Hôm nay,  

Trò Chuyện

23/08/200200:00:00(Xem: 11510)
· Cuối tuần này đã là ngày lễ Vu Lan. Để góp thêm một bông hồng thật đẹp cho bạn đọc Weekend, Nguyễn Trần Diệu Hương, một ngòi bút quen thuộc của trang “Viết Về Nước Mỹ” đã gửi đến đôi dòng cảm nghĩ, rất ngắn nhưng cũng rất chân tình…Các bạn cùng đọc và chia sẻ với Diệu Hương nhé.

· Mẹ đã dạy chúng tôi rất nhiều điều, từ thời thơ dại, cho đến bây giờ…Mẹ chưa từng bảo chúng tôi phải thương yêu mẹ, nhưng tự thuở nào, chúng tôi không còn nhớ, mẹ đã là một hình ảnh rõ nét nhất của thương yêu, và hy sinh trong lòng mỗi chúng tôi, các con của mẹ.

· Ở tuổi gần bảy mươi, mẹ vẫn còn may mắn được cài hoa hồng đỏ trên áo. Và lòng hiếu thảo của mẹ đối với bà ngoại là một bài học cụ thể nhất, nhắc nhở chúng tôi bổn phận đối với ba mẹ.

· “Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình”. “Trái tim người mẹ là kỳ quan đẹp nhất thế giới”. Chúng tôi nhớ rất rõ những điều đó từ lúc đủ trí khôn, và hiểu là lòng mẹ như nước ở đại dương, nhưng điều chúng tôi làm vui lòng mẹ như những giọt nước nhỏ nhoi. Cho nên, chúng tôi vẫn cố gắng đưa thêm nhiều nước vào lòng đại dương mênh mông như tấm lòng của mẹ.

· Trong những giông bão của cuộc đời, nơi trú an toàn nhất vẫn là vòng tay của mẹ. Nghĩ về mẹ, tâm hồn bạn sẽ bình an, hạnh phúc hơn, vì đâu đó trên đời này, vẫn có một người thương yêu bạn vô điều kiện, vui với thành công của bạn, và là điểm tựa an toàn nhất khi bạn bị vấp ngã.

· Mỗi một ngày trong đời sống đều phải là Mother’s Day, Father’s Day, hay lễ Vu Lan trong tâm tưởng để nhắc nhở mỗi chúng ta trân trọng những ngày còn được ở gần mẹ, còn được mẹ nâng đỡ trong những lúc chồn chân, mỏi gối.

· Từ trái tim yêu thương, hy sinh vô điều kiện của mỗi bà mẹ, nhất là những bà mẹ Việt Nam phải chịu nhiều nỗi truân chuyên, chúng ta sẽ thấy mình vô cùng hạnh phúc vì có một người luôn thương yêu chúng ta với tấm lòng của một đại dương. Phải yêu thương và đền đáp ơn mẹ, bởi vì không có mẹ thì chúng ta đã không lớn nỗi thành người.

Nguyễn Trần Diệu Hương
Santa Clara-Vu Lan 2002

Hát ra cái buồn của bản nhạc thì dễ, nhưng hát ra cái đau mới khó. Ông cân nhắc từng ca từ, từng lời thơ, khi sáng tác. Ông nâng niu, trân quý những đứa con tinh thần của mình và đắn đó khi lựa người hát, có lẽ vì sợ ca sĩ làm hỏng, khiến chúng thành dị dạng
Tôi có bằng hành nghề trị liệu tâm thần (license number 17705) do tiểu bang California cấp từ ngày 20 tháng 11/1995 đến 30 tháng 4/ 2015. Tôi cũng là một độc giả thường xuyên của Lê Anh Hùng từ hơn mười năm nay. Thỉnh thoảng, chúng tôi vẫn trao đổi đôi câu tâm sự (vụn) qua email. Tuyệt nhiên, tôi không nhận thấy dấu hiệu nào bất thường nơi Lê Anh Hùng cả.
Nhà bếp rộng, sạch. Trên lò, nồi giò heo hầm lửa riu riu phun khói nhè nhẹ, nắp nồi khua động bằng một âm thanh đều đều, xì xọp, vui vui. Đồng hồ trên tường thánh thót đổ một hồi kẻng dài
Với các ca nhạc sĩ: Nga Mi, Phương Hồng Quế, Trang Thanh Lan, Đình Đại (Paris, Pháp), Bùi Quỳnh Giao, Bảo Long & Kay -- Và phần trình bày của Liên Đoàn Hướng Việt, Đoàn Du Ca Nam California.
Tập thơ "em cho tôi nhé: ấu thơ mình" của thi sĩ Du Tử Lê , do nhà xuất bản Văn Học cuả dịch giả kiêm nhà văn Trịnh Y Thư phát hành vào trung tuần tháng tư 2019, đã vô tình làm khó tôi không ít. Sao lại làm khó?
Tủ Sách Điện Tử T.Vấn & Bạn Hữu vừa cho ra mắt tác phẩm thứ 42: Một Chút Dối Già – Tập Bốn của nhà văn Ngộ Không Phí Ngọc Hùng. Tác phẩm này cũng là tác phẩm thứ tám của Ngộ Không
Hài hoà trong vũ trụ có nghĩa kết hợp giữa bảo tồn biển và phát triển kinh tế biển, qua các giải pháp hợp lý nhằm phát triển bền vững, vừa bảo tồn cho các thế hệ kế tiếp, vừa đạt nhu cầu cho các thế hệ hôm nay
Để giới thiệu một người đã thành danh như Nguyễn Đình Tòan, quả là một việc làm thừa thãi. Và khó. Dù vậy, cảm giác mình mang món nợ gần hết một đời người với ông, cứ làm tôi vào suy, ra nghĩ, lấn cấn không yên.
Than ôi! Trời Ca-Li lồng lộng Tiếc thương tiễn Lý Tống
Đến tiệm ăn chay thấy có ba bức tượng bằng đất: không nghe, không thấy, không nói. Tôi thích quá và mơ ước có những bức tượng này.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.