Hôm nay,  

Luật Pháp Phổ Thông

29/07/200200:00:00(Xem: 7162)
Hỏi (Cô LýTHH): Nhờ LS giúp đỡ ý kiến cho tôi một việc như sau:
Tôi mới qua Úc hơn 1 năm và đi làm chính thức cho một hãng may tại Marrickville. Vì tiếng Anh còn kém, nên hiện tôi đang đi học thêm Anh văn.
Trong hãng, tôi thường bị người supervisor đàn bà quấy nhiễu. Cô ta hay rình mò trong lúc tôi đi toilet và ôm tôi nhiều lần, nhưng vì cần việc làm nên tôi chỉ cảnh cáo vài lần. Thế nhưng tôi vẫn cứ bị cô ta quấy nhiễu.
Sau đó, tôi cự tuyệt thì bị cô này làm khó dễ bằng cách là canh và đếm sản phẩm của tôi làm.
Cô này là người Tây, cô ta sờ mó trong hãng rất nhiều người, nhưng các người này vì họ đang làm lậu nên phải im lặng chịu đựng. Riêng tôi thì đi làm có khai thuế. Tôi bị rơi vào tình trạng căng thẳng khi đi làm và lo sợ mãi. Cô này hay trừ tiền tôi một cách vô lý. Ông bà chủ hãng cũng bênh vực cô này. Tôi rất khổ sở nên muốn nghỉ làm việc vì đi làm trong căng thẳng và lo sợ.
Xin LS cho biết là tôi có thể kiện đòi bồi thường không" Hãng này là của người di dân và tôi thì còn nhỏ, 21 tuổi, không biết luật lệ nhiều. Nhờ LS hướng dẫn cho, vì rất nhiều người như chúng tôi mới qua và đi làm việc, trong lúc đó không rành tiếng Anh nên bị chèn ép và bắt nạt.

Trả lời: Tôi nhận được thư của cô đề ngày 4.7.02 do tòa soạn chuyển lại vào sáng Thứ Hai 22.7.02 cùng lúc với một số câu hỏi khác đề cùng ngày và những ngày trước và sau đó.
Mặc dầu vẫn còn một số câu hỏi đã được độc giả gởi về trước đây, nhưng nhận thấy vấn đề của cô là vấn đề có tính cấp bách, vì có thể có một số độc giả khác đang phải đương đầu với những điều mà cô đã và đang phải chịu đựng, nên tôi quyết định trả lời thư của cô trước.
Theo “luật về sự phân biệt” (discrimination law), thì có nhiều loại quấy nhiễu nhưng “quấy nhiễu tình dục, sách nhiễu tình dục” (sexual harassment) là loại quấy nhiễu bị khiếu nại nhiều nhất.
Theo sự quy định của luật pháp thì chỉ cần bị quấy nhiễu một lần là đủ để làm đơn khiếu nại. Tuy nhiên, nếu chỉ bị quấy nhiễu một lần và nếu bị xử là có lỗi thì tiền bồi thường thiệt hại, nếu có, sẽ ít hơn nhiều so với sự quấy nhiễu “trường kỳ” (over a lengthy period).
Theo sự quy định của luật pháp chủ hãng có thể sẽ phải chịu “trách nhiệm thế” (vicarious liability) nếu nạn nhân đã báo cáo sự “quấy nhiễu tình dục” cho ban quản lý và họ không chịu thi hành những biện pháp cần thiết để chận đứng sự quấy nhiễu đó. Tuy nhiên, chủ nhân chỉ phải gánh chịu loại trách nhiệm này nếu sự quấy nhiễu tình dục đó xảy ra “trong tiến trình làm việc” (during the course of employment).
Nhưng thế nào là “sách nhiễu tình dục”" Trong vụ O’Callaghan kiện Loder [1983] tòa đã cho rằng: “Một người bị quấy nhiễu về phương diện tình dục nếu đương sự phải chịu đựng hành vi về tình dục không được yêu cầu hoặc không phải lúc bởi người đang nắm thế lực liên hệ đến đương sự” (A person is sexually harassed if he or she is subjected to unsolicited and unwelcome sexual conduct by a person who stands in a position of power in relation to him or her).
Một vài sự quấy nhiễu tình dục có thể được xem như là một sự vi phạm hình sự, vì khi nạn nhân báo cho cảnh sát về sự việc này thì cảnh sát có thể cáo buộc người vi phạm đó về tội “hành hung” (assault) chẳng hạn. Tuy nhiên, đa số nạn nhân trong các vụ “quấy nhiễu tình dục” đã chọn lựa phương thức là không nên báo cho cảnh sát, vì khi báo cho cảnh sát thì họ không thể xin bồi thường thiệt hại về phương diện dân sự được, vì cảnh sát sẽ truy tố và nạn nhân sẽ bị phạt tù hoặc phạt tiền và số tiền đó sẽ được trả cho chính phủ.


