Hôm nay,  

Assi Super Market

29/03/200200:00:00(Xem: 10105)
wk_03292002d
Tuần này chúng ta có một ngôi chợ mới. Chợ Đại Hàn. Assi Super. Tọa lạc tại 10131 Westminster Ave., Garden Grove, California (Giữa đường Brookhurst và Dawson). Tí nếm của Weekend được cô bạn rủ đi chợ, thấy ồn ào vui vẻ quá, gọi ngay anh Tí nhòm đến để chụp vài tấm hình gửi các bạn xem.

Ông chủ chợ, người Đại Hàn, tên Steven Rhee, rất trẻ, cho Weekend biết ông rất "happy" vì khách Việt Nam đã chiếm đến 40% của số khách trong chợ trong ngày đầu tiên khai trương. "Thật là ngoài sự chờ đợi của tôi", ông nói với một nụ cười mãn nguyện.

Chợ Assi có một diện tích khổng lồ 65,000 sqft., đầy đủ các loại thực phẩm rất lạ của Đại Hàn. Weekend thích nhất là dàn Kimchi. Các bạn nhớ đến mua thử. Trái cây, tôm thịt và cá ở đây cũng không thiếu. Chợ lại sạch sẽ, đầy đủ mọi mặt hàng. Rất thuận tiện cho những tay nghề nấu bếp.

Weekend được gặp bà Vũ Thuận, Westminster. Bà đi cùng cô con gái Thu Yến. Bà luôn miệng hỏi con gái hết món này đến món khác. Bà cho Weekend biết: "tôi cũng khoái ăn Kim Chi lắm. Nhất là món đậu hủ của Đại Hàn, ăn mềm và ngon". Rồi bà cầm gói cá khô chỉ cho Tí nếm của Weekend: "Cá này hồi ở Việt Nam tôi hay ăn lắm, nhưng sang đây bọn nhỏ cứ sợ hôi nhà, không cho làm". Cô con gái cười và cầm gói cá bỏ vào xe, phân bua với Weekend: "Em mà dám không cho à. Có cái gì mẹ muốn mà lại không được chứ. Không những tối nay sẽ có món cá này, mà còn nhiều thứ khác hôi nhà hơn nữa."

wk_03292002e
Đi chợ, và lâu lâu lại đi chợ lạ, thức ăn vừa khác mình, vừa giống mình, Tí nếm thấy cũng vui vui. Các bạn có bao giờ có cùng cảm giác đó không"

Chúc các bạn một cuối tuần vui vẻ. Có nấu món gì ngon, xin cho Tí Nếm nếm thử! Chúc bác Vũ Thuận và em Kim Yến thành công với món cá làm hôi nhà. Chúc chợ Assi ngày càng thịnh vượng. Cám ơn anh Steven Rhee đã dành chút thời giờ cho Weekend trong ngày khai trương bận rộn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Anh chỉ có một điều bận tâm hiện nay thôi. Đó là làm sao cho em và những người đi sau không bao giờ biết tới bệnh là gì.” Tôi thò tay qua bàn, xếp tờ báo kia lại và ném qua bàn bên cạnh. “Cuộc đời lạ lắm. Chúng ta không bao giờ hiểu được. Để anh bổ túc một ý kiến hôm trước, chúng ta không những chỉ
Buổi chiều, khi ông Tâm trở về, trời chưa tối hẳn. Hôm nay là ngày cuối ông ở Albany , cái thị trấn nhỏ bé miền cực Bắc New York . Hơn mười bảy năm ông đã ở đây, làm việc, chơi đùa, đi lang thang cà khịa với những người bạn Mỹ, uống những lon bia trước TV, dò dẫm từng bước chân trên những đụn tuyết,
Trời chiều, đèn đường vừa lên, anh ngẩng nhìn qua khung kính. Những dòng người xuôi ngược về trạm xe điện. Ly cà phê khen khét còn vương ở cổ. Cuốn sách dày cộm, nhìn muốn nản. Anh gấp lại, những dòng chữ không muốn đọc của ngày níu lại. Bước xuống phố, gió phất lạnh giữa mặt. Ngày đã đi và đêm tới.
Phải nhiều tháng sau, tôi mới biết cô nàng bị bệnh ung thư. Gần như là không ý thức, tôi từng nhìn những dãy chai thuốc đủ nhãn hiệu, thuốc viên, thuốc nước, thuốc bột trong ngăn tủ phòng nàng và hoàn toàn không thắc mắc hay có ý niệm gì về sự có mặt của chúng. Cũng thường thôi, có nhiều người vẫn thích
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.