Hôm nay,  

Thơ Thơ

13/04/200200:00:00(Xem: 14677)
Cây Đàn

Cây đàn: tri kyœ, tri âm.
Cùng chung nghiệp dĩ ca cầm với ta.
Đàn sầu đàn xuống cung La,
Đàn vui lên quaœng âm Fa, Rế, Mì.
Đàn thương khúc biệt kinh kỳ,
Đàn reo như tiếng ngựa phi vang rền.
Gió là quạt, trăng là đèn,
Đàn không màng nghĩ sang hèn lợi danh.
Này gió mát, này trăng thanh,
Hàng cây chậu kiểng vây quanh là nhà,
Nhạc đàn khắp cõi người ta,
Sớm hôm hòa tiếng hát ca với đàn...

Việt Nhi

*
Kính Mừng Ngày Lễ Phục Sinh
Kính tặng ông bà Mục sư Hiền cùng anh chị em Hội Thánh Tin Lành Marrickville:

Đón Phục Sinh khắp bầu trời
Chúa sống lại đem cho đời thắm tươi
Màn đêm caœnh vật reo cười
Chúa cho Thanh khí, cho người an khương
Cha đành chuộc tội chúng con
Tìm đâu ra nữa, về đây an lành...
Về đây chung một tấm lòng
Hôm nay con đã vào hàng con chiên
Chắp tay quỳ trứơc cha lành
Tịnh tâm cha dạy... khắc ghi trọn đời
Tiếng đàn thức tỉnh thánh ca
Tấm lòng phơi phới mừng ngày Phục Sinh
Trăm hoa đua nơœ Thánh đường
Lắng nghe lời dạy Cha lành chúng con
Cuốn trôi bao nỗi ưu phiền
Đâu đây vang vọng cha hiền Jesu
Lạy Chúa cao vút trên trời
Chúng con trông thấy... rất gần: Jesu

Thanh Tương

Vườn Cây

Vườn cây vừa đẹp lại vừa xinh
Thaœm coœ non xanh caœnh hữu tình
Có luống hành hương thân óng aœ
Bên giàn đậu đũa những đôi xinh.

Cây đào cây mận mòng mọng quaœ
Nặng trĩu cành cam những trái xanh
Đàn sáo dưới sân vui ríu rít
Líu lô oanh hót ơœ trên cành.

Nắng chiều đổ xuống hiu hiu gió
Mấy đóa hồng nhung nhẹ rung rinh
Mùi hương theo gió thơm ngào ngạt
Caœnh đã lên thơ lại trữ tình.

Bên thềm râm mát trà một ấm
Vị đượm hương thơm mình với mình
Dạ những bâng khuâng lòng lưu luyến
Vườn xưa caœnh cũ ơœ quê mình!

Triệu Nam

Giọng Hát Mưa Buồn

Ơi! Giọng hát đêm nào nhung nhớ quá
Chuyện mười năm - hay suốt caœ cuộc đời
Anh sẽ không bao giờ quên giọng hát
Đêm thật buồn - mắt ngấn lệ thương rơi!

Tháng Tám mưa đêm Sài Gòn thật buồn
Em xanh xao - lời hát nhẹ như sương
Rất yên lặng bên hành lang bệnh viện
Mai xa rồi - mưa gió khóc buồn thương!

Từ mười năm - cuộc đời anh tươœng mất
Những nụ cười tươi thắm đẹp bờ môi
Trong bão cát - anh âm thầm chịu đựng
Những chua cay - tàn nhẫn đắng cuộc đời!

Bước tương lai - trơœ về anh chập chững
Vẫn chưa tìm được bước vững đi lên
Gần nưœa đời - mộng vẫn tròn tay trắng
Ai tươi cười - anh cúi mặt lãng quên!

Em đã đến như mưa đầu muà Hạ
Bước nhẹ nhàng - sương mát buổi bình minh
Ơi! Giọng hát đêm nào xanh hoa lá
Sao em buồn - sao mắt ướt lung linh.

Đêm gặp gỡ - không mùa Xuân tươi mát
Mà mưa Thu, tháng Tám ướt trời đêm
Anh tỉnh giấc - mà tươœng chừng aœo mộng
Uống no đầy - hạnh phúc ngọt môi em.

Em đã đến - tự lòng anh đã đến
Hạnh phúc nào không tràn ngập đắng cay
Trong ánh mắt thật buồn đầy thương mến
Mai xa rồi - mãi mãi nhớ đêm nay!

Em cứ hát - anh xin em đừng khóc
Đừng nghẹn ngào - anh giữ mãi trong anh
Đôi mắt buồn thương xanh xao làn tóc
Mai dù xa - mây vẫn đẹp nụ lành.

Thy Lan Thaœo

*
Dậy Đi Thôi

Còn khối điều vẫn cứ chưa làm được
Caœ bàn tay đầy những nét đan nhau
Số cuœa ta không có thể sang giàu
Chiêm nghiệm caœ đời trước sau vẫn thế.