Vấn đề được đặt ra ở đây là nếu không báo cho cảnh sát thì phải báo cho ai" Nếu đem sự việc báo cáo cho ban giám đốc, hoặc ban quản lý và vấn đề không được giải quyết rồi bị hiềm khích, chèn ép, bắt nạt, hoặc bắt buộc phải làm những việc nặng nhọc không hợp với khả năng thì phải làm sao"
Luật pháp đã tiên liệu những sự việc vừa nêu có thể sẽ xảy ra nên đã quy định rằng “sự đối xử tàn nhẫn” (vitimisation) xảy ra sau khi nạn nhân nộp đơn khiếu nại về “sự quấy nhiễu tình dục” là những việc làm bất hợp pháp. Luật pháp đã đưa ra biện pháp này vì muốn bảo vệ cho nạn nhân không bị thiệt thòi hoặc bất lợi sau khi hành xử những quyền pháp định của mình.
Điều này có nghĩa rằng luật pháp đòi hỏi chủ nhân cũng như những người có chức vị phải đối xử bình thường với người đã nộp đơn khiếu nại họ. Vì thế nạn nhân cần phải nộp đơn khiếu nại về sự quấy nhiễu tình dục này càng sớm càng tốt.
Sau khi nộp đơn khiếu nại, nếu ban giám đốc, chủ nhân, hoặc “đốc công” (supervisor) có những hành vi đối xử tàn nhẫn, thì nạn nhân có thể nộp đơn “khiếu nại riêng về sự đối xử tàn nhẫn” (separate complaint of victimisation) này, và đơn khiếu nại này có thể được nộp riêng biệt và nhiều lần sau đó nếu sự đối xử tàn nhẫn này tiếp tục xảy ra sau khi ban giám đốc, chủ nhân, hoặc đốc công được thông báo cho biết là đơn khiếu nại về những hành vi của họ đã được đệ nộp. Mặc dầu, đơn khiến nại đã được đệ nộp một cách riêng biệt và nhiều lần, nhưng khi vấn đề được đưa ra xét xử thì toàn bộ các đơn khiếu nại đó sẽ được đưa ra để giải quyết chung.
Liên hệ đến sự khiếu nại, luật pháp đã quy định rằng bất cứ ai xét thấy là mình đã chịu đựng “sự phân biệt hoặc quấy nhiễu bất hợp pháp” (unlawful discrimination or harassement) đều có thể khiếu nại.
Tuy nhiên, luật pháp đòi hỏi rằng “sự khiếu nại này phải bằng văn bản” (this complaint must be in writing). Nếu người đó là người tàn tật thì sự khiếu nại có thể được viết bởi một người khác. “Đơn khiếu nại” (a “complaint”) là một văn kiện quan trọng vì nó là nền tảng của “sự khiếu nại” (a complaint).
Thông thường, đơn khiếu nại phải trưng dẫn “hành vi bất hợp pháp” (unlawful act) được quy định theo Điều 50 của “Đạo Luật Phân Biệt Phái Tính” (Sex Discrimination Act). Đơn khiếu nại không cần phải dài dòng nhưng cần phải đầy đủ chi tiết về sự phân biệt hoặc sự quấy nhiễu tình dục như đã được quy định trong đạo luật và đã được Thẩm Phán Vincent đề ra trong vụ Nestle Aust Ltd kiện Equal Opportunity Board [1990] rằng: … đơn khiếu nại bằng văn bản, mặc dầu không được xem như là một văn kiện chính thức về sự thỉnh cầu, phải nêu lên được vấn đề về sự phân biệt và loại phân biệt đó phải nằm trong phạm vi thẩm quyền tư pháp của ủy ban.
Dựa vào luật pháp cũng như các phán quyết vừa trưng dẫn, cô có thể thấy được rằng hành vi của bà đốc công tại hãng mà cô đang làm việc có thể cấu thành tội “quấy nhiễu tình dục” như đã được quy định trong Đạo Luật Phân Biệt Phái Tính.
