Hôm nay,  

Vận Động Chiến

29/09/200100:00:00(Xem: 6770)
Mỹ sẽ đánh A Phú Hãn nhưng đánh cách nào" Để trả lời câu hỏi này tôi thiết nghĩ nên nói đến những điều Mỹ không nên làm. Thứ nhất, Mỹ không nên - và có lẽ cũng không thể - đánh để chiếm đóng đất nước này. Mỹ nên tránh những vết xe đổ thời cận đại. Thế kỷ thứ 19, Đế quốc Anh đã toan xâm chiếm nước này để ngăn chặn ảnh hưởng của Nga hoàng xuống Nam Á, nhưng sau khi đại quân Anh bị tàn sát, mộng ước này đã phải từ bỏ vào năm 1839. Sau Thế chiến II, Anh rút khỏi bán đảo Ấn Độ, ảnh hưởng của Liên Xô đã có ở A Phú Hãn nhưng rất lỏng lẻo. Sau khi Liên Xô bất hòa với Trung Quốc, Hồng quân Xô Viết tiến chiếm A Phú Hãn năm 1979, nhưng 10 năm sau chịu không nổi, chết đến 150,000 quân, nên phải bỏ của chạy lấy người.

Không thể dùng Không quân Chiến lược, B-52 vô ích lại thiếu căn cứ thuận lợi. Không quân Chiến thuật thích ứng nhất, nên sử dụng tối đa các loại trực thăng võ trang hạng nặng. Giới hạn việc sử dụng những căn cứ tạm thời "đi mượn" của các nước Trung Á và cả Hồi quốc, vì đó là những mục tiêu thuận tiện nhất cho loại ôm bom quyết tử đánh phá. Chiến đấu-oanh tạc cơ cần được tiếp tế trên không để dùng căn cứ chủ yếu là các hàng không mẫu hạm. Mục tiêu cuộc chiến mới của Mỹ là đánh khủng bố, nhưng sự thật vẫn là phải tiêu diệt chế độ Hồi giáo quá khích Taliban. Bởi vậy không thể từ ngoài biển bắn phi đạn và dùng oanh tạc cơ "trải thảm bom" như đánh Saddam Hussein ở Iraq, người lính Mỹ phải đặt chân lên đất A Phú Hãn. Nếu không chiếm đất dành dân, Mỹ chỉ còn cách tiến công bằng các trận biệt kích, đánh chớp nhoáng rồi mau mau rút trước khi quá muộn chăng". Biệt kích kiểu này nên gọi là đánh trộm thì đúng hơn, nó an toàn và giới hạn tổn thất. Nhưng xin hỏi đánh kiểu đó thì làm sao lật đổ được Taliban ở một nước địa hình quái gở như A Phú Hãn"

Muốn đánh Taliban, Mỹ phải dùng một chiến thuật quen thuộc trong binh pháp vẫn gọi là "vận động chiến", hay chiến tranh di động. Nhưng đây là thứ vận động chiến khác hẳn những gì đã có. Nó khác vì hai yếu tố căn bản. Thứ nhất là đối tượng để đánh. Kẻ thù của Mỹ là một nhóm người ẩn hiện như ma, bọn đầu não chỉ huy chỉ có vài người, chúng dễ tản mát và chui rúc vào những hang ổ cá nhân khó kiếm. Quân của chúng không có nhiều, nhưng đều là những kẻ cuồng tín, quyết liệt và hy sinh đến độ cao nhất, chúng xuất trận để giết rồi chết luôn. Chiến thuật của chúng còn hơn là chiến thuật biển người của Cộng sản thời trước. "Biển người" là sự hy sinh ồ ạt của đám đông, sự hy sinh này chỉ bùng lên nhờ tinh thần tập thể khích lệ lẫn nhau, làm gương hy sinh cho nhau để tạo trạng thái mê loạn trong chốc lát. Quân của khủng bố khủng khiếp hơn nhiều vì đó là sự hy sinh đơn độc của một cá nhân hay một nhóm vài ba người có ý chí quyết tử được nung nấu từ nhiều năm liền chớ không phải bột phát nhất thời. Bởi vậy không thể chờ đợi chúng tập trung đánh du kích. Chúng còn hơn du kích. Chúng không dại mà tụ lại nổ súng để làm mồi cho phi pháo Mỹ. Chúng chỉ xuất hiện để đánh một đòn duy nhất và khi thấy chúng lộ hình là lúc đã quá muộn cho Mỹ.

Yếu tố thứ hai là vũ khí hiện đại, khác hẳn các loại vận động chiến thông thường. Đây không phải là loại vận động chiến Mỹ đã áp dụng với các đoàn cơ giới thần tốc ở các vùng sa mạc miền Nam Iraq một chục năm trước đây. Địa hình A Phú Hãn rất hiểm hóc, đó là "địa bất lợi" cho mọi loại quân từ ngoài tiến công. Chiến xa và thiết giáp nặng đều vô dụng ở vùng núi non hiểm trở quanh Kabul và ở miền Bắc A Phú Hãn. Còn miền Nam là sa mạc, không có ai để đánh. Nhưng không nên có ảo tưởng có thể dùng bộ binh chiếm đóng và lập căn cứ trường kỳ ở vùng này. Sa mạc là một bãi sa lầy chiến lược. Mỹ có nhiều loại quân đặc biệt vũ khí hiện đại, để đánh vận động chiến ở A Phú Hãn. Không đánh theo kiểu biệt kích đến rồi đi ngay, mà phải ở lại trong thời gian đủ để thám thính và tiêu diệt. Phải di động liên tục bằng trực thăng từ nơi này qua nơi khác và có khi phải sẵn sàng làm mồi nhử bọn quyết tử. Đây là một thứ "siêu vận động chiến", nhưng rất gian nan, vì không nên quên quân khủng bố cũng có nhiều loại cao xạ cá nhân bắn hạ phi cơ, kể cả phi đạn "tầm nhiệt" Stringer mà chính Mỹ năm xưa đã viện trợ cho du kích đánh Liên Xô.

