Hôm nay,  

Nỗi Sợ Không Rời

03/08/200100:00:00(Xem: 4371)
Xế trưa Thứ Bảy 28-7-2001 hàng ngàn người Việt hải ngoại Khu Little Sàigòn đón mừøng Dân biểu Olivier Dupuis thuộc Quốc Hội Aâu châu do Phong trào Đấu tranh cho Tự do Tôn giáo và Nhân quyền hợp tác với Đài VN Mến Yêu Radio tổ chức. Dân biểu này là người đã vượt rào công an, mật vụ CS để vào Thanh Minh Thiền Viện thăm Hoà Thượng Quảng Độ trước khi Ngài đi Quảng Ngãi rước HT Huyền Quang về phụng dưỡng. Người đại diện dân gốc Bỉ 44 tuổi này đã đấu tranh trực diện với Công An CS, biểu tình ngồi và bị bắt hỏi cung 5 tiếng đồng hồ, rồi bị trục xuất ra khỏi VN ngay sau đó. Trước số người ngưỡng mộ đông đảo, Oâng bày tỏ nhận định về CS Hà nội. CS biết không thay đổi thì chết nhưng vì sợ hải không rời chưa có thể thay đổi được. Nếu làm cho CS hết sợ hãi VN có thể tiến đến đa đảng hay lưỡng đảng như Mỹ. Nhận định này thực sự cũng không có gì mới lạ. Người ta đã nghe nói từ lúc Giáo sư Nguyễn ngọc Huy còn sanh tiền và được nhắc lại nhiều lần bởi Phong trào Thống nhứt Dân tộc và Xây dựng Dân chủ.
Đúng vậy, CS sợ nhiều thứ lắm. Sợ dĩ vãng đầy nợ máu, mồ hôi, nước mắt của các đoàn thể quốc gia và nhân dân sau bao nhiêu trí trá, tội lỗi từ khi chưa mãi cho đến lúc cầm quyền. Nổi sợ khôn rời ấy gần đây bộc lộ rõ thành nhiều hiện tượng tiêu cực. Tham nhũng, hối mại quyền thế để thu vén cuối đời. Chuyển lậu tiền ra gởi ngân hàng Thụy sĩ. Chạy chọt cho con đi du học, lập gia đình với người có quốc tịch Mỹ, mua nhà cửa, tạo điều kiện bảo lãnh gia đình sang Mỹ. Bán nhà được cấp hay hóa giá rẻ mạt như cho hầu che giấu tung tích. Đàn áp thẳng tay phong trào tôn giáo và nhân dân đấu tranh như bất cứ nhà cầm quyền ở đâu, lúc nào cũng làm, là càng sợ càng tỏ vẻ hùm hổ thi oai.
Sợ hiện tại và sợ tương lai. CS biết và sợ phong trào đấu tranh nhân dân (chống đàn áp tôn giáo, chống kỳ thị chủng tộc, chống tham nhũng) nếu không dập tắt được buổi đầu, sẽ phát triễn và sống còn trên tro tàn của chế độ. CS Hà nội cũng biết và sợ chủ nghĩa CS là một thất bại qua kinh nghiệm tự hoại của Liên xô và Đông Aâu. Xu thế thế giới và thiện ý chung của Nhân loại thời hậu kỹ nghệ là toàn cầu hóa kinh tế song song với toàn cầu hoá tự do dân chủ; độc tài đảng trị chắc chắn không còn đất đứng trong tương lai không xa.

