Hôm nay,  

Làm Lại Thương Ước?

10/03/200000:00:00(Xem: 6050)
Có nên xóa bài làm lại" Đó là câu hỏi người Việt ưa sử dụng khi lật hết các lá bài trong một bàn, hoặc là khi ngã ngũ một ván cờ. Câu nói của ông Đại Sứ Pete Peterson hôm Thứ Năm có mang hình ảnh này không" Đây có phải là lời hăm dọa hay là một thực tế nêu lên để cảnh báo Hà Nội" Hay là có ai gian lận giấu bài để đến nỗi Đại Sứ Mỹ phải bảo “không ký thương ước thì thôi. Mà ký hôm nay cũng sợ là trễ rồi. Đành là tương lai họp bàn lại từ đầu cho một thương ước mới.” Nghĩa là để thích hợp với các luật mới của Tổ Chức Mậu Dịch Toàn Cầu WTO. Sự thật đơn giản chỉ vì nhà nước CSVN lạnh cẳng, không muốn rửa chân leo lên bàn thờ ngồi quá sớm.

Bản tin hôm Thứ Năm cũng dị thường ở chỗ đích thân ông Peterson cảnh cáo. Không còn kiểu lịch sự bắn tiếng như trong các bản tin trước - như “một nhà ngoại giao Hoa Kỳ giấu tên” hay là “một viên chức giấu tên của Bộ Ngoại Thương Hoa Kỳ than phiền rằng” hay là “một chuyên gia ngân hàng ngoại quốc giấu tên tại Hà Nội nói” vân vân và vân vân. Nghĩa là sốt ruột lắm rồi.

Vấn đề còn là thời điểm nữa. Một tháng trước, ông dân biểu Archer, chủ tịch Ủy Ban Chuẩn Chi Hạ Viện, dẫn phái đoàn quốc hội Hoa Kỳ về mậu dịch tới họp với các lãnh tụ CSVN. Không thấy nhúc nhích gì sau đó. Và lúc đó, Hà Nội, qua lời Phan Thúy Thanh, phát ngôn nhân Bộ Ngoại Giao CSVN, nói rằng Hà Nội sẽ gửi văn thư mời ông Dasmond, trưởng đoàn thương thuyết mậu dịch Hoa Kỳ, tới Hà Nội để bàn cho sáng tỏ vài điểm. Và vài lãnh tụ, trong đó có Trần Đức Lương sau đó cũng bảo rằng Hà Nội muốn ký thương ước với Mỹ, và muốn tiếp tục con đường đổi mới. Nhưng rồi mọi chuyện vẫn lặng như tờ. Trong khi đó thì các chuyên gia Mỹ-Việt đã ký tắt bản văn từ tháng 7.1999 rồi, lúc đó là muốn để cho các lãnh tụ ký vào tháng 9.1999 thế nhưng bất ngờ Hà Nội đổi ý. Cứ hệt như trời Hà nội chợt mưa chợt nắng có ai ngờ.

Vậy rồi bây giờ là thời điểm nào mà ông Peterson sốt ruột" Tuần sau thì Bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ William Cohen sẽ thăm Việt Nam hai ngày. Chỉ là bàn các chuyện hợp tác quân sự cấp thấp. Không có gì trầm trọng. Nhưng chỉ là cử chỉ để Trung Quốc đừng có quậy phá Đài Loan ồn ào trước ngày đảo quốc này bầu cử Tổng Thống.

Nhưng trùng hợp lúc ông Cohen đi VN cũng là lúc 170 ủy viên trung ương Đảng CSVN họp sớm bất ngờ, để bàn nghị trình cho Đại Hội Đảng 2001 và soạn danh sách 1/3 các ủy viên phải về hưu, nghĩa là lui vào bóng tối. Con số 1/3 này có nghĩa là 57 ủy viên trung ương phải về vườn. Nghĩa là, những buổi họp tuần sau sẽ rất là sát phạt, làm sao đưa phe ta vào đông, và đưa phe chúng ra sớm.

“Phe ta, phe chúng” là những ai" Đó sẽ là sự phân bố quyền lực. Phe chuyên gia đối với phe kinh điển (chuyên-hồng). Phe Miền Nam đối với phe Miền Bắc. Phe Nhà Nước đối với phe Đảng Quyền. Phe cấp tiến đối với phe bảo thủ. Phe quân sự đối với phe dân sự. Phe Phiêu, Khải, Kiệt, Mười, Anh. Và vân vân.

Peterson chắc chắn là đã có tin tình báo về buổi họp bất ngờ này, và đã thấy cần lớn tiếng hỗ trợ cho phe chuyên viên và cấp tiến, nên mới bắn tiếng là thương ước sắp trễ. Đúng ra là trễ rồi: Các siêu thị người Việt và Hoa tại Quận Cam và San Jose đã tràn ngập các mặt hàng từ Trung Quốc, trong khi hàng từ VN vẫn còn là “thiểu số.” Và Quốc Hội Mỹ lại đang bàn thảo chuyện có nên hay không, tặng Hoa Lục quy chế tối huệ quốc vĩnh viễn.

Góp tiếng với Peterson còn là Nhật Bản, với bản tin cũng hôm Thứ Năm là Nhật cảnh cáo VN phải gấp rút sửa luật đầu tư để tạo cơ hội cho kinh doanh, nếu không thì sẽ hỏng.

