Hôm nay,  

Cuối Năm Nói Thầm

17/01/200400:00:00(Xem: 3045)
Tuần tới là Tết rồi.
Năm nay là năm Giáp Thân. Năm Thân là năm gợi nhớ nhiều đau buồn cho nhiều gia đình. Nhớ năm Mậu Thân 1968 ba mươi mấy năm về trước. Mà thôi. Nhắc lại làm gì!
Tết thì phải nói chuyện vui, tươi, mạnh, khoẻ, trẻ, đẹp. Phải hông nà.
Cả tuần nay trên đường đi làm thường nghe nhạc trong radio. Những bản nhạc Xuân nhạc Tết hay quá trời. Năm nào cũng nghe lại mà lần nào cũng làm cho mình ứa nứơc mắt nhớ nhà nhớ quê hương nhớ tuổi thơ đã qua đi...
Bởi người ta nói nhạc hay bất hủ, giọng ca vượt thời gian, vượt không gian là đúng quá.
Xuân đã đến rồi gieo khắp nơi ngàn muôn tiếng cười....
...
Ngày thắm tươi bên đồi Xuân mới...
...
Xuân vừa về trên bải cỏ non...
...
Mùa xuân cho lá đơm bông cho cành thêm nụ cho hoa hé môi…
Mùa xuân có nắng vàng ấm áp. Những trái tim đông lạnh cũng phải tan ra …
Nói về chuyện lạnh lẻo tôi nhớ tới nguờI bạn xa xăm.
Bạn tôi, từ xứ Hoà Lan buốt giá tuyết mịt mù rơi lạnh duới số không.
Hồi gần cuối năm nguời bay qua Cali nắng ấm quanh năm.
Đã cho số điện thoại, chừng nào bạn vàng tớI đây, khi rảnh rổi thì gọi để gặp nhau đi ăn tô phở nóng. Vậy mà, đợi hoài đợi huỷ điện thoại không thấy reng.
Thèm phở muốn chết cũng hổng dám đi ăn, đợI bạn gọi đặng đi cho vui. Đợi hoài!
Bạn nói rằng, sẽ qua San Jose thăm gia đình nguời chị trước rồi mới đi đâu thì đi. Biết là chị em xa vắng lâu ngày thế nào bà chị cũng giử riệt ông em dẫn đi du lịch cùng chỗ, họa hoằn lắm mớI còn chút thì giờ cho bạn gặp mình.
Hổng sao. Hiểu mờ. Máu đặc hơn nuớc lã. Đợi đuợc mờ.
Tôi hình dung ra cảnh hai chị em trong bản nhạc “ Còn thưong rau đắng mọc sau hè”
..... mẹ kiêu cậu tới gần, biểu cậu ngồi, mẹ nhổ tóc sâu, hai chị em, tóc bạc như nhau...
Chưa từng gặp mặt bạn và bạn cũng ít khi nào diễn tả cái dung nhan của bạn nên không biết tóc bạn có bạc hay chưa. Chỉ “đán” thôi hà.
Đợi. Có biết đâu y ta đi chơi đã đời, có ghé qua Los, có đi Phước Lộc Thọ, “ăn phở”!!! mà chớ thèm kêu mình một tiêng!
Ừ, có kêu chớ, mà kêu sau ba tuần, sau khi đã trở về băng sơn nuớc Hòa!

Nghe tiếng nói trong điện thoại, trong trẻo, trẻ trung, lạ hoắc, tuởng anh chàng nào kêu chọc ghẹo, tính mở miệng gây rồi chớ, nhè đâu là bạn vàng.Tại vì, đã quen nhau hơn bốn năm mà chưa từng gặp mặt, chưa từng nghe tiếng nói của nhau làm sao biết y kêu"
“ Chị đó phải hông"”
“ Dạ phải. Xin lôỉ ai ở đầu dây"”
“ Dạ tui, em nè. bạn chị chớ ai. Bạn ở Hoà Lan nè”
“ A…ờ… anh… (nghĩ thầm, sao anh Hai xưng em với mình vậy cà" bộ khớp hả" ha ha ha…) Tôi khẩu cung tiếp:
“ Anh đang ở đâu đó" Ủa mà sao hổng thấy anh gọi vậy" Đợi hoài”
“À, tui đang ở Hoà Lan”
“Ủa. Anh về bển hồi nào" Tụi tui đợi hoài hổng thấy anh kêu. Sao vậy" Rồi bây giờ đi mất đất! Về nhà rồi mới kêu!”
Tiếng bên kia đầu dây cuời hề hề…
“ Xin lổi xin lổi. Tại vì chị em tui lâu ngày hổng gặp, dẫn tui đi chơi miết, hổng có thì giờ kêu cho chị nữa.”
Thế rồi anh kể nào là Cali vui quá, làm ăn mạnh quá, thiệt đúng là chổ làm ăn.
“Hùhm. Làm ăn chẵng làm ăn. Hổng làm lấy gì ăn. Hổng làm thì ngồi đó ngó à"""”
Y còn nói ngày chót chị y hỏi nghe nói cậu tính đi thăm bạn bè gì đó, sao hổng thấy đi thăm nguời ta"
Y nói thôi thôi không đủ thì giờ, để kỳ sau.
Rồi còn kể là có gặp ông bạn củ hồi còn trong quân đội. Ổng nghe nói xứ Hoà Lan lạnh lắm ổng mua tặng cho cái nón. Chà, đội vô chắc cũng giống giống như Thám tử Lê Phong lắm chớ bộ. Ông bạn nói thêm: “Cho mầy ấm mỏ ác. Tóc đở bị rụng. Mầy nhuộm tóc đi rồi tao kiếm cho một bà”
Ối giời ơi! Không có thì giờ đi thăm mình, để cho mình ngóng gió, nhịn thèm tô phở, nhưng người ta có thì giờ đi San Jose, đi Los coi cải luơng nghe bài Xàng Xê Líu, “ ốc tỏ tình với cua” nghe sáu câu vọng cổ vô hò xuống cống... mùi rụng rún... đi San Francisco, đi tuốt lên tận xứ núi cao rừng rậm (bộ tính kiếm con dã nhơn Big Foot hả"” để coi hoa anh đào nở ngắm lá vàng rơi ở Oregon! Đáng ghét chưa"
Ý mà đâu được nà. Tết, phải cử, không nên giận ghét ai hết, phải bỏ qua (đừng quên biệt hiệu của “ngộ” là xí xóa).
Vậy đó, kỳ sau (là thiên kỷ nào hở bạn") có trở qua Cali nầy, bạn vàng đừng quên tới thăm tụi tui nha, để coi coi có đúng là đội nón tóc đở rụng cở nào, nghe hông, người bạn miền băng giá"""
Phú Lâm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.