Hôm nay,  

Học Phí Trường Công?

10/01/200400:00:00(Xem: 4862)
Giáo dục là một vấn đề lớn của đất nước và nhân dân.. Cách giải quyết những khó khăn của vấn đề ấy nói lên nhà cầm quyền có vì dân, do dân, của dân-- tức dân chủ như Mỹ; hay vì đảng, do đảng, của đảng - tức độc tài cộng sản như CS Hà nội. Tiêu biểu có thể lấy vấn đề học phí, hay nói nôm na, là tiền trường để soi xét.
Thực vậy, Báo USA Today ngày 1 tháng 5 cho biết học phí đại học 4 năm Mỹ, các trường đại học sẽ tăng 22%, sẽ cản trở cho 48% thanh niên sinh viên Mỹ trong việc học hành. Dư luận chung đòi hỏi chánh quyền liên bang phải can thiệp để các đại học không thể tự tiện tăng học phí. Nhứt định Quốc Hội, trái tim của nhân dân sẽ có ý kiến. Năm 1997, Quốc Hội Mỹ đã tăng tiền vay Pell Grant từ 2000USD lên 45000 USD không lời mãi đến sáu tháng sau khi tốt nghiệp, để giúp cho sinh viên. Tháng 10 năm rồi Quốc Hội đã thông qua luật không cho đại học tự tiện tăng giá học phí dựa trên việc tự tiện tính tỷ lệ lạm phát trong chi phí giáo dục. Luật sẽ thi hành toàn phần năm 2008; nếu đại học nào không thi hành sẽ bị cắt tài trợ liên bang. Mỗi năm Liên bang tài trợ cho đại học qua chương trình trợ cấp tài chánh cho sinh viên. Kinh phí ngân sách năm rồi dành cho việc đó con số nghe chóng mặït, 70 tỷ đô la. Đó chưa nói đến rất nhiều hội đoàn, công ty cấp học bổng cho sinh viên.
Quốc Hội suy nghiệm người đóng thuế Mỹ đã giúp cho việc giáo dục quá nhiều, nên quyết định tìm biện pháp luật pháp để trường không đắc lợi vô duyên cớ trong việc tăng học phí. Liên bang phải can thiệp vào đại học không để cho thanh niên sinh viên Mỹ thiệt thòi vì các đại học tư tiện tăng học phí (Trích bài viết của Dân biểu Howard P. Mc Keon , Cộng Hoà Vali, Chủ tịch Tiểu bang US Hiuse Subcommittee on 21st Century Competiviness).
Đại học Mỹ hoàn toàn tự trị, quản trị độc lập, sinh viên Mỹ theo luật phải đóng học phí, mà chánh quyền còn can thiệp về học phí, giá học phí như vậy. Nhờ vậy tỷ lệ người Mỹ có bằng đại học 4 năm trên 27%. Khoa học kỹ thuật tiên tiến nhứt, nhì hoàn cầu. Không trường trung tiểu học công nào được thu học phí, lệ phí, trái lại học sinh nghèo còn được phiếu ăn trưa, xe đưa rước. Không một học sinh trung học tiểu học nào không đủ điều kiện để đi học. Cha mẹ không cho con đi học ở tuổi cưõng bách giáo dục là trái luật. Giáo dục cưỡng bách và miển phí đi vào sự sống được từ người dân đến nhà cầm quyền kiểm soát và thi hành. Từ tổng thống đến phó thường dân Mỹ, không ai muốn để trẻ em tụt hậu.
Trong khi đó, Báo Saigon Giải Phóng, tờ báo và tiếng nói chánh thức của Thành Uûy CS viết "Tiền Trường: Nỗi lo không dứt của người nghèo" và "Trả học phí bằng tiền vay nóng", "Miễn giảm [học phí] chỉ chiếm 5 đến 10% tổng chi phí học tập."

