Hôm nay,  

Đi Nước Đôi

12/10/200100:00:00(Xem: 10287)
Đi đu dây là nghề của người hát xiệc. Đi nước đôi là nghề của CS Hà nội vừa học vừa làm để sống cuộc sống bơ vơ sau khi Thiên đường Liên xô sụp đổ. Nhưng cuộc khủng bố 911 kinh thiên động địa ở Mỹ đưa CS Hà nội vào thế kẹt, tiến thối lưỡng nan, thân thù lẫn lộn. Một mặt, TT Bush vạch một lằn ranh rõ rệt: các nước trên thế giới hoặc về phe chống khủng bố, hoặc về phe khủng bố. Mặt khác, Đảng CSVN còn nhiều đảng viên "chống Mỹ cứu nước" nặng quá khứ căm thù, khiến lời nói và việc làm rất ư lấn cấn, công luận thế giới vạch trần, có thể gây hiểu lầm tai hại cho dân, cho nước Việt.

Kiểu đi nước đôi của CS Hà nội bộc lộ qua cách chia buồn nhẹ tình cảm con người, nặng ngoại giao chiếu lệ của nhân vật số 2 thay vì số 1, bằng công hàm thay vì viếng thăm, trực tiếp thăm hỏi. Và trong việc thay vì tá tha nhân chi thủ (mượn tay người khác), CS Hà nội lại tá thân nhân chi thủ (mượn tay người thân) để trả mối hận thù thăm căn cố đế đối với Mỹ đang tang gia bối rối. Trả lời cuộc phỏng vấn của một hảng tin Đức, Sinh viên Hà nội - đại đa số là đoàn viên CS - và dân có tuổi Hà nội, đại đa số là cán bộ hưu, tỏ ra " hồ hởi, phấn khởi" trước việc Mỹ bị khủng bố, cho rằng đáng đời Mỹ, nước xưa đã trải thảm bom xuống Hà nội, nước gần đây đã chứa chấp "Việt kiều" đem mìn "khủng bố" [sic] sứ quán VNCS ở Thái lan. Kiểu cách làm ăn xem thường dư luận ấy không qua mắt được nhân dân và thế giới. Ai còn lạ gì Đoàn viên Thanh Niên CS là cánh tay mặt của Đảng; cán bộ đảng viên hưu là hưu chức quyền chớ không hưu sinh hoạt đảng, tổ chức phân công là phải chấp hành. Ai cũng biết ở xứ CS không có người dân thường nào được tiếp xúc với truyền thông nước ngoài; không người dân nào được phát biểu và phổ biến trên "báo đài" của Đảng và Nhà Nước VNCS.

Kiểu đi nước đôi của CS Hà nội bộc lộ càng rõ hơn trong lời phát biểu lấn cấn của những nhân vật CS. Báo Quân Đội Nhân dân, tiếng nói chánh thức của Quân Uûy Trung ương và Quân đội của VNCS, viết "Tấn công vào một nước có chủ quyền không phải là một giải pháp chống khũng bố". Rõ là một lời buộc tội gián tiếp Anh Mỹ trong việc làm mà hầu như các nước trên thế giới đều ủng hộ.

Cưu Đại Tướng Văn tiến Dũng đổ thêm dầu vào lửa Mỹ đang cháy rực trời A Phú Hãn. Ông tiên đoán Mỹ sa lầy. Chưa đủ, còn tố giác Mỹ lợi dụng cuộc chiến chống khủng bố để tiến vào Nam Á. Báo Thanh niên của Đảng truyền bá trong nước, và hãng tin Nhựt Kyodo báo khắp hoàn cầu. ĐT Dũng nói thế là gián tiếp đâm sau lưng chiến sĩ Anh Mỹ vì hai nước này cố gắng khu trú hóa cuộc chiến, đánh Taliban đồng lõa và Bin Laden chánh phạm khủng bố, chớ không đánh các nước và nhân dân theo đạo Hồi. Lời của Tướng Dũng trực tiếp thúc giục các nước Hồi giáo kết họp, điều mà Bin Laden đang cần để vận động thánh chiến.