Đã leo lên lưng cọp, càng sợ càng bám lưng cọp; rớt xuống không chết vì thương tật cũng chết vì bị cọp ăn. Quốc tế và người Việt không CS biết rõ nỗi sơ ïhãi đó của CS Hà nội. Cố gắng của thế giới Tự do là cứu nguy kinh tế cho VNCS để từ đó vận động CS Hà nội chuyển đối cơ cấu chánh trị thay vì trợ trưởng một cuộc lật đổ cách mạng võ trang hay bạo lực. Người Việt quốc gia một số lớn cũng đi con đường ấy vì tình đồng bào và nghĩa dân tộc với nhau. Phong trào Đấu tranh cho Tự do Tôn giáo và nhân quyền, các phong trào nhân dân khác kể cả nhóm Đảng viên CS trí thức ly khai chưa người ai và lúc nào nói đến cuộc cách mạng máu đổ thịt rơi cỗ điển. Trái lại nỗ lực chánh là vận động một cuộc cách mạng quần chúng bao vây CS Hà nội, áp lực hệ thống công quyền rạn nứt để vỡû ra từng mảng hầu trở về với chánh nghĩa quốc gia và nhân dân. Đó là một lối thoát an toàn và đầy tình nghĩa cho CS.
Nhưng nỗi sợ hãi đã thâm căn cố đế trong đầu óc người CS, biến thành ẩn ức phản động trái ngược với thiện chí của quốc tế và nhân dân mở một lối thoát hoà dịu cho CS. CS lợi dụng thiện chí đó để ngoan cố với quốc tế và mạnh tay với nhân dân hơn. Vì vậy dù có hứa hẹn dành cho CS quyền được sinh hoạt như một đảng trong sinh hoạt chánh trị quốc gia, CS cũng không chấp nhận vì không vượt khỏi ám ảnh bị trả thù, nỗi sợ hãi mất đặc quyền đặc lợi đã ăn quen nhưng nhịn không quen. Chưa bao giờ CS chịu đối thoại với bất cứ tổ chức đấu tranh nào. CS xem người không theo CS là kẻ thù của CS và giải quyết mọi đối kháng dân tộc (văn hoá, chánh trị, xã hội ) trên tinh thần địch và ta, ai thắng ai, một mất một còn.
Càng sợ hãi CS Hà nội càng bám quyền bính bằng mủi súng, bằng đàn áp, tự cô lập trong tháp ngà độc tài đảng trị. CSï biết đó không phải là lối sống trong thời đại toàn cầu kinh tế và dân chủ. CS vẫn biết độc tài đảng trị sẽ chết trong thời đại hậu kỹ nghệ làø thời đại Tin học mà Thế giới là một xóm nhà, các dân tộc, những người láng giềng với nhau. Tuy CS biết đó không phải là một lối sống mà là một lối chết từ từ, CS vẫn không còn một sự chọn lựa nào khác. Không thay đổi chánh trị, bám víu cái đuôi con nòng nọc xã hội chủ nghĩa, độc tài đảng trị, CS chết nhưng chết từ từ. Nếu thay đổi thì sẽ chết gắp . Đó là cái logic của CS Hà nội được nhiều người xem là một đảng chuyên nghiệp cướp chánh quyền và bám chánh quyền bắng mọi giá.
Nổi sợ mất quyền, nỗi sợ chết là sự sợ hãi không rời, không nguôi và cố hữu thuộc bản chất của nhà độc tài hay đảng độc tài. Dù thiện chí thế mấy, Quốc tế và Nhân dân VN cũng không giúp được gì cho CS trừ việc tặng cho CS một phát đặc ân mà thôi để rút ngắn những cơn đau vật vả của người tử tội.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tháng 12 sắp đến năm nay 2019, là tháng cuối cùng trước khi Hiệp Ước Thành Đô được áp dụng. Năm tới, 2020, Việt Nam sẽ chánh thức do Nhà cầm quyền Tàu Cộng kiểm soát …... Con đường đấu tranh để Việt Nam thoát khỏi quỷ đạo Cộng Sản Tàu e rằng bế tắc!
Lời Tòa Soạn: Họa sĩ Duy Thanh vừa từ trần vào giờ 9:30 PM, đêm Chủ Nhật 24/11/2019 tại bệnh viện General Hospital San Francisco, tại thành phố San Francisco, California.
Trong khi nhiều người Trung Quốc nhờ công dân Việt Nam đứng tên lập công ty, bơm tiền mua nhà đất ào ạt tại các thành phố du lịch ven biển, xem như đầu tư bất động sản và xây khu nghỉ dưỡng… một số công ty khác lặng lẽ thâu tóm, mua lại nhiều công ty Việt Nam để nắm chặt cổ họng nền kinh tế Việt…
Tội phạm Trung Quốc đóng giả cảnh sát, công tố viên để lừa đảo trực tuyến chuyển hướng sang Đông Nam Á khi bị trấn áp tại quê nhà.
COPENHAGEN - Đan Mạch nhận trọng trách dẫn đầu kế hoạch huấn luyện không tác chiến tại Iraq từ cuối năm 2020.
Theo báo cáo mới nhất của Cục điều tra liên bang Mỹ (FBI), các hãng sản xuất xe hơi Mỹ trở thành mục tiêu tấn công hàng đầu của tin tặc trong năm 2018.
Tăng sĩ Phật Giáo Thiền Tông Gregory Filson đang đạp xe xuyên qua nước Mỹ trong một nỗ lực nối kết với đất mẹ và nâng cao ý thức về bệnh Alzheimer’s.
Cảnh Sát Tiểu Bang Massachussetts trở thành đơn vị đầu tiên thử nghiệm Spot, một loại robot chó, được chế tạo bởi Boston Dynamics, để tham gia các đơn vị tháo dỡ bom.
Giá nhà tại 20 thành phố Hoa Kỳ đã tăng cao hơn dự kiến trong tháng 9, cho thấy tín hiệu rằng giá trị nhà đang ổn định ở mức cao, và nhu cầu nhà ở vẫn cao. Đây là đợt tăng giá đầu tiên kể từ năm 2018.
Ronna McDaniel – Chủ Tịch Uy Ban Quốc Gia Đảng Cộng Hòa (RNC)- đã tuyên bố hôm 26/11 rằng: hành động đầu tiên của tỉ phú Michael Bloomberg khi chính thức tuyên bố tranh cử ửng viên tổng thống đảng Dân Chủ không khác nào cộng sản.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.