Hôm nay,  

An Toàn Đệ Nhất

25/05/200200:00:00(Xem: 4941)
Sau khi cuộc chiến tranh Triều Tiên kết thúc năm 1953, tôi đến Nhật Bản giữa lúc nước này đang đi vào một cuộc xây dựng kinh tế ào ạt trên một quy mô chưa từng thấy. Hình ảnh dầu tiên đập vào mắt tôi là những tấm biển khổng lồ dựng trên cao đến trăm mét của các dàn kiến thiết những tòa cao ốc, trên có mấy chữ Hán "An toàn Đệ nhất", người Nhật đọc là "Anzen Daiichi". Tôi biết thời đại mới, Nhật Bản dịch chữ "Safety First" của Mỹ, nghĩa là an toàn trước hết. Một anh bạn ký giả Nhật đón tôi ở phi trường về thành phố Tokyo, tôi hỏi anh về những tấm bảng này. Anh nói đó là vì chính phủ muốn nhắc nhở công nhân làm việc ở độ cao như vậy là rất nguy hiểm, cần phải đề phòng tai nạn có thể xẩy ra.

Hình ảnh Mỹ đang phải gồng mình lên phấn đấu từ mấy ngày qua trước những lời báo động khủng bố sẽ tấn công khiến tôi nghĩ đến những tấm biển "An toàn Đệ nhất". Nó cũng giống như mấy ông cầm quyền sợ mang trách nhiệm khi tai nạn xẩy ra, nên rào trước "đã bảo rồi mà...". Trước hết, ngày thứ bẩy tuần qua, các giới chức Mỹ báo động các cơ quan tình báo Mỹ đã nhận thấy có sự gia tăng đợt sóng giao thông liên lạc giữa các tay hoạt động của al-Qaida có thể báo hiệu bọn khủng bố đang chuẩn bị một cuộc tấn công rất lớn ở Mỹ, có lẽ còn lớn hơn cả vụ 11 tháng 9 năm ngoái, nhưng tin còn mơ hồ chưa rõ. Hôm sau chủ nhật, Phó Tổng Thống Dick Cheney tuyên bố cuộc tấn công "hầu như chắc chắn" sẽ xẩy ra. Đến thứ hai Giám đốc CIA Robert Mueller nói việc khủng bố có khả năng dùng bom tự sát ở Mỹ theo kiểu bom tự sát đánh Israel là chuyện "không thể tránh được", vì không có cách nào đề phòng kiểu tự sát như vậy giữa đám đông. Qua ngày thứ ba, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Donald Rumsfeld nói điều không thể tránh là bọn khủng bố sẽ có những bom tàn sát tập thể như bom nguyên tử, bom hóa học và bom vi trùng. Kế đó Giám đốc Nội An Tom Ridge tiên đoán bọn khủng bố có thể nhằm tấn công một số chung cư lớn. Đại tướng Richard Myers, Chủ tịch ban Tham mưu Hỗn hợp quân lực Mỹ nói cuộc chiến chống khủng bố đã gây thiệt hại nặng cho bọn al-Qaida nhưng mạng lưới của chúng vẫn còn là một hăm dọa nghiêm trọng, "cũng giống như một con thú, khi bị nó thương là lúc nó nguy hiểm nhất". Hôm thứ tư, Cảnh sát New York báo động khủng bố có thể tấn công những công trình kiến trúc lớn, kể cả tượng Nữ thần Tự do.

Những hồi chuông báo động đó ré lên từng chập nghe thật bàng hoàng. Việc gì đang hay sắp xẩy ra" Chỉ có điều lạ, mặc dù chuông báo động nổi lên nhưng mức báo động chính thức trên toàn quốc vẫn ở mức mầu vàng, là cấp trung bình chớ không được nâng cao hơn thành tía hay đỏ. Tại sao không tăng" Lý do giản dị là tuy có những tin tức tình báo dồn dập như vậy, nhưng không được xác nhận phù hợp với nhau, nhất là không có chất lượng cụ thể và đích xác ở chỗ nào và lúc nào. Đại để những tin đó cũng giống như tin tình báo mà chính phủ Bush nhận được hồi đầu năm 2001, trước ngày 11-9. Đây cũng là lời giải thích tại sao chính phủ không có hành động gì khẩn cấp vào lúc đó chăng".

Tôi không nghĩ những hồi chuông báo động tuần này chỉ biện hộ cho chính phủ Bush "đã không làm gì" trước ngày 11-9. Nhưng nếu quả thật người ta có dụng ý ngầm như vậy thì cũng hơi trễ. Bởi vì Quốc hội đang đòi được đọc một bản tường trình đã nguội từ tháng 8 năm ngoái - nay được coi là "nóng bỏng" - của một nhân viên FBI từ Arizona báo động nên điều tra nhiều người Ả rập bỗng nhiên kéo nhau đi học lái máy bay ở Mỹ. Không những quá trễ, mà còn tai hại nữa vì một câu hỏi như sau: Vào tháng 8 năm ngoái, nếu chính phủ Bush cũng kéo chuông rộn rã như hiện nay dù chỉ có tin tình báo mơ hồ, phải chăng người ta đã có thể ngăn chặn được hay ít ra cũng làm giảm được cường độ vụ khủng bố ngày 11-9"

