Hôm nay,  

Thơ Cù Nèo

16/12/200100:00:00(Xem: 8612)
Đứa Nam Man Nể Bác Cún

Trong mục "Diễn đàn độc giả" của Sàigòn Times số 239 có bài "Những cái tên thật kêu của những kẻ thiếu can đảm!" của anh bạn Nguyễn Văn Cún - Sydney NSW (trang 26). Trong bài anh Cún đã viết: "Tôi đọc số báo tuần trước, trung tuần tháng 11, thấy có 4 cái tên rất kêu: Nguyễn Trung Trực ở Villawood, Lê Công Tâm ở Campbelltown, Nguyễn Trực Ngôn không biết ở đâu và Lê Tâm Đức cũng không biết ở đâu... Nhưng không hiểu sao đọc những cái tên đó tôi bị ám ảnh Nguyễn Trung Trực và Nguyễn Trực Ngôn là một. Mà biết đâu có thể cả 4 tên đó là một người hay của một nhóm người... họ có hai chiếc áo, một chiếc cà sa, một chiếc áo giấy thay phiên nhau mặc để hù thiên hạ và ném đá giấu tay...". Đọc bài của anh Cún nên đứa Nam Man hứng mà viết bài này để tặng anh Cún.

Em đây nể bác quá "chời chời"
Nể thiệt tình ngheo, chẳng phải chơi
Đoán việc, đoán người: hay quá chớ,
Rà tên, rà họ: đúng ghê thôi.
Người đi với bụt thường là vậy,
Đứa ở cùng ma phải thế rồi.
Bọn chúng tuy hai, mà một đấy,
Mà bốn không chừng... bác Cún ơi!

Mấy cái thằng ném đá giấu tay,
Y như bác Cún đã trình bày.
Nhìn vô thẳng cái là rành hết,
Liếc nhẹ sơ qua cũng biết ngay.
Rặt những thứ đầu trơ trán bóng
Toàn là đồ mặt dạn mày dày.
Từ rày bọn chúng còn vầy nữa
Bác cũng nên cho ít gậy tày.

*
Do Em Tài Trợ Đó Ông Ơi

Vào khoảng đầu tháng 10/2001 đứa Nam Man đến tòa soạn Sàigòn Times, được lão chủ bút Hữu Nguyên đưa cho một xấp thư rơi, trong đó có bài của kẻ ký tên Trần Quang Trân - Marrickville với tựa: "Nguyễn Hửu Chí (Hửu Nguyên) tên cán bộ Văn Hóa Cộng Sản đã lộ diện". (Ghi chú: viết đúng theo như ông Trân về chữ Hữu: dấu hỏi!) Trong bài ông Trân nào đó đã có câu: "... Nếu không có sự tài trợ của Mặt Trận hay tòa đại sứ Việt Cộng thì làm sao tờ báo Sàigòn Times có tiền in ấn và trả lương cho 5 người trong tờ báo ấy""". Đọc đoạn trên của ông Trân, đứa Nam Man tức khí vì sự láu cá của ông Trân nên viết bài này

Nhớ bận thằng cu Thạch nó qua,(*)
Sang xin "viện trợ" phải không cà"
Trông va vác bị: thương ghê lắm,
Ngó hắn ăn mày: tội thiệt đa!
Tớ có cho dăm đồng bạc lẻ,
Em còn tặng mấy tỷ đô la
Chuyện này, cả Úc châu đều biết,
Bác lại không nghe, không thấy à"

Hèn gì đọc mấy cái... thư rơi,
Mẹ! Khiến em đây giận quá trời!
Đánh giá em vầy không được nhá,
Coi thường tớ thế chẳng nên thôi
Quên em là đứa từng chi sộp
Tưởng tớ chắc thằng chỉ nói chơi"
Việc báo Sàigòn Times vẫn sống...
Do em "tài trợ" đó ông ơi.