Vì thế, cô phải nộp đơn khiếu nại cho “Ủy Ban Chống Kỳ Thị, hoặc Cơ Quan Tài Phán Chống Kỳ Thị” (Anti-Discrimination Board, Anti-Discrimination Commission, or Anti-Discrimination Tribunal) tại NSW, ĐT: (02) 9318 5400; QLD, ĐT: (07)3239 3365; TAS, ĐT: (03) 6233 4841; Vic, ĐT: (03) 9281 7111; WA, ĐT: (09) 264 1930; ACT, ĐT: (02) 6207 0576; NT, ĐT: (08) 89813813; SA, ĐT: (08) 8207 1911; hoặc đến gặp LS của cô để được cố vấn tường tận hơn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm đầu tiên vào Sài gòn, tôi được anh chở trên chiếc vespa cà tàng đi khắp nơi. Anh đã giúp tôi chuẩn bị tốt cho kỳ thi vào Cao đẳng Mỹ Thuật Sài gòn dù về sau tôi không theo đuổi nghệ thuật hội họa... Kỷ niệm với anh Du Tử Lê tôi không bao giờ quên và chúng tôi thường nhắc lại mỗi khi ngồi uống café rồi cười với nhau
Đến Ai Cập và Jordan, chúng tôi tự sắp xếp chương trình thăm những nơi mình muốn. Qua Do Thái mấy ngày đầu tự lên lịch tham quan, sau đó nhập vào đoàn người đến từ Mỹ và Úc, trong chuyến hành hương do linh mục Dòng Tên Nguyễn Tầm Thường hướng dẫn.
Tướng Khuyên còn ở Sài Gòn đến ngày 28 tháng 4/1975 mới ra đi. Ông đã ra đi trong khi Sài Gòn đang cơn hấp hối vô phương cứu vãn nổi. Tới Mỹ, Ông xuất gia và tu hành lặng lẽ trong một ngôi chùa cũng lặng lẽ ít đồng hương lễ lạc. Kiếm sĩ Đặng Dung ngày xưa cũng sống như vậy
Truyện Thạch Sanh Lý Thông lưu truyền trong dân gian dưới hình thức chuyện kể truyền miệng chắc có đã lâu. Phải hiện hữu trước khi ông Dương Minh Đức đưa bản văn sáng tác của mình sang bên Quảng Đông khắc ván cũng như từng đưa vài chục tác phẩm khác của nhóm nhờ đó miền Nam Kỳ Lục tỉnh có được một số tác phẩm Nôm đáng kể mà người nghiên cứu Nôm thường gọi là Nôm Phật Trấn
Nhật Bản: Người Việt đứng đầu danh sách người ăn cắp đến từ nước ngoài. Năm 2017, khoảng 260 000 người Việt sống tại Nhật Bản, tăng 8 lần so với 2008. Tội phạm trong Cộng Đồng Việt cũng tăng. Thống kê tại Nhật cho thấy năm 2017, số tội phạm gốc Việt là 5140, chiếm hơn 30% tổng số tội phạm
đài phát thanh yêu cầu người dân phải về nhà trước 23 giờ để đợi thông báo quan trọng. Lúc 2 giờ ngày 22.09.1975, đài loan tin về quy định đổi tiền và kéo dài thời gian giới nghiêm đến 11 giờ sáng. Thời gian đổi tiền sẽ bắt đầu vào lúc 11 cho đến 23 giờ cùng ngày, tức chỉ có 12 giờ đồng hồ để hoàn thành việc thu và đổi tiền
người có danh, có chức mới viết hồi ký khi về già. Tôi chỉ là một nhà giáo bình thường, chẳng có gì to lớn cả, nên chẳng bao giờ nghĩ đến việc tự viết về mình. Tuy nhiên, qua bao năm sống còn, nghĩ lại mình cũng còn những điều đáng nhớ
Trong thời đại ngày càng gia tăng sự bất ổn và bất an trên khắp toàn cầu, lời Phật dạy về bình đẳng, tôn trọng và hiểu biết nhau ngày phù hợp đối với tất cả những ai muốn thiết lập một thế giới tốt đẹp và hòa bình.
Nhắc đến biến cố 30 tháng 4 năm 1975 thì người Việt sống ở hải ngoại đều bùi ngùi thương cảm khi nhắc đến cái chết oai hùng của 5 vị tướng đã tự tử trong thời gian kể trên. Nay tôi xin góp nhặt tin tức được kể lại từ nhiều người thân cận tướng Nguyễn Khoa Nam về cuộc sống đời thường của ông
Hai bên cách nhau khoảng mười thước, thấy nhau bằng mắt thường, nên, mọi người trên đoàn giang đỉnh đều thấy Việt-Cộng nhốn nháo, tán loạn... địch từ bờ bắn ra dữ dội với đủ loại súng, có cả 82 ly không giật và 12 ly 8. Phía Lực-Lượng 99, vũ khí nặng trên chiến đỉnh đều xử dụng tối đa
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.