Cánh chánh trị cầm quyền CSVN nổi gai ốc trước những lời nổ như đại pháo Quân đội. Họ sợ bao nhiêu công trình lâu nay chạy chọt để kết thân với Mỹ trong kinh tế, ngoại giao, thành mây khói nên tìm cách làm nhẹ lại.

Ngay buổi chiều ngày báo Quân Đội phát hành, Bộ Ngoại Giao VNCS ra thông báo nói xa nói gần việc ủng hộ công cuộc chống khủng bố với điều kiện phải đặt dưới sự lãnh đạo của Liên Hiệp Quốc. Nhưng thông báo vẫn nhấn mạnh và xoáy sâu, "cuộc chiến diễn ra sẽ đe dọa nghiêm trọng đến sinh mạng người thường dân vô tội." Kiểu nói nước đôi đó làm cho người ta nghĩ CSVN không ủng hộ cuộc chiến do Anh Mỹ đang làm mà còn cáo buộc cuộc chiến của Mỹ sẽ giết thường dân vô tội.

Thủ Tướng Phan văn Khải đang công du Aâu châu cũng tuyên bố đại ý như thế nhưng làm nổi bật sự chết chóc thường dân do bom Mỹ trải thảm thời Chiến tranh VN. Nói thế là đả phá chánh nghĩa Mỹ, chỉ đánh Taliban, Bin Laden, không đánh con người và đất nước A phú Hản.

Ngần ấy hành động và lời nói của CS kể trên đã làm công luận thế giới liệt VNCS là một trong bốn nước duy nhứt trên thế giới công khai lên tiếng phản đối chiến dịch chống khủng bố được hầu như tất cả các nước trên thế giới ủng hộ. Chúng cũng khá đủ để chứng minh sự lấn cấn của Đảng CSVN và trò chơi di đu dây đang có phản tác dụng.

Nguyên do có thể tìm trong nội bộ Đảng. Thứ nhứt đường lối cố hữu của Đảng CSVN là chống Tây phương xen vào các nước. Thứ hai, số đảng viên của thời chống Mỹ cứu nước còn nhiều trong Đảng. Quá khứ căm thù Mỹ còn đè nặng, nổi sợ bị Mỹ đánh chưa rời não trạng họ. Tư duy CS thời Chiến tranh Lạnh chưa đổi thay. Cảm quan thù ghét Mỹ chi phối mạnh hơn sự kiện là quyền lợi hiện tại sờ mó được như kinh tế, viện trợ khi đi với Mỹ. Phe giáo điều, bảo thủ còn mạnh hơn phe trẻ cấp tiến, Đổi mới.

Sự kiện cũng cho thấy rõ quyền lợi VNCS có với các nướïc Hồi giáo chẳng qua là "xuất khẩu lao động" để giúp việc nhà cho người giàu có Hồi giáo hay cùng lắm là bán được một số nhỏ gạo. Quá nhỏ so với quyền lợi khi chơi với Mỹ.

Nhưng lời nói và hành động con người nhiều khi " có những lý do mà lý trí không biết được." CS cũng là con người, lại là người thuộc Đảng cầm quyền độc tài toàn trị, nên hành động lớn mạnh hơn trong vai trò con thò lò hai mặt. Dám làm dám chịu đã đành. Ai làm nấy chịu là đúng. Chỉ tội la tội cho nhân dân VN, không làm mà phải lãnh đủ những sai lầm của Đảng. Thầy thuốc sai chết một người. Thầy giáo sai hư một lớp. Đảng cầm quyền làm chánh trị sai hại một dân tộc!

