Hôm nay,  

Cờ Và Đạo

03/01/200400:00:00(Xem: 7437)
Năm 2004, vấn đề Cờ và Đạo sẽ là hai vấn đề lớn cho người Việt trong và ngoài nước - lợi cho thế lực nhân dân đấu tranh, hại cho nhà cầm quyền CS Hà nội -- vì đó là hai vấn đề liên quan đến tự do, dân chủ, và nhân quyền mà người Việt đã đấu tranh không ngừng nghỉ suốt 28 năm qua, và sắp đến mục đích cuối cùng. Suốt mấy năm gần đây, và nhứt là trong năm 2003 việc trên 32 thành phố Mỹ thừa nhận quốc kỳ VNCH xưa là biểu tượng của người Mỹ gốc Việt bây giờ, là một vấn đề lớn và khó xử cho CS Hà nội. Việc cứ mỗi năm gần đây Bộ Ngoại Giao Mỹ đưa ra bản tường trình về tình hình CS Hà nội đàn áp tôn giáo ở VN, mỗi ngày lời lẽ cứng rắn hơn cũng là một vấn đề lớn và khó xử cho Hà nội. Hai sự việc ấy sớm muộn gì cũng trở thành rắc rối ngoại giao, trở ngại viện trợ kinh tế, và trục trặc giao thương giữa Hà nội và Washington.
Thứ nhứt vấn đề cờ, Báo Washington Times ngày 6 tháng 12, năm 2003, ký giả David W. Jone chuyên theo dõi tin tức Bộ Ngoại giao Mỹ, tiết lộ. Một trong những nhiệm vụ hàng đầu khi Phó Thủ Tướng Vũ Khoan - viên chức lớn nhứt của CS lần đầu tiên công du Mỹ -- là làm sao phải hạ cây cờ nền vàng ba sọc đỏ, nếu nơi nào đã thượng lên rồi thì cố hạ xuống, con nơi nào sắp sửa thượng lên thì can thiệp, chống phá để dẹp. Nhưng Ô. Vũ Khoan giấu kín như bưng, chỉ hé lộ gián tiếp lời lẽ cứng rắn, cuộc thảo luận "thẳng thắn" nhứt của Oâng với Ô. Bộ Trưởng Ngoại giao Mỹ, qua dư âm căng thẳng, dư vị chua cay còn phảng phất trong cuộc gặïp gỡ báo chí tại Đại sứ Quán của CS Hà nội ở thủ đô Washington. "…Chúng tôi cảm thấy rất kỳ lạ. Trong khi Hoa kỳ có quan hệ với một quốc gia, họ công nhận lá cờ của một chế độ khác mà chế độ này đã biến mất." Oâng hy vọng được Mỹ hợp tác chống lại. Chống những nhà đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN mà Oâng Vũ Khoan cho là những ủng hộ viên của VNCH muốn làm suy yếu chế độ Hà nội. Và Oâng liên kết để cáo buộc những người này có dính líu vớùi khủng bố, đặt mìn sứ quán CS Hà nội ở Thái Lan và không tặc máy bay. Không thấy Bộ Ngoại giao Mỹ và cũng không nghe Ô. Vũ Khoan nói lại Bộ Ngoại giao Mỹ có phản ứng gì. Mà muốn phản ứng, Bộ ngoại giao cũng vô kế khả thi đối với phong rào đấu tranh ở Mỹ đã hoạt động trong đất nước, nhân dân, và chánh quyền Mỹ khá lâu rồi. Tư cách những ủng hộ viên VNCH bây giờ là công dân Mỹ được Hiến Pháp, luật pháp, và án lệ Mỹ bảo đảm quyền hạn, trong đó có quyền chống CS vi phạm tư do, dân chủ là niềm tin, lý tưởng truyền thống Mỹ. Còn các thành phố Mỹ, tính độc lập và tự trị lớn lắm, đã được Hiến pháp Liên bang, tiểu bang, và vô vàn án lệ bảo vệ kỹ. Với não trạng thâm căn cố đế CS, Ô. Vũ Khoan khó mà hiểu nổi tổ chức công quyền, phân quyền, dân chủûpháp trị, tự do bất khả tương nhượng của Mỹ. Ô. Vũ Khoan cũng không thể hiểu nổi thế du kích củahai thế hệ trẻ già người Việt sau gần 30 năm suy nghiệm và dàn trận. Không người Mỹ nào chấp nhận cho VC xen vào chuyện nội bộ của đất nước và nhân dân Mỹ cả. Hay như lời một nghị viên Mỹ ở Westminster nói "Đây là nước Mỹ, CS Hà nội chăûng có chuyện gì để vỏ mỏ xía miệng vào" khi CS phản đối việc xây dựng Đài Chiến sĩ Việt Mỹ, có cây cờ VNCH treo vĩnh viễn. Nếu CS nóng ruột dùng tiền bạc mua chuộc hay hăm doạ các nghị viên, dân biểu, nghị sĩ chánh quyền Mỹ có 1001 cách và hàng chục triệu nhơn viên công lực đến lôi cổ quân hối lộ, bọn gián điệp CS ra toà, chết hay sống.

