Hôm nay,  

Thơ Cù Nèo

25/03/200200:00:00(Xem: 6427)
Tới Luôn Bác Vân Sơn

Sàigòn Times số 243 có baœn tin "Nhóm làm phim Vân Sơn bị CSBV bắt ngay tại phi trường TSN. Theo baœn tin này thì báo Người Lao Động (VN) số ra ngày 13.12.01 cho biết nhóm làm phim Vân Sơn (gồm Vân Sơn, Baœo Liêm, Nhật Taœo) từ Mỹ về VN quay phim đã bị bắt tại phi trường Tân Sơn Nhất ngay sau khi nhóm này trơœ về từ Quaœng Ngãi. Cũng trong báo này số ra ngày 11.12.01 có những câu viết về nhóm làm phim này như sau: "...caœ ba nhân vật này thay nhau kéo quần đứng tiểu suốt chặng đường đi xe về miền Tây", và... "Khi đạp xe qua cầu Mỹ Thuận (do Úc xây), Vân Sơn đã buột miệng chưœi một cách ngu xuẩn: "Mấy thằng Úc ngu, xây cầu cao quá làm tao đạp hết caœ hơi". Đọc baœn tin trên, đứa Nam Man viết bài này.

Cha thằng Vịt Cộng lại làm trời,
Dám bắt ba ông, bộ giỡn chơi.
Phaœi để người ta... dàn kịch chớ,
Thì cho bọn họ... dựng phim rồi.
Câu lưu bậy bạ là không được,
Buộc tội lăng xăng cũng quá tồi.
Mắc đái" Thì ba ông cứ đái,
Miễn đừng vạch "kẹt" trước lăng thôi!

Bọn Úc thòi lòi, ối quá ngu
"Xây cầu xây cống" lớn thù lù.
Dành đi bộ chắc teo luôn nó,


Để đạp xe thì mệt boœ bu
Mấy bố đâu than là moœi cẳng,
Ba ông có baœo đã ê khu.
Vân Sơn, cha nói đâu gì trật,
Bọn Úc thòi lòi, ối quá ngu!

*
Cám Caœnh Mê Bài Bạc

Khạc chẳng ra mà nuốt chẳng vào,
Về nhà nói mí vợ mần sao.
Tiền xe, tiền nước thì... chưa traœ,
Nợ hụi, nợ hè cũng.... chẳng sao
Baœo: Ruœi lầm tay con bạc gioœi
Than: xui gặp đứa nước cờ cao
Lần này cũng giống như lần trước
Khạc chẳng ra mà nuốt chẳng vào.

*
Đứa Nam Man Tình Nguyện

Nhìn caœnh tiêu điều cuœa nước non,
Vợ em uất nghẹn đến hao mòn.
Căm thằng Tàu Cộng sao thâm hiểm,
Giận lũ Việt gian cứ cúi lòn.
Tiếc nhỉ! Hai Bà đừng vội mất,
Buồn thôi! Nhị vị nếu mà còn(*).
Là em cho vợ theo phò tá...
Em sẽ ơœ nhà tiếp giữ con.

(*)Nhị vị Trưng Nữ Vương

*
Tía Hùng Vương Báo Mộng

Hôm rày tía hết sức đau lòng,
Tía giận vô cùng chớ chẳng không.
Chắc phaœi "dìa" vài lần mới đặng,
Thì đành thưœ một chuyến cho xong.
Tao cần gặp mấy thằng Phiêu, Khaœi...(*)
Tía mới la hai đứa Duẩn, Đồng...(*)
Đất nước đem "pho seo" hết mẹ,
Còn đâu mặt mũi ngó cha ông.

(*) Lê Khaœ Phiêu, Phan Văn Khaœi, Lê Duẩn, Phạm Văn Đồng

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người dân VN vì sống ở quê nhà khổ quá nên ai cũng muốn tìm đường đi ra nước ngoài để làm ăn kiếm tiền giúp bản thân và gia đình, vì vậy mới dễ làm mồi cho các cá nhân và tổ chức buôn người lợi dụng, như trường hợp ông Lâm Nguyên Bách ở tỉnh Phú Yên bị gạt đi di dân lậu qua Mỹ rồi phải quay về để tiền mất tật mang
Hôm 13 tháng 11 là ngày bắt đầu phiên xử Luật Sư Trần Vũ Hải tại Nha Trang, nhưng công an đã bao vây tại phiên tòa không cho ai vào dự kể cả phóng viên báo quốc doanh
Westminster (Bình Sa)- - Tối thứ Ba ngày 12 tháng 11 năm 2019, tại hội trường Thành Phố Westminster số 8200 Westminster Blvd CA.92683, Nhóm Westminster United do ông David Johnson, phát ngôn viên của nhóm đã tổ chức buổi họp báo để thông báo kết qủa vận động cử tri tham gia ghi tên bãi nhiệm ba vị dân cử thành phố, bao gồm Thị trưởng Tạ Đức Trí, Phó thị trưởng Kimberly Hồ, và Nghị viên Charlie Nguyễn Mạnh Chí.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Hậu về ôm bà Hai nức nở thủ thỉ: - Con khổ quá mẹ, bác sĩ nói con vô sinh!
Nước nghèo, dân số tương đối, nhưng rác nhựa lên hàng dư thừa… Đó là chuyện VN.
Phật tử đến chùa đã quen dần với hình ảnh Đức Phật Di Lặc có sáu chú điệu (lục tặc: 6 tên giặc) chơi giỡn, thọc loét và ngoáy rún của ngài. Hình ảnh đã để lại một bài học chánh niệm tự tại rất dễ thương.
Ngày 09 tháng 11 năm 1989 – nhân dân Đức hai miền đã phá sập bức tường Bá Linh. Một sự kiện lịch sử dẫn tới thống nhất nước Đức sau đó 11 tháng và một loạt cách mạng lật đổ chế độ CS độc tài các nước Đông Âu và Liên Xô.
Nền kinh tế Anh tăng trưởng yếu nhất gần 1 thập kỷ trong quý 3 vừa qua, khi những bấp bênh xung quanh vụ "ly dị" chưa có hồi kết giữa Anh với Liên minh Châu Âu (EU) – hay còn được gọi là Brexit - tiếp tục đè nặng lên các hoạt động kinh tế.
MEXICO - TT Morales bị tố cáo gian lận bầu cử, bị quần chúng xuống đường biểu tình bao vây.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.