Tại sao Hà Nội lạnh cẳng, trong khi các chuyên gia kinh tế quốc nội đều thấy là phải hội nhập kinh tế toàn cầu gấp" Có nhiều lý do giải thích. Thứ nhất là, cần bảo vệ một số kỹ nghệ quốc doanh (hay kéo dài càng lâu càng tốt). Thứ nhì, CSVN không hoàn toàn tin vào chuyên gia (nhỡ Bộ Trưởng Ngoại Thương Trương Đình Tuyển là gián điệp CIA thì sao). Thứ ba, thấy nhiều nhà bất đồng chính kiến ủng hộ thương ước, như BS Nguyễn Đình Quế; sơ sẩy là mắc mưu chứ. Thứ tư, thấy các chính khách Mỹ ăn mừng, nên sợ trúng bẫy; như Dân Biểu Ed Royce nói rằng thương ước là tước quyền lãnh đạo của CSVN để trao lại cho dân, hay TNS McCain bảo thương ước là tiếp tục cuộc chiến một cách hòa bình (người Mỹ thật thà lắm, không xạo nổi). Thứ năm và là lý do quan trọng nhất: các đại gia CSVN chưa hình thành xong mạng lưiới kinh tế riêng và chưa chia vùng kinh doanh cho nhau (thí dụ, cậu con rể Đỗ Mười năn nỉ xin bố ngâm tôm thương ước để cho cậu lập xong 10 siêu thị rồi muốn làm gì thì làm, thử hình dung kiểu như vậy).

Và thứ sáu là cách thương lượng của CSVN rất là thiếu phiêu lưu: Ăn chắc mới ký. Như thỏa ước hàng không liên danh Việt-Mỹ vừa ký. Liên danh là các hãng hàng không hai nước hợp tác dịch vụ cho nhau. Cái này thì là CSVN ăn chắc, vì sẽ cứu vãn kỹ nghệ du lịch đang èo uột. Trong khi Mỹ chẳng lời bao nhiêu. Và vài tháng tới, cũng sẽ ký hiệp ước hàng không, vì CSVN lời nhiều mà chẳng lỗ gì cả. Cứ nghĩ xem, giá vé khứ hồi từ Mỹ tới VN bỗng nhiên từ 800 Mỹ Kim tụt xuống còn 500 Mỹ Kim (thử đoán đại) thì du lịch dĩ nhiên là hồi sinh sống mạnh, mà kỹ nghệ khách sạn, giải trí tại VN cũng hưởng nhờ.

Trong khi đó, thương ước thì cứ kẹt, vì CSVN không ăn chắc. Chẳng ai biết là tuần sau phe nào sẽ thắng. Nhưng tất cả các phe đều chịu chung một tội đối với đất nước: đã có quá nhiều cơ hội bỏ lỡ. Khi bàn tay vấy máu quá nhiều, thì bộ óc khó mà sáng suốt nổi.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Westminster (Bình Sa)- - Tại hội trường Việt Báo vào chiều Chủ Nhật ngày 3 tháng 11 năm 2019 vừa qua, Dân Biểu Liên Bang Alan Lowenthal, đã tổ chức cuộc triển lãm pho tượng Thương Tiếc, nhân dịp nầy ông Nguyễn Đạc Thành, Chủ Tịch Hội VAF cũng có mặt để tường trình một số tin tức chi tiết về việc trùng tu nghĩa trang Biên Hòa.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Sự phát triển của kỹ thuật điện toán và công nghệ thông tin đã và đang làm thay đổi một cách sâu sắc mọi mặt của xã hội hôm nay, đạo pháp cũng không nằm ngoại lệ.
Lãnh đạo Đảng và Nhà nước CSVN biết sợ Tầu là nhục, nhưng còn hơn nghe dân để mất Đảng. Tư duy này đã rõ như ban ngày trong cách hành xử ngoại giao và bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, cả trên đất liền và biển đảo, trước áp lực của Trung Cộng, của các thế hệ lãnh đạo Việt Nam từ sau 1975.
Tại sao phải đợi đến 3 tiếng đồng hồ và phải có thỏa thuận bằng giấy tờ chứ không được nói miệng thì các cơ quan truyền thông mạng mới được đăng lại tin của báo giấy?
Xưa kia, việc đi ăn ở ngoài phạm vi gia đình là chuyện ít khi xảy ra. Món ăn được nấu nướng ở nhà với bàn tay khéo léo của người đàn bà quán xuyến. Lâu lâu, khi có việc gì đáng ghi nhớ như kỷ niệm ngày cưới, hoặc có chuyện vui muốn ăn mừng, thết đãi khách quý, đi chơi xa... thì gia đình mới rủ nhau đi ăn nhà hàng một lần để cùng chung vui.
Đã trở lại do sự yêu cầu của nhiều người, lễ hội 2019 sẽ lớn hơn và nhiều ánh sáng hơn
Tôi nhặt được cụm từ “Kho Trời đã khoá” trong truyện ngắn (Chân Dung Một Cô Gái Việt Nam) của Tâm Thanh. Người kể chuyện tên Diễm, sinh ra tại Na Uy, và làm việc như một thông dịch viên (on call) cho sở cảnh sát di trú tại thủ đô Oslo. Nhân vật chính tên Vân, bị bắt giữ về tội ăn cắp và nhập cư bấ́t hợp pháp.
Ngôi chùa đầu tiên mình thăm hôm Thứ Năm có tên là Takayama Betsuin Temple Trasure House.
Cách nay đúng 30 năm, Bức Tường Berlin "sụp đỗ" vào ngày thứ năm mùng 9 tháng 11 năm 1989. Biến cố này đã được nhiều nhân vật lãnh đạo Tây Phương - chẳng hạn như Cố Thủ Tướng Đức Kohl, Cựu Tổng Thống Ba Lan Walesa, Cựu Ngoại Trưởng Mỹ Clinton .... - đánh giá xem như biến cố quan trọng nhứt trong thế kỷ 20.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.