Hôm nay,  

Computer, Vi Tính Hay Vi Phân

24/05/200000:00:00(Xem: 6519)
Máy hơi nước đánh dấu cuộc Cách mạng kỹ nghệ của thế kỷ trước. Computer biểu tượng Cách mạng Tin học. Computer đem lại lợi ích lớn cho cuộc sống con người và xã hội, quá rõ rệt, miễn bàn. Nó có mặt bất cứ nơi nào con người có mặt. Tuy nhiên, huy chương nào cũng có hai mặt. Mặt trái của computer là vi phân hơn là vi tính. Vi phân vì computer đào sâu hơn hố phân chia giàu nghèo, phân biệt nam nữ, màu da và tuổi tác trong một nước và cả trên bình diện toàn cầu.
Mấy thập niên gần đây, Computers đã giúp cho một số ít người làm giàu ngoài sức tưởng ở Mỹ. Như trong Cách mạng kỹ nghệ, máy móc đã giúp những nhà sản xuất lớn, những ông chủ thị trường tập trung, tích lũy tài sản kết xù, Rockefeller, Carnegie, computers ngày nay đã tạo nên Bill Gates trở nên giàu nhứt nước Mỹ chỉ trong vài năm. Computers đã giúp cho thị trường chứng khoán kỹ thuật cao tăng 5 lần trong thập niên 1990, kéo theo các nhà đầu tư chứng khoán đã giàu lại giàu thêm. Nhưng chỉ một số ít người được hưởng tài lợi từ computers.

Đại đa số dân Mỹ thì bị thiệt thòi do mất việc làm. Mỗi lần một công ty thay đổi hệ quản trị, hệ sản xuất bằng computers là mỗi lần một số lớn nhân công mất việc. Mấy thập niên qua, hàng chục triệu việc làm đã bị computers cướp mất. Mỗi một việc mất thường là một nhân công hay đúng hơn là một gia đình Mỹ rơi vào khó khăn.

Computers còn làm cho xã hội phân hóa hơn. Năm 1999, thống kê cho thấy 30 phần trăm dân số Mỹ xài Internet. Số người sử dụng không phải là người Mỹ thông thường; họ là lớp người được ưu đãi. Trong 30 phần trăm đó, 95 phần trăm là người Mỹ trắng, 60 phần trăm là phái nam, 40 phần trăm là chuyên viên, quản trị. Computers trở nên dấu hiệu của một giai cấp ưu tú mới, như cổ áo trắng (white collar) tượng trưng cho người làm bằng trí óc, cổ xanh (blue collar), kẻ làm bằng tay chân.

30 phần trăm xài Internet mà 95 phần trăm là Mỹ trắng thì các nhóm thiểu số vốn được gọi là nhóm bị thiệt thòi (disadvantaged) trong xã hội cùng bị thiệt thòi hơn trong lãnh vực computer.
Thử bước vào một tiệm bán nhu liệu (software) sẽ thấy computers trọng nam đến mức nào. Đa số các trò chơi trên computers được thiết kế cho cu tí. Ngay ở cửa Khổng Sân Trình, Đại học Mỹ các lớp computer cũng rất vắng bóng hồng.

Còn về tuổi tác thì computer hợp với giới trẻ hơn già. Người lớn tuổi ngoài mắt yếu, dị ứng màn hình, lại được giáo dục trước khi computers ra đời, nên hòa nhập vào dòng computer cũng khó.


Computer vi phân xã hội Mỹ là thế! Nó còn tạo bất bình đẳng trên bình diện toàn cầu. Theo New York Times, năm 1997 có 175 quốc gia trên tổng số 191 quốc gia của thế giới nối mạng Internet. Số nước nối mạng thì nhiều, nhưng số người sử dụng lại rất ít, nhất là số người ở Phi châu và Á châu, hai châu chứa phần lớn nhân loại. Lý do rất dễ hiểu, đó là vùng nghèo. Lợi tức đồng niên quá thấp. Tay làm hàm nhai chưa đủ, làm sao mua nổi computer. Lý do thứ hai là trở ngại ngôn ngữ. Phát nguyên từ Mỹ, computers từ bàn phím dùng mẫu tự La tinh, đến nội dung viết nói bằng Anh ngữ, trong khi trên hành tinh nầy có 20% nhân loại nói tiếng Hoa, 6% nói tiếng I pha nho (Tây Ban Nha), và chỉ 10% tiếng Anh thôi (Peters Atlas of World, 90). Còn lại, 74% nói các ngôn ngữ khác, không phải là Anh hẳn rồi. Gút lại, trên dưới 90 phần trăm không hưởng được lợi ích Internet.