Trường hợp điển hình, Chị Nguyễn ngọc Thấm, hồi đầu năm phải chạy tiền vay nóng một số tiền lớn 200. 000 $VN trả thành 240.000 để trả cho đứa con được vào lớp 2 Trường Bình Tiên và sau đó phải trả lắc nhắc thêm mỗi tháng từ 60.000 đến 70.000 nữa. Các trường trung tiểu học cũng có miển giảm học phí cho học sinh nghèo nhưng số đó tính ra dưới 10% tổng số tiền gia đình dành cho việc học hành của con trẻ. Sau cùng báo thêm phần cước chú, hiện nay người nghèo có 4,1% mù chữ, 32,89% trình độ cấp 2 (Trung Học đệ nhứt cấp thời VNCH), và chỉ có từ 2 đến 3% học đại học hay chuyên nghiệp. Bài báo làm người đọc đau đớn cho nhà nghèo VN và cảm thấy tức dội và một vài câu hỏi hợp lý bất giác bật ra: "Tại sao lại học phí trường công"" Việc làm vi hiến, trái luật như vậy tại sao nhà cầm quyền từ trung ương đến địa phương cứ để tiếp tục làm ngơ để các trường thi hành năm này tháng nọ, làm bao nhiêu học sinh bỏ học" Thật vô cùng trái khoái.
Một, Hiến Pháp CSVN có minh thị ghi giáo dục cưỡng bách và miển phí đến cấp 2. Ô. Hồ chí Minh kêu gọi nhân dân ban đầu giành độc lập dân tộc, kế đó chiếm được nửa nước "cỗ võ tiến nhanh, tiến mạnh lên xã hội chủ nghĩa"; cả hai thời kỳ Oâng đều nói để "con em có nơi học hành." Thời Đổi Mới Kinh tế, CS Hà nội vẫn còn lấy "tư tưởng Hồ chí Minh" làm căn bản tư tưởng chỉ đạo và lý luận. Thì tại sao lại thu học phí trường công, vốn chiếm hơn 97% trong chế độ CS. Tại sao bảo các trường lấy thu bù chi"
Hai, một hành động vi hiến như đen với trắng, như ngày và đêm mà không một "đại biểu nhân dân' nào dám hé môi. Rõ là Đại biểu của Đảng, Nhà Nước CS, chớ không phải của nhân dân. Rõ là Đảng cử dân bầu "đại biểu" chớ không phải dân biểu đại diện cho dân, mà đại diện cho Đảng, Nhà nước thống trị. Đúng vậy vì đại biểu nhân dân của CS khi được đảng cử, dân bầu, vào Quốc Hội làm việc, không cần từ nhiệm chức vụ trong đảng và trong guồng nhà nước như tất cả các nước dân chủ. Nên họ đại diện cho đảng và Nhà nước, chớ đâu cần đại diện cho dân vì đảng, nhà nước cho họ chức, cho họ quyền, chớ đâu phải dân.
Ba, nhà cầm quyền CS khai thác cạn kiệt nhân tài vật lực VN để xuất cảng. Xuất cảng con người, xuất cảng hàng hoá, xuất cảng tài nguyên dầu thô, gạo, thu thập không biết bao nhiêu quyền lợi. CS Hà nội thu thuế từ hột tấc đất của nông dân, chiếc xuồng ba lá của dân chài, từ đường may mũi chỉ, đến món hàng mỹ nghệ mây tre lá của công nhân thủ công - chỉ trừ có khi trời người dân thở là CS chưa "quản lý" được nên chưa thu thuế. Thuế thu con số "vĩ đại mấy tỷ lần hơn Bác Hồ vĩ đại" như vậy, Đảng Nhà nước CS dùng để làm gì mà không " rót cho ngành giáo dục, y tế" để trẻ em có chỗ học hành, người bịnh có nhà thương săn sóc. Thời Pháp thuộc điạ "bóc lột", trường công đi học vẫn không lấy học phí. Thời VN Cộng Hoà, chiến tranh liên miên, ruộng làm một hay hai mùa là tối đa, mà học sinh trung tiểu học có phải mất một đồng học phí nào, nhà thương miển phí vẫn có. Chính nguyên tắc lấy thu bù chi của CS Hà nội thời chuyển sang kinh tế thị trường đã biến trường học thành chợ bán chữ, biến giáo chức thành dân bán hàng cho học sinh, biến tình sư đệ thành tương quan mua bán, phá vỡ vai trò gương mẩu của nhà giáo, uy tín của cửa Khổng sân Trình.
Sau cùng, muốn hay không cũng phải đi đến kết luận, CS Hà nội chỉ biết quyền lợi của đảng. CS Hà nội đã cầm thế tương lai thanh thiếu niên VN. CS Hà nội "khoán trắng" gánh nặng giáo dục cho nhà trường, cho gia đình "chết sống mặïc bây, tiền thầy bỏ túi."