Mỹ đã có nhiều loại quân thuộc các binh chủng để sử dụng trong chiến thuật này. Mỹ có Biệt kích "mũ xanh" và Biệt động quân của Lục quân, có Lực lượng đặc biệt của Không quân, SEAL của Hải Quân và các toán tác động Delta kiêm xung kích và tình báo...Một tuần trước đây, tôi đã viết tình báo là quan trọng nhất trong trận đánh khủng bố, tình báo chiến lược cũng như tình báo chiến thuật. Trong cuộc vận động chiến ở A Phú Hãn, tình báo chiến thuật và truyền tin hiện đại rất cần. Mỹ có rất nhiều loại phi cơ do thám, cả không người lái lẫn có người lái. Bay cao có U2 ngoài tầm súng của địch, nhưng trong vận động chiến thời nay cần phi cơ bay thấp như loại hiện đại "Predator". Khi đã có đụng độ, các loại thám thính có người lái rất cần. Mỹ có nhiều loại phi cơ này, như ES lớn bằng chiếc phi chở khách Boeing 727, trên là cả một bộ tham mưu với máy móc liên lạc hiện đại nhất. Ngoài ra còn có những loại mới ký hiệu bằng những chữ tắt như E8, JS. EA...Dùng loại "thám nhìn" và "thám nghe" điện tử sẽ cô lập những tên chỉ huy ẩn núp trong hang núi. Chúng sẽ không dám dùng một thứ máy móc truyền tin nào, kể cả loại hiện đại nhất.

Trận đánh A Phú Hãn là trận đầu, nếu không loại trừ được Taliban, trận đánh coi như thất bại. Trận đầu mà thua là toàn bộ cuộc chiến chống khủng bố trên khắp thế giới sẽ không có hy vọng thắng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hàng trăm người Việt đã tập trung biểu tình chống CSVN vi phạm nhân quyền trước trụ sở Liên Hiệp Quốc tại Geneva, Thụy Sĩ, nhân dịp kiểm điểm định kỳ của cơ quan quốc tế này, theo bản tin của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) cho biết hôm 22 tháng 1.
Tôi ước mong cuối cuộc đời xin một lần được đưa em về Nha Trang, quê Mẹ mình hiền hòa và thơ mộng, để em có dịp ngồi trên con đò nhỏ xuôi theo dòng sông Cái trong xanh, con đò lờ đờ trôi dọc theo bờ cỏ dại, chen giữa những hàng dừa chi chít, rũ lá rợp trời, trên đường về Lư Cấm, để thăm mộ Mẹ, trong dịp Xuân Về Tết Đến năm nay.
Hoa là hình ảnh gắn liền với Tết. Hoa là hy vọng, là ước mơ cho trọn năm sắp tới… Báo Người Đưa Tin kể chuyện hoa Đà Nẵng… Còn 2 tuần nữa là Tết Nguyên đán Kỷ Hợi 2019 sẽ chính thức gõ cửa. Tuy nhiên, ngay từ giây phút này, người dân trồng hoa làng Vân Dương, xã Hòa Liên, huyện Hòa Vang, TP Đà Nẵng đã tất bật chăm bón những khâu cuối cùng để chuẩn bị phục vụ hoa dịp Tết. Năm nay làng hoa Vân Dương trồng chủ yếu các loại hoa cúc, hoa trạng nguyên, hoa ly, hoa mào gà, dạ yến thảo, hướng dương… Hoa cúc thì nhập giống của Đà Lạt, hoa ly thì lấy giống ở Hà Lan, các loại hoa khác đa số nhập giống từ TP. SG.
Tác giả cùng hai con gái tới Mỹ ngày 27 tháng Bảy năm 2001 theo diện đoàn tụ. Mười sáu năm sau, bà là chủ tiệm Nails ở Texas và kết hôn với một người Mỹ. Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải Danh Dự năm thứ mười chín, 2018. Bài viết sau đây được trích từ báo xuân Việt Báo Tết Kỷ Hợi 2019, hiện đang phát hành khắp nơi.
Kiều khuyên Từ Hải ra hàng nên Từ bị phục binh vì Tôn Hiến bội hứa. Từ chết đứng như một cột trụ chống trời. Kiều khóc than thì thây Từ mới ngã xuống. Câu cảm động nhứt đoạn nầy là : Tôi tưởng vậy có đâu hay vậy!
Trong kho tàng văn chương truyền khẩu hay huyền thoại Việt Nam đã có nhiều chuyện duyên-nợ.
Lâu nay, trong tiếng gào khóc của người dân oan khắp ba miền đất nước, hoà trong nước mắt bao giờ cũng có những kể lể, trách mắng, đầy phẫn uất với tiếng “nó”: nó đến kìa; nó rình rập; nó ác lắm;… hay chúng nó tàn nhẫn lắm!
Bún chả, hay mì quảng? Đó là câu hỏi sẽ được TT Donald Trump và Chủ tịch Bắc Hàn Kim Jong Un trả lời. Hỏi cách khác: Hà Nội hay Đà Nẵng?
SEOUL - Trong lúc 2 bên chuẩn bị đối thoại Trump-Kim thứ nhì, các nhà nghiên cứu Hoa Kỳ loan báo khám phá thêm 1 căn cứ phi đạn bí mật tại Bắc Hàn, là 1 trong 20 địa điểm không khai báo.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.