Thứ hai, vấn đề Đạo, là vấn đề tiên khởi và cốt lõi của cuộc đấu tranh trong nước. Các tôn giáo là lực lượng tương đối còn có quần chúng, còn có tổ chức gắn bó nhau sau khi CS Hà nội đã diệt gần trắng các lực lượng chánh trị. Các tôn giáo giương ngọn cờ đầu đấu tranh đòi cho tự do tôn giáo và lần hồi kết hợp với dân chủ, nhân quyền VN của người Việt trong ngoài nước, khi tập họp thế lực nội bộ vữõng và quốc tế vận mạnh. Bộ Ngoại giao Mỹ mỗi năm đều phải tường trình cho Quốc Hội về tình hình đàn áp tôn giáo của CS Hà nội; mỗi năm lời lẽ cứng rắn hơn đối với CS Hà nội. Với đà gia tăng áp lực và vận động của Uûy hội Quốc tế về Tôn giáo Mỹ, với quyết tâm đưa vấn đề nhân quyền vào luật ngoại giao và ngoại viện của Quốc Hội Mỹ, Liên Aâu, sớm muộn gì Mỹ cũng đưa CS Hà nội vào danh sách mấy nước cần phải "quan tâm đặc biệt" - tức mất viện trợ kinh tế, mất sự bao che ngoại giao để gia nhập Tổ chức Mậu dịch Thế giới, v.v. Đối với Mỹõ bang giao với VC, bang giao vẫn là bang giao , giao thương với VC vẫn là giao thương; CS Hà nội cũng chỉ là một "đối tác" của Mỹ, như Liên xô khi xưa, Trung Cộng bây giờ, không hơn không kém. Trong khi đó ngay tại nhiều nước Tây Aâu, Bắc Mỹõ, cuộc đấu tranh trong nước có 3 triệu nhà ngoại giao đang đấu tranh cho tự do tôn giáo, tư do, dân chủ, và nhân quyền VN. Những người này là công dân của các nước có đóng thuế, đi lính Mỹ, có quyền đầu phiếu làm ra chánh quyền dân cử sở tại và đang đấu tranh cho niềm tin, lý tưởng, truyền thống và lịch sử chung của người Tây Phương. Còn trong nước, công cuộc đấu tranh đang trên đà chuyển phẩm thành lượng, chuyển điểm thành diện như đã thấy trong năm qua. Giáo Hội Phật Giáo VN Thống nhứt đã kiện toàn tổ chức. Trí thức trẻ đã dấn thân. Tin Lành đã nhập cuộc, Đồng bào Thượng đứng lên, Mỹ vô cùng cắn rứt lương tâm. Nhiều dấu chỉ chánh trị cho thấy, chính chánh quyền Liên Aâu, Uùc và Mỹ nói chung, Hành Pháp lẫn Lập Pháp, từ Trung ương đến điạ phương, lấy cuộc đấu tranh của người Việt làm cây roi để treo củ cà rốt ngoại giao và giao thương với CS Hà nội.
Vấn đề cây cờ vàng ba sọc đỏ và vấn đề tự do tôn giáo, dân chủ nhân quyền đã, đang, sẽ là vấn đề lớn trong tương quan ngoại giao, giao thương giữa CS Hà nội và chánh quyền Mỹ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Uy Lĩnh xưng danh và kể lại những gian nan từ sau khi rời thành Troa. Trước tiên quân Uy Lĩnh cập bờ biển Thạch Các, tấn ông thành Ích Ma Rốt, qua ngày hôm sau bị dân Si Côn phản công dữ dội phải rút lui. Đoàn thuyền binh bị ngược gió băng qua mũi Ma Lê, sau chín ngày lênh đênh cập vào bến xứ Lô Tô Pha.
Ông Nguyễn Phi Khanh thi đỗ Nhị Giáp Tiến sĩ . Khi Hồ Quí Ly cướp ngôi nhà Trần , ông ra làm quan dưới triều Hồ Hán Thương và được bổ nhiệm chức Hàn Lâm Học sĩ .
Suốt nhiều cuối tuần tháng 6 và đầu 7 năm 2019, dân Hông Kông chỉ có 7,5 triệu người nhưng hơn 2 triệu người xuống đường biểu tình kiên trì, nhiều mặt, để bảo vệ nền tự do, dân chủ của mình.
Những tiêu chuẩn nào để phân biệt một thành phố vận hành tốt và vận hành tệ ở nước Mỹ? Cũng khó mà xác định một tiêu chuẩn đánh giá chung.
Hiện nay đang có lời kêu gọi biến thủ đô Washington D.C thành tiểu bang thứ 51 của Hoa Kỳ. Tuy nhiên, theo thăm dò mới nhất của Gallup, hầu hết người Mỹ phản đối.
Theo tin tức từ The Hill, trong một nỗ lực làm giảm mức chênh lệch lương giữa hai đội tuyển nam và nữ quốc gia túc cầu của Hoa Kỳ, công ty Procter & Gamble đã tuyên bố đài trợ $529,000 cho đội nữ, cho những chiến thắng của họ tại giải World Cup.
Theo tin của CNN, trong đảng Cộng Hoà, sau những cuộc bầu cử 2018, không còn nhiều thành viên với quan điểm ôn hoà về vấn đề nhập cư, vì một nửa những thành viên ủng hộ việc nhập cư đã rời chức vụ.
Gallup nhận thấy rằng nền kinh tế có cải thiện trong thời tổng thống Trump, nhưng những lo lắng về tình hình tài chính cá nhân thì không hề thuyên giảm.
Nước Mỹ từ lâu được xem là quốc gia đi đầu của chủ nghĩa tư bản, nơi mà người dân làm việc cực nhọc vì đồng tiền. Và có người sẽ đoán rằng những người hạnh phúc nhất sẽ là những người giàu nhất?
Theo một cuộc thăm dò YouGov của CBS, vừa được công bố hôm Thứ Tư 17/06, 62% những cử tri Dân Chủ ở các tiểu bang tự nhận mình là “rất tự do” (very liberal), hay “tương đối tự do”.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.