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Câu Lạc Bộ Nhiếp Ảnh Việt Nam/VN Photography Club sẽ tổ chức một cuộc triển lãm ảnh nghệ thuật "Ánh sáng và sắc màu" tại Little Saigon, Nam Cali. Buổi triển lãm sẽ diễn ra hai ngày, Thứ Bảy và Chủ Nhật, 7 và 8 tháng 12 năm 2019 từ 10 giờ sáng đến 5 giờ chiều, tại Hội trường nhật báo Người Việt
Bộ trưởng quốc phòng Nam Han, Jeong Kyeong-doo và đồng nhiệm Trung Quốc, Ngụy Phượng Hòa đã đồng ý thiết lập thêm những đường dây nóng quân sự giữa hai nước và chuẩn bị cho chuyến công du của bộ trưởng Jeong đến Trung Quốc vào năm 2020.
Ánh nắng chiều đã tắt nhưng tôi vẫn như cảm nhận được cái nóng hừng hực qua cung cách vén ống tay áo để lau mồ hôi trán của người tưới cỏ.
Công Ty Disneyland sẽ chính thức tham dự cuộc Diễn Hành Tết tại Westminster với sự góp mặt của nhiều nhân vật trong đó có Mickey và Mini Mouse.
Thương vụ bán hàng trên mạng tại Hoa Kỳ Ngày Lễ Tạ Ơn đã tăng vọt 17$ tới 4.1 tỉ đôla, theo Salesforce cho biết. Doanh thu bán hàng mạng trên toàn cầu đã tăng còn nhanh hơn.
2 du khách của chiếc du thuyền Carnival Cruise Line đã chdết trong một xe buýt trong thời gian một tua độc lập tại Belize hôm Thứ Tư.
Thủ Tướng Iraq Adel Abdul-Mahdi cho biết hôm Thứ Sáu rằng ông sẽ từ chức theo sau nhiều tuần lễ biểu tình bạo động và lời kêu gọi ông ra đi bởi nhà lãnh đạo tôn giáo hàng đầu quốc gia của phái Hồi Giáo Shia.
2 phi đạn được Bắc Hàn phóng đi hôm Thứ Năm “được cho là bắn từ một bệ phóng phi đạn nòng siêu lớn,” theo các viên chức quân sự Nam Hàn cho biết.
Cảnh sát Anh đã bắn chết một người tấn công khủng bố hôm Thứ Sáu tại Cầu London -- một sự kiện đau lòng đã khiến ít nhất một người vô tội thiệt mạng và một số người khác bị thương xung quanh con đường trọng yếu là nơi xảy ra vụ tấn công Hồi Giáo chết người chỉ hơn hai năm trước.
Trấn Cảnh Đồng nằm bên bờ sông Liễu Hạ, xinh đẹp như cảnh thiên thai ở chốn trần gian. Khách thương hồ đến đi mua bán quanh năm. Khách du thanh tú lịch lãm cũng dập dìu trẩy hội…


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.