Các dữ kiện và con số trên mặt trái của computer của cuộc Cách mạng Tin học làm nhớ lại hai cuộc cách mạng nông nghiệp và kỹ nghệ trong lịch sử tiến hóa của con người. Chính sự bất bình đẳng về phân phối lợi tức tạo nên xáo trộn xã hội. Cộng sản khai thác tối đa bất bình đẵng ấy. Theo đồ thị Kuznets, bất bình đẳng lên cao nhất trong thời kỳ nông nghiệp, hay tại các quốc gia nông nghiệp. Đó là lý do tại sao Cộng sản thường làm cách mạng thành công ở xã hội nông nghiệp. Nhưng tại xã hội kỹ nghệ hóa, bất bình đẵng tăng lúc kỹ thuật thay đổi rồi giảm dần để bình lại. Nó bình lại nhờ cơ chế chánh quyền dân chủ dùng thuế khóa tái phân phối lợi tức. Giàu đóng thuế cao. Nghèo nhà nước trợ cấp qua chương trình an sinh xã hội. Đa số các quốc gia dân chủ dần dần tiến đến chế độ Nhà nước An sinh (Welfare State), hạn chế một cách êm đềm sự bất bình đẳng lợi tức giữa người giàu và nghèo. Sự giúp đỡ từ Nhà nước bắt đầu lúc đứa trẻ còn trong bụng mẹ đến khi lớn lên, nhắm mắt lìa đời. Đó là mô hình Cộng sản dùng làm chiêu bài, khẩu hiệu cho cuộc đấu tranh giai cấp. CS thất bại vì dùng võ lực, bạo lực để tiến nhanh. Dân chủ đi chậm mà chắc và bền. Các quốc gia Tây Âu từ sau Cách mạng 1789, Hoa Kỳ từ ngày lập quốc đã mấy trăm năm mới có ngày nay.

Trễ còn hơn không. CSVN có lẽ cũng nên sớm chịu khó đối chiếu lịch sử và các thể chế chính trị để tìm một hướng đi trong Thời đại Tin học nầy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hai tháng nữa mới tới Tết nguyên đán Canh Tý (2020) nhưng hàng hóa “ăn Tết, chơi Tết” nhập cảng đã rộn rịp xuất hiện trên thị trường, trong đó hàng Trung Quốc chiếm số lượng lớn
Chùa Hang, còn gọi là Phước Điền tự, là một di tích lịch sử văn hóa cấp quốc gia nằm trên núi Sam (cách cụm di tích chùa Tây An, lăng Thoại Ngọc Hầu, miếu Bà Chúa Xứ khoảng 1km), xưa nay vẫn được xem là điểm đến du lịch tâm linh không thể bỏ qua của du khách khi đến vùng Châu Đốc, theo PetroTimes.vn.
Vụ thu hoạch ốc hương năm nay, người nuôi ở thị xã Sông Cầu (Phú Yên) mừng vì sản lượng cao, thế nhưng giá lại thấp hơn năm trước, thời gian nuôi lại kéo dài nên lãi không là bao, theo Tin24H.
Westminster (Bình Sa)- - Đài Pháp Âm Phật Giáo Toàn Cầu, do Hòa Thượng Thích Thông Hải, Viện Chủ Tu Viện Chơn Không tại Hawaii và Tu Viện An Lạc tại Ventura, California, Phó Chủ Tịch Ngoại Vụ Hội Đồng Điều Hành Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ sáng lập.
Westminster (Bình Sa)- - Tại hội trường Viện Việt Học 15355 Brookhurst St., Ste. 222. Thành phố Westminster, CA 92683 vào lúc 2 giờ chiều Chủ Nhật ngày 24 tháng 11 năm 2019, một buổi ra mắt tác phẩm “Người Lính Và Quê Hương” của nhà văn Nhã Giang Thu Tâm đến từ San Jose.
Thành phố Garden Grove xin giới thiệu đến cộng đồng chương trình ‘Black Friday Goes BiGG" nhân dịp những ngày lễ cuối năm sắp đến.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Lấy phương châm “hòa bình, tự vệ” chỉ đạo, chính sách Quốc phòng mới của Việt Nam đã tăng từ 3 lên 4 “không”, đó là: không tham gia liên minh quân sự; không liên kết với nước này để chống nước kia; không cho nước ngoài đặt căn cứ quân sự hoặc sử dụng lãnh thổ Việt Nam để chống lại nước khác; không sử dụng vũ lực hoặc đe doạ sử dụng vũ lực trong quan hệ quốc tế” .
Buổi cơm tối sum họp cả nhà rất vui vẻ, sau ngày làm việc mệt mỏi nhưng khi cả nhà quây quần bên mân cơm thì tự nhiên khoẻ hẳn laị. Tài lanh miệng khen:
Vân Đồn chỉ là một địa danh nhỏ bé nằm trong vịnh Bái Tử Long, ấy vậy mà xưa nay sử sách nhắc đến còn nhiều hơn cả những vùng rộng lớn trong đất liền, bởi vì nó là một nơi hết sức trọng yếu trong việc giữ gìn lãnh thổ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.