, nếu không loại trừ được Taliban, trận đánh coi như thất bại. Trận đầu mà thua là toàn bộ cuộc chiến chống khủng bố trên khắp thế giới sẽ không có hy vọng thắng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Truyện thơ Nôm Bạch Viên Tôn Các bắt đầu bằng chuyện thầy Huyền Trang tìm được ngôi chùa ưng ý trong rừng để ẩn tu. Một con vượn bạch đến giúp thầy chuyện quét tước nhang đèn trong chùa. Ngày kia vượn bạch cởi lớp thành một cô gái đẹp
trích từ tuyển tập Mê Cung của nhà văn Đào Văn Bình. Mê Cung là một tuyển tập truyện ngắn hoàn toàn hư cấu nhưng mang tính tư tưởng và triết lý. Nói “hư cấu” nhưng đều dựa vào những sự kiện có thật trong cuộc sống
Những dấu chỉ chế độ cộng sản Hà Nội đến hồi cáo chung, qua hình ảnh không một lãnh tụ cộng sản nào trước đại hội XII, không bêu xấu nhau và nay đến đại hội XIII, họ đào huyệt chôn sống đồng chí mình cho bất đắc kỳ tử về các tội danh tham nhũng, dâm ô... quả thật, trong khi đào mồ chôn chủ nghĩa tư bản những người cộng sản tự chôn chính mình. Cộng sản Trung Quốc đang nuốt chửng Cộng sản Việt Nam!
Phật Giáo như một con khổng tượng đang ngủ và khi nó thức giấc, sẽ đem lại hòa bình vĩnh cửu cho nhân loại và chúng sinh Tam Giới. Nêu trên là thiển ý của một Phật tử tuy đã quy y Tam Bảo nhưng không hiểu biết nhiều về Phật Pháp. Dĩ nhiên có điều đúng và có điều sai. Hoặc có điều chưa thi hành được trong thời điểm này, nhưng trong tương lai có thể. Nếu có điều mạo phạm mong Chư Tôn Đức niệm tình tha thứ.
Chủ đề của ĐHTC lần thứ 7 năm 2019 là “Tinh Thần CVA Qua Các Thời Đại” nhằm nói lên lòng yêu nước thiết tha, tinh thần bất khuất trước bạo lực, ý chí sắt đá chống ngoại xâm phương Bắc, cùng sự hy sinh vô bờ bến của bao thế hệ Bưởi-CVA từ ngoài Bắc vào trong Nam để bảo vệ quê hương Việt chống lại giặc cộng
Tháng 9 năm 2019, là tháng Mỹ thách thức tối đa Trung Cộng ở Biển Đông bằng tàu chiến súng ống, hoả tiễn, hải quân sẵn sàng tác chiến. Còn TC thì tỏ ra tức giận, phản đối chiếu lệ, đánh võ mồm, chớ không dám có hành động quân sự ngăn chận, xung đột nào.
không có một thái độ nào thuộc về tinh thần dân tộc có thể thay đổi sự thật là sự sụp đổ của Đảng hiện ra gần hơn bất cứ lúc nào kể từ khi thời đại Mao kết thúc
Người Việt tiếp tục bỏ nước ra đi, đảng viên cộng sản muốn diễn biến hòa bình, dân thì nghèo, xã hội khủng hoảng, đất nước đối mặt với chiến tranh, nếu có một cuộc trưng cầu dân ý chắc có tới 99,99% người Việt muốn thay đổi thể chế. Nhưng tại sao đến 99,99% muốn có tự do mà tình trạng chính trị tại Việt Nam vẫn như cũ.
Chỉ cẫn giữ lại “700 KG ma túy bắt được tại Nghệ An” cũng dư sức cho người dân địa phương “xoá đói giảm nghèo” rồi. Thiệt là ơn Bác. Nếu không nhờ Người tìm đường qua nước bạn để nhận chỉ thị từ Mao Chủ Tịch, hồi giữa thế kỷ trước, nay làm sao có lối khiến cả tấn ma túy lọt vô được quê choa
Trận Chiến của Đặng Tiểu Bình, hay Cuộc Chiến Tranh Tàu Việt 1979-1991 - Bộ chỉ huy tiền phương Quân khu Quảng Châu ban hành một chỉ thị rất chi tiết yêu cầu các binh sĩ phải thật chú ý đến 5 vấn đề khi họ chuẩn bị cho cuộc xâm lăng Việt Nam


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.