Hôm nay,  

Đã Muộn Rồi

29/01/200000:00:00(Xem: 6837)
Việc quyết định không thu thuế gia tăng 50% đối với hàng nhập của Mỹ làm tôi thấy ái ngại cho các ông Cộng sản Hà Nội vô cùng. Làm sao nên nông nỗi này hở Trời" Tôi không biết tin loan báo của Hà Nội bằng tiếng Việt như thế nào, nhưng bản tin Kyodo viết bằng tiếng Anh có nói một câu thật khôi hài: Chính phủ Việt Nam đã quyết định gia hạn “tối huệ quốc” cho Mỹ trong năm nay. Thế ra nó không cho mình “tối huệ quốc”, mình đành phải ban ân “tối huệ” cho nó trước hay sao" Quyết định có hiệu lực từ ngày 1-1-2000, vậy mà theo bản tin của nhật báo nhà nước Saigon Times ngày 19-1, bộ Thương Mại đã ra lệnh cho Hải quan không được thu phụ trội 50% thuế hàng Mỹ. Nếu đã thấy sớm muộn rồi cũng phải “vuốt” ông Mỹ tại sao không làm từ sớm mà cà rầm cà rì cho đến nay vậy" Dưới chế độ Cộng sản mọi việc đều chậm như rùa bò, kể cả những quyết định khẩn trương cần cho kinh tế. Cũng có thể các ông lãnh đạo muốn câu giờ. Để làm gì vậy"

Các cụ lý đình dù của ta thời xưa vẫn khoái câu “thả con săn sắt bắt con cá rô”, nghĩ cũng đúng. Các ông lãnh đạo đảng muốn “ngâm tôm” để bắt con cá lớn là Hiệp ước Mậu dịch với Mỹ. Các ông muốn câu giờ để vòi vĩnh thêm những điều khoản có lợi hay ít ra cũng xóa bỏ được những khoản nào có hại cho quốc doanh hay quân doanh liền khúc ruột của chế độ, nhưng cá lại không cắn câu. Bây giờ đến phút chót kế hoạch không thành nên đành phải thả thêm cái mồi “tối huệ”. Cái mồi này cũng thê thảm, bởi vì nó quá khôi hài. Bên Mỹ người ta thấy lố bịch nên đã bỏ mấy chữ “tối huệ quốc” vì bất cứ nước nào có quan hệ mậu dịch bình thường với Mỹ đều có cái “tối huệ” đó, cả thế giới đều có chỉ trừ dăm ba nước bị trừng phạt. Ở Việt Nam, người ta biết Hà Nội cũng đã bán cái “tối huệ quốc” như bán bằng giả cho 69 nước, chỉ cần có quan hệ thương mại bình thường là xong. Chỉ có mấy ông lãnh đạo già nua bảo thủ u mê vẫn cố bám lấy chuyện khôi hài này để có đất tưởng tượng cho thêm phong phú. Nó chỉ có thất bại.

Nếu nói đến câu giờ, trước hết cần phải hỏi thời giờ làm việc cho ai, cho ta hay cho địch" Trong cuộc hòa đàm Paris năm xưa từ 1968 đến đầu năm 1973, mấy ông cộng sản đã thành công trong việc câu giờ, bởi vì lúc đó thời gian làm việc cho họ. Cộng sản Hà Nội càng nhập nhằng kéo dài cuộc đàm phán họ càng có lợi, dù đó chỉ lợi cho đảng chớ không lợi cho dân. Chiến tranh kéo dài, bom Mỹ trút xuống Bắc Việt, B 52 trải thảm bom từ Hà Nội đến Hải Phòng trong khi thanh niên miền Bắc chết thảm trên các mặt trận miền Nam như trận Tết Mậu Thân đã cho thấy. Nhưng chiến tranh càng kéo dài, Mỹ càng kẹt vì phong trào phản chiến ở trong nước và nhất là vì ông Richard Nixon đắc cử Tổng Thống năm 1968 với lời hứa “Việt Nam hóa chiến tranh” để rút hết nửa triệu quân Mỹ về nước. Đến năm 1972 tranh cử Tổng Thống nhiệm kỳ II, Nixon lâm thế kẹt vì đàm phán vẫn lằng nhằng, không có hòa bình để rút quân. Ngoại trưởng Kissinger lúc đó phải dùng đến những phương pháp vũ lực rất mạnh - và cũng phải nói thêm cả những nhượng bộ trong hòa đàm trên đầu Việt Nam Cộng hòa - mới ký kết được Hiệp định Paris kết thúc chiến tranh. Thế câu giờ của Hà Nội đã thắng.

Bây giờ Hà Nội lại muốn chơi trò câu giờ, quen mui thấy mùi ăn mãi chăng" Nhưng thời thế đã đổi khác, gió câu giờ đã thổi ngược chiều. Càng ngâm tôm câu giờ, Hà Nội càng bị khốn khổ. Thời gian không còn làm việc cho mấy ông cộng sản nữa. Càng câu giờ ký kết Hiệp ước Mậu dịch, Hà Nội càng lâm thế kẹt. Kinh tế xuống dốc, xã hội bất ổn, tham nhũng lan tràn, đầu tư ngoại quốc đội nón ra đi, viễn ảnh thất nghiệp và bạo loạn không còn bao xa nữa nếu không biết mau mau thay đổi chính sách. Và trớ trêu thay, năm xưa Cộng sản Việt Nam lợi dụng được cuộc tranh cử Tổng Thống ở Mỹ, thì năm nay các ông lãnh đạo Hà Nội lại khổ vì một cuộc tranh cử như vậy. Lúc này còn quá sớm để phán đoán về kết quả cuộc tranh cử năm 2000, nhưng có một nhận định chung là cuộc tranh cử Tổng Thống ở Mỹ bao giờ cũng rất gay go và năm nay khi ông Clinton hết nhiệm kỳ nó càng dữ dội hơn nữa. Các nhân vật ứng cử của hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ dùng những đòn tối độc để hạ nhau. Bất cứ vấn đề gì dù nhỏ đến mấy nếu có cơ hội xé ra to thành lợi khí tấn công, người ta không chút nề hà.