Tôi chỉ kinh ngạc khi nghĩ tới má chạy vào vùng bom đạn để cứu đứa con gái mới hai tháng. Đây là câu chuyện đầu tiên về đời mình tôi được biết – câu chuyện của một đứa bé kẹt ở khúc quanh lịch sử; câu chuyện về tình thương vô điều kiện của người mẹ dành cho đứa con; và câu chuyện trong giờ phút đất nước đổi chủ
Năm đầu tiên vào Sài gòn, tôi được anh chở trên chiếc vespa cà tàng đi khắp nơi. Anh đã giúp tôi chuẩn bị tốt cho kỳ thi vào Cao đẳng Mỹ Thuật Sài gòn dù về sau tôi không theo đuổi nghệ thuật hội họa... Kỷ niệm với anh Du Tử Lê tôi không bao giờ quên và chúng tôi thường nhắc lại mỗi khi ngồi uống café rồi cười với nhau
Đến Ai Cập và Jordan, chúng tôi tự sắp xếp chương trình thăm những nơi mình muốn. Qua Do Thái mấy ngày đầu tự lên lịch tham quan, sau đó nhập vào đoàn người đến từ Mỹ và Úc, trong chuyến hành hương do linh mục Dòng Tên Nguyễn Tầm Thường hướng dẫn.
Tướng Khuyên còn ở Sài Gòn đến ngày 28 tháng 4/1975 mới ra đi. Ông đã ra đi trong khi Sài Gòn đang cơn hấp hối vô phương cứu vãn nổi. Tới Mỹ, Ông xuất gia và tu hành lặng lẽ trong một ngôi chùa cũng lặng lẽ ít đồng hương lễ lạc. Kiếm sĩ Đặng Dung ngày xưa cũng sống như vậy
Truyện Thạch Sanh Lý Thông lưu truyền trong dân gian dưới hình thức chuyện kể truyền miệng chắc có đã lâu. Phải hiện hữu trước khi ông Dương Minh Đức đưa bản văn sáng tác của mình sang bên Quảng Đông khắc ván cũng như từng đưa vài chục tác phẩm khác của nhóm nhờ đó miền Nam Kỳ Lục tỉnh có được một số tác phẩm Nôm đáng kể mà người nghiên cứu Nôm thường gọi là Nôm Phật Trấn
Nhật Bản: Người Việt đứng đầu danh sách người ăn cắp đến từ nước ngoài. Năm 2017, khoảng 260 000 người Việt sống tại Nhật Bản, tăng 8 lần so với 2008. Tội phạm trong Cộng Đồng Việt cũng tăng. Thống kê tại Nhật cho thấy năm 2017, số tội phạm gốc Việt là 5140, chiếm hơn 30% tổng số tội phạm
đài phát thanh yêu cầu người dân phải về nhà trước 23 giờ để đợi thông báo quan trọng. Lúc 2 giờ ngày 22.09.1975, đài loan tin về quy định đổi tiền và kéo dài thời gian giới nghiêm đến 11 giờ sáng. Thời gian đổi tiền sẽ bắt đầu vào lúc 11 cho đến 23 giờ cùng ngày, tức chỉ có 12 giờ đồng hồ để hoàn thành việc thu và đổi tiền
người có danh, có chức mới viết hồi ký khi về già. Tôi chỉ là một nhà giáo bình thường, chẳng có gì to lớn cả, nên chẳng bao giờ nghĩ đến việc tự viết về mình. Tuy nhiên, qua bao năm sống còn, nghĩ lại mình cũng còn những điều đáng nhớ
Trong thời đại ngày càng gia tăng sự bất ổn và bất an trên khắp toàn cầu, lời Phật dạy về bình đẳng, tôn trọng và hiểu biết nhau ngày phù hợp đối với tất cả những ai muốn thiết lập một thế giới tốt đẹp và hòa bình.
Nhắc đến biến cố 30 tháng 4 năm 1975 thì người Việt sống ở hải ngoại đều bùi ngùi thương cảm khi nhắc đến cái chết oai hùng của 5 vị tướng đã tự tử trong thời gian kể trên. Nay tôi xin góp nhặt tin tức được kể lại từ nhiều người thân cận tướng Nguyễn Khoa Nam về cuộc sống đời thường của ông
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.