Ra tới nước ngoài vẫn còn quá tệ
Chuyện áo cơm đâu có dễ rứt ra
Bao năm rồi vướng cơn bệnh trầm kha
Bệnh bất lực nhìn sơn hà nguy biến.

Nói cho nhiều cũng chỉ là ngụy biện
Ái quốc đâu chẳng thấy ái quốc gì
Để mỗi ngày nhìn đất nước lâm nguy


Ta câm lặng chẳng kể chi thời cuộc.

Làm như một người đam mê nghiện thuốc
Kiếm tiền thôi, mua sắm cưœa nhà thôi
Chỉ biết mình mặc quê mẹ nổi trôi
Qua ngày tháng cho đến hồi luống tuổi.

May mà có em nhắc dùm đoạn cuối
Tuy muộn màng nhưng dẫu muộn hơn không
Phaœi góp công giúp giòng giống Lạc Hồng
Thề traœ sạch nợ tang bồng hồ thỉ.

Trao tặng em một vòng hoa trân quý
Bận rộn nhiều mà vẫn biết nghĩ suy
Nhắc nhơœ ta làm nên những chuyện gì
Ích lợi nước để đời thêm ý nghĩa.

Đêm nằm nghiền ngẫm lời em thấm thía
Dang tay ra đón tất caœ mọi người
Phaœi chan hòa nơœ thắm nụ cười tươi
Phaœi thành thật trong nỗi niềm hòa ái.

Dậy đi thôi vì dân an quốc thái
Bừng tỉnh lên hãy quyết hăng hái lên
ƠŒ đâu đây hồn sông núi vang rền
Réo lời gọi đáp đền ơn Tiên Tổ.

Phạm Tình Thơ

*
Người

Người có biết mỗi lần trăng hết khuyết
Trái tim ta tha thiết nói tiếng yêu
Mùa Đông lạnh ta từng traœi cũng nhiều
Nên thấm thía cô liêu tim buốt giá

Trái đất đây ta đi hơn nưœa quaœ
Hương sắc đầy đôi mắt bước chân qua
Chỉ người thôi duy nhất một dáng hoa
Trói tim ta bằng ma lực huyền bí.

Khiến lưỡi yêu ta nếm mà vô vị
Bao hương hoa với vóc dáng ngọc ngà
Ta đã hiểu vẫn còn kém rất xa
Người phaœi là không khí ta đang thơœ"

Người phaœi là vấn vương muôn nỗi nhớ
Người phaœi là caœm hứng vạn bài thơ
Tên cuœa người ta hằng gọi trong mơ
Người là ai ta tìm hoài đợi mãi...

Hiệp Lữ

*
Phận Người Trong Cõi Đời Ô Trọc

Số Trời

Anh đây chấp nhận số trời
Có gì hươœng nấy chẳng lời thơœ than
Cu li làm hãng tàng tàng
Mai này về đất" Thiên Đàng" Chẳng sao.


Phận Người

Bây giờ đã quá bốn mươi
Vẫn còn mơ mộng làm người chẳng nên
Nhiều khi vợ bực: nó kênh
Còn ta thì cứ lăn kềnh làm thơ.


Chùm gưœi

Ngồi coi con nước ra khơi
Ngẫm đi nghĩ lại thấy đời cuœa ta
Làm thân chùm gưœi xa nhà
Cũng xong một kiếp phôi pha một đời.


Vận Nước

Nhớ nhà nhớ quá đi thôi
Còn thương đất nước, thằng tôi làm gì"
Lẽ nào lại xách ba ly
Cuối năm về bển nằm lì bia ôm.
Mặc cho đời chưœi om xòm.


Gia Đình

Cuối tuần gọi bánh pizza
Đồ Tây đổi món caœ nhà cùng ăn
Đám con thì đớp rất hăng
Còn ta thì nhớ mì căn xì dầu.


Công Việc

Giàu thì cũng chẳng hơn ai
Đi làm ơœ hãng hàng ngày kiếm cơm
Ai mà không muốn việc thơm
Ta không nịnh được có hôm boœ về.


Con Cái

Dạy con biết tiếng nước nhà
Nhưng mà tụi nó lơ là quá đi
Mỗi tuần hai tiếng thấm chi
Thương con ta chẳng giúp gì được đâu.


Ước Nguyện

Nhắn lời với vợ nhớ rằng
Khi nào ta chết đốt phăng cho rồi
Tro tàn đem đổ biển khơi
Sông Kiên, ta đã một đời lớn khôn.

Vĩnh Hòa Hiệp

*
Trường Gò Đen
Kyœ niệm đi ngang trường cũ sau nhiều năm xa cách

Trường tôi nghèo lắm ai ơi
Mái xiêu tường vẹo màu vôi nhạt mờ
Từng đàn treœ dại đầu thơ
Tụm 5 khúm 7 đợi chờ tương lai.

