Hôm nay,  

Trò Chuyện

23/08/200200:00:00(Xem: 11359)
· Cuối tuần này đã là ngày lễ Vu Lan. Để góp thêm một bông hồng thật đẹp cho bạn đọc Weekend, Nguyễn Trần Diệu Hương, một ngòi bút quen thuộc của trang “Viết Về Nước Mỹ” đã gửi đến đôi dòng cảm nghĩ, rất ngắn nhưng