Chuyện quảng cáo ư" Bác khỏi lo...
Từ lương cô ký, đến thầy cò.
Hằng tuần in đến trăm ngàn số,
Mỗi tháng xuất đâu mấy chục bò!
Chi phí "năm người" nào có lớn (**)
Đồng lương cả bọn cũng không to.
Nam Man dư sức "bao thầu" hết,
"Tiền bạc" em ư" Còn cả kho!

(*)Nguyễn Cơ Thạch qua Úc ngày 14, 15, 16 tháng 3 năm 1984
(**) "năm người" trong tờ báo như ông Trân đã viết

Ngày xưa có một người đàn bà góa sống với hai người con gái trong một túp lều tranh và một khoảng vườn nhỏ. Vườn trước có hai cây hoa hồng, một cây ra hoa đỏ và một cây ra hoa trắng nên bà đặt cho hai cô gái xinh đẹp, tươi như hoa, một cô là Bạch Tuyết, một cô là Hồng Hoa.
Tác giả qua Mỹ trong một gia đình H.O. từ tháng Sáu năm 1994, vừa làm vừa học và tốt nghiệp kỹ sư điện tử. Là cư dân Garden Grove, California, lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ 2018, ông đã nhận giải đặc biệt về Huế Tết Mậu Thân với bài viết về một gia đình bên cầu Bạch HổHuế, có người cha toàn thân bị cộng sản chôn sống. Bài viết mới nhất của ông viết về tình nghĩa gia tộc, họ hàng nam bắc thời hậu chiến sau 1975, và trong ngoài nước hiện nay.
câu thơ viết xuống từ thời tóc xanh, và khi tóc bạc rồi mới kết thúc bài thơ. Những người biết tính Hoàng Xuân Sơn sẽ không ngạc nhiên. Hoàng kỹ lưỡng tới từng chữ
Trung Cộng và một số Việt Gian tay sai cho CS đang làm thủ tục mua đất tại một làng bên Pháp, để làm ‘ Nước Kinh, tộc Kinh’, trương cờ, tôn vinh Công Chúa Kinh để gán ghép xoá bỏ quốc gia dân tộc Việt Nam.
tại Chicago ngày 22/11/2018 trong ngày Thanksgiving tại Hoa Kỳ - Thánh lễ Tạ Ơn tại Giáo xứ Saint Henry Chicago
tại đất nước tôi, tuy không chiến tranh như Sudan nhưng cũng dẫy đầy tai họa cho những người có lòng. Một bác sĩ trẻ, anh Nguyễn Đình Thành, vừa lãnh một bản án lên đến 7 năm tù vì dám in tờ rơi vận động đồng bào anh chống lại Luật Đặc Khu
đoàn người hàng ngàn người di dân từ các nước Trung Mỹ như Honduras, Nicaragua, v.v. đang đi xuyên qua nước láng giềng Mễ Tây Cơ để mong được đặt chân đến miền đất hứa là Hoa Kỳ.
Tôi đã nghe như tiếng nhạc từ trời... Không phải những âm thanh cõi trần gian này. Cảm ơn anh, một người bạn vong niên, một người đàn anh Chu Văn An... Thế đó, nhạc sĩ Nguyễn Ngọc Phúc làm nhạc như thế. Tôi nghe, và như đang trôi vào cõi khác.
Có người Mỹ quá lạc quan nói TT Trump chưa đình Chiến tranh thương mại chống TC vì Chủ Tịch Tập cận Bình chưa cúi đầu đủ thấp. Cũng có người nói TC đã hụt hơi như CS Bắc Việt cứng đầu ăn miếng trả miếng trong hoà đàm Paris bị Mỹ dùng B 52 trải thảm Hà nội nên phải hạ cờ Đỏ, giơ cờ trắng đủ cao cho Mỹ thấy, mong hai bên hoà đàm. Thử cùng nhau phân tích xem sao. Thử xem cuộc hoà đàm hai bên có đi đến hoà giải xung khắc để đình chiến hay hoà bình cho cuộc Chiến tranh Thương mại Mỹ Trung hay không? Khó tin sẽ có một giải pháp tích cực, xây dựng xảy ra vì TC cũng như CS bản tánh là nói khác, làm khác.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.