Cố nhiên câu hỏi trên chỉ nêu lên một nghi vấn hay một sự giả định với chữ "nếu" ở đầu. Nhưng với câu hỏi đó, những hồi chuông báo động dồn dập tuần này làm tôi cảm thấy ngậm ngùi như nghe Hồi Chuông Thiên Mụ ở xứ Huế, Việt Nam. Và bất giác, tôi cũng nghĩ đến tựa đề cuốn tiểu thuyết trứ danh của đại văn hào Mỹ Ernest Hemingway "For Whom The Bell Tolls" (Hồi chuông cho ai đó"). Tại sao trước những tin tinh báo trước ngày 11-9 năm ngoái, nước Mỹ vẫn như nằm ngủ" Điều dễ hiểu là vào những tháng đầu của chính phủ Bush (năm 2001), việc chiến đấu chống khủng bố không phải là mối quan tâm hàng đầu, vì người ta còn mải lo đến những ưu tiên như cắt giảm thuế, lập lá chắn chống phi đạn, lảng tránh hiệp ước quốc tế chống "hiệu ứng nhà kính" có hại cho mấy ông "đại doanh", tăng chi phí quốc phòng hàng chục tỷ đô la để chế tạo vũ khí mới...

Bây giờ trước những lời chỉ trích chính phủ Bush đã biết trước mà không làm gì, người có phản ứng gay gắt nhất là Phó Tổng Thống Cheney. Trong cuộc phỏng vấn của CNN, Cheney nói đó là những lời rất xúc phạm, rất đáng khinh, chỉ cốt đề cầu lợi về chính trị đảng phái. Tôi vẫn nghĩ "an toàn đệ nhất" chớ không chỉ chính trị. Tổng Thống Bush công du Berlin, có vẻ ngần ngại không muốn công bố bản tường trình tháng 8 năm ngoái, ông nói vì sợ làm phương hại đến việc thu thập tình báo, khi "chúng ta đang có chiến tranh".

Báo động nhiều cũng không chắc có thể ngăn chặn được khủng bố. Nhưng nó cũng có một khía cạnh tốt là nhắc nhở mọi người phải chấp nhận cuộc sống có hiểm nguy sát nách, nếu đã có can đảm chống khủng bố. Những công nhân Nhật làm việc dưới cái bảng "An toàn Đệ nhất" nếu không chịu chấp nhận nguy hiểm, chỉ có việc về nhà đuổi gà cho vợ, chớ còn nói đến xây dựng làm chi nữa cho mệt.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Westminster (Bình Sa)- - Tại Hội trường báo Việt Mỹ tại số 14190 Beach Blvd, Westminter, CA 92683 vào lúc 5:00 chiều thứ Tư, ngày 16 tháng 10 năm 2019 một buổi họp báo đã diễn ra với sự tham dự của một số các cơ quan truyền thông, một số đại diện các hội đoàn, đoàn thể, Ban Tù Ca Xuân Điềm…
Có hàm răng và nướu khỏe mạnh là quan trọng đối với sức khỏe tổng quát. Tuy nhiên, càng lớn tuổi, người ta càng dễ bị bệnh về nướu và những bệnh khác về răng miệng.
Santa Ana (Bình Sa)- - Tại hội trường Trung Tâm Công Giáo Việt Nam 1538 N. Century Blvd. Santa Ana, CA 92703 vào lúc 11: 30 sáng thứ Sáu ngày 18 tháng 10 năm 2019, Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam tại Hoa Kỳ đã tổ chức buổi họp báo với sự tham dự một số các cơ quan truyền thông, một số đại diện hội đoàn, qúy vị nhân sĩ cùng một số đồng hương.
Tấm hình của nhiếp ảnh gia Nick Út chụp “Em Bé Napalm” cách nay 50 năm đã được bầu chọn là bức ảnh đã làm “thay đổi thế giới” trong nửa thế kỷ qua
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Nó đi laị lồng lộn trong phòng, đụng đâu đá đó chán bèn nằm ườn trên giường, lăn lộn rồi kéo mền trùm kín đầu..
Trương Ba, tuổi còn trẻ, lại giỏi tài đánh cờ tướng, tiếng tăm bay tới bên Tàu. Lúc bấy giờ, bên Tàu có ông Kỵ Như cũng nổi tiếng là vua cờ, nghe danh Trương Ba, bèn qua Việt nam, tìm tới Trương Ba để thi tài cao thấp.
Thành Cổ Loa bây giờ còn gì? Vẫn còn đứng vững sau hơn hai ngàn năm? Thực ra là điêu tàn, những vẫn còn đủ để kinh doanh du lịch.
Cũng như thời gian bà con ta đã từng sống với ngục tù Cộng Sản, các nạn nhơn của chế độ Cộng Sản – một chế độ coi thường nhơn quyền, coi thường tình thương nhơn loại, nên chế độ đối đãi người tù thường đặt vào hạng chót.
Trước thềm tái đàm phán Chiến tranh Thương mại thư 13, vào ngày 11/10/2019, Báo Le Monde một tờ báo lớn nhứt nhì của Pháp ngày 08/10/2019 tóm tắt tình hình kinh tế hai nước từ khi xảy ra chiến tranh thương mại song phương.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.