Tôi xin đơn cử một thí dụ điển hình, vụ cậu bé Cuba Elian Gonzales. Nên hay không nên trả Elian cho Cuba" Sự tranh cãi này rơi vào đúng mùa tranh cử, tự nhiên trở thành chuyện lớn khi người ta lợi dụng mọi cơ hội để kiếm phiếu. Ở Florida, nơi có đông cộng đồng dân Cuba tị nạn cộng sản Castro, lại có một ông Thống Đốc của đảng Cộng Hòa bảo thủ chống bang giao với Cuba, các ứng viên Cộng Hòa có cơ hội lấy phiếu nên mở trận đánh Castro tới cùng. Các ứng viên Dân Chủ thấy thế cũng gồng mình lên theo và hô giữ cậu bé Elian lại. Cả hai bên đều đua nhau cứng rắn thái độ chống cộng sản Cuba. Mặt trận này bung ra ngoài tiểu bang Florida rất lẹ, bởi vì ông Thống đốc là Web Bush, em trai Thống đốc Texas George W. Bush, người có lẽ sẽ đại diện cho đảng Cộng Hòa đấu với Al Gore của đảng Dân Chủ trong cuộc tranh cử Tổng Thống. Cuba chỉ là một anh Cộng sản nhỏ, chịu đòn cấm vận của Mỹ từ 50 năm qua, nay Mỹ đã bình thường hóa quan hệ với cả Trung Quốc và kẻ thù Việt Cộng, chính giới Mỹ đã thấy việc trở lại bang giao với Cuba chẳng bao xa. Vậy mà vụ cậu bé Elian đã làm hư hết mọi chuyện chỉ vì rớt đúng mùa tranh cử.

Hãy nhìn vụ cậu bé Elian mà nghĩ đến bản Hiệp ước Mậu dịch Việt- Mỹ khi nó cũng rớt vào mùa tranh cử Mỹ. Vào giờ chót các ông lãnh đạo Hà Nội bỗng thấy quýnh lên như gà mắc đẻ. Nhưng bây giờ dù có làm gì đi nữa cũng đã muộn rồi.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
ANKARA - Sau khi dọa nghiền nát dân quân Kurd-Syria (mới đây là đồng minh của TT Trump) mà Thổ Nhĩ Kỳ gọi là khủng bố và là mục tiêu trong chiến dịch biên giới, TT Erdogan đến Moscow hội đàm với TT Putin.
PHILADELPHIA - Hoạt động của các ngành chế xuất tại số tiểu bang gọi là chao đảo đang sút giảm, có thể báo trước suy thoái.
Chính quyền CSVN đã đặt mua 24 chiếc xuồng tuần duyên của Mỹ nói là để tăng cường khả năng bảo vệ chủ quyền lãnh hải, theo bản tin hôm 22 tháng 10 của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) cho biết.
Xe đạp TQ đem vào VN lắp ráp rồi dán nhãn “Made in Vietnam” để bán sang Mỹ đã bị bắt, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) cho biết hôm 22 tháng 10.
Đầu Tiên Và Duy Nhất Tại Hoa Kỳ, Đánh Dấu Một Đêm Vinh Danh Các Nhà Làm Phim Việt Nam Thành Công Và Với Mục Đích Gia Tăng Sự Chú Y Đến Ngành Điện Anh Việt Nam Trên Toàn Cầu.
HOA THỊNH ĐỐN (ngày 22 tháng 10, năm 2019) – Dân Biểu Liên Bang Alan Lowenthal (CA-47) ngày hôm nay đã có lời phát biểu như sau về trường hợp nhà hoạt động Hà Văn Thành, người có nguy cơ bị cầm tù bởi chính quyền Cộng sản Việt Nam, dẫn đến việc anh đến xin tị nạn chính trị tại Hoa Kỳ từ cuối năm ngoái.
Westminster (Bình Sa)- - Tại hội trường tòa soạn Báo Việt Mỹ (Viet My Media Center), 14190 Beach Blvd, Thành phố Westminster, CA 92683, vào lúc 6 giờ chiều Thứ Bảy ngày 19 tháng 10 năm 2019 Hội Ái Hữu cựu SVSQ Trừ Bị Thủ Đức Khóa 6/68 "Tự Quyết" đã tổ chức đêm họp mặt thường niên 2019.
Sang vừa ăn vừa kiểm tra tin nhắn thì thấy: - Anh Ba, mẹ bệnh trở laị, hai chân đau lắm đi không được.
Trời hành cơn lụt mỗi năm… bây giờ mưa lụt kéo tới hoài, mới lạ…
Trong thời gian gần đây, càng ngày càng có nhiều thông tin và hình ảnh cho thấy cuộc sống khó khăn của nông dân và ngư dân ở các tỉnh ĐBSCL, vì giữa mùa lũ mà đồng ruộng khô cạn và nhiều nơi đã bị nước biển xâm nhập.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.