Bao năm sương gió miệt mài
Giờ qua trường cũ tươœng ngày hôm nao
Cũng giàn phượng vỹ cúi chào
Cũng đàn chim seœ thì thào líu lo
Trường xưa vẫn đứng vẫn chờ
Những tâm hồn dại đầy giờ đi hoang
Có ai về ghé trường làng
Ôm trang kyœ niệm dịu dàng thuơœ xa
Vẫy vùng trong cuộc phong ba
Trường quê lầm lũi dạy la treœ khờ
Bom dày đạn xéo thân trơ
ươœng đâu trường cắn răng chờ mạng vong.

Giờ trông trường sụp muœi lòng
Chiến tranh biệt dạng trường không phết màu
Vết bom lằn đạn còn đau
Trường tôi như thuơœ hôm nào xa xưa.

Hò hơ... Gò Đen gió thổi phất phơ có ngôi trường cũ...
Hò hơ... có ngôi trường cũ... vẫn chờ cố nhân.

Tùng Darlo

Tôi chỉ kinh ngạc khi nghĩ tới má chạy vào vùng bom đạn để cứu đứa con gái mới hai tháng. Đây là câu chuyện đầu tiên về đời mình tôi được biết – câu chuyện của một đứa bé kẹt ở khúc quanh lịch sử; câu chuyện về tình thương vô điều kiện của người mẹ dành cho đứa con; và câu chuyện trong giờ phút đất nước đổi chủ
Năm đầu tiên vào Sài gòn, tôi được anh chở trên chiếc vespa cà tàng đi khắp nơi. Anh đã giúp tôi chuẩn bị tốt cho kỳ thi vào Cao đẳng Mỹ Thuật Sài gòn dù về sau tôi không theo đuổi nghệ thuật hội họa... Kỷ niệm với anh Du Tử Lê tôi không bao giờ quên và chúng tôi thường nhắc lại mỗi khi ngồi uống café rồi cười với nhau
Đến Ai Cập và Jordan, chúng tôi tự sắp xếp chương trình thăm những nơi mình muốn. Qua Do Thái mấy ngày đầu tự lên lịch tham quan, sau đó nhập vào đoàn người đến từ Mỹ và Úc, trong chuyến hành hương do linh mục Dòng Tên Nguyễn Tầm Thường hướng dẫn.
Tướng Khuyên còn ở Sài Gòn đến ngày 28 tháng 4/1975 mới ra đi. Ông đã ra đi trong khi Sài Gòn đang cơn hấp hối vô phương cứu vãn nổi. Tới Mỹ, Ông xuất gia và tu hành lặng lẽ trong một ngôi chùa cũng lặng lẽ ít đồng hương lễ lạc. Kiếm sĩ Đặng Dung ngày xưa cũng sống như vậy
Truyện Thạch Sanh Lý Thông lưu truyền trong dân gian dưới hình thức chuyện kể truyền miệng chắc có đã lâu. Phải hiện hữu trước khi ông Dương Minh Đức đưa bản văn sáng tác của mình sang bên Quảng Đông khắc ván cũng như từng đưa vài chục tác phẩm khác của nhóm nhờ đó miền Nam Kỳ Lục tỉnh có được một số tác phẩm Nôm đáng kể mà người nghiên cứu Nôm thường gọi là Nôm Phật Trấn
Nhật Bản: Người Việt đứng đầu danh sách người ăn cắp đến từ nước ngoài. Năm 2017, khoảng 260 000 người Việt sống tại Nhật Bản, tăng 8 lần so với 2008. Tội phạm trong Cộng Đồng Việt cũng tăng. Thống kê tại Nhật cho thấy năm 2017, số tội phạm gốc Việt là 5140, chiếm hơn 30% tổng số tội phạm
đài phát thanh yêu cầu người dân phải về nhà trước 23 giờ để đợi thông báo quan trọng. Lúc 2 giờ ngày 22.09.1975, đài loan tin về quy định đổi tiền và kéo dài thời gian giới nghiêm đến 11 giờ sáng. Thời gian đổi tiền sẽ bắt đầu vào lúc 11 cho đến 23 giờ cùng ngày, tức chỉ có 12 giờ đồng hồ để hoàn thành việc thu và đổi tiền
người có danh, có chức mới viết hồi ký khi về già. Tôi chỉ là một nhà giáo bình thường, chẳng có gì to lớn cả, nên chẳng bao giờ nghĩ đến việc tự viết về mình. Tuy nhiên, qua bao năm sống còn, nghĩ lại mình cũng còn những điều đáng nhớ
Trong thời đại ngày càng gia tăng sự bất ổn và bất an trên khắp toàn cầu, lời Phật dạy về bình đẳng, tôn trọng và hiểu biết nhau ngày phù hợp đối với tất cả những ai muốn thiết lập một thế giới tốt đẹp và hòa bình.
Nhắc đến biến cố 30 tháng 4 năm 1975 thì người Việt sống ở hải ngoại đều bùi ngùi thương cảm khi nhắc đến cái chết oai hùng của 5 vị tướng đã tự tử trong thời gian kể trên. Nay tôi xin góp nhặt tin tức được kể lại từ nhiều người thân cận tướng Nguyễn Khoa Nam về cuộc sống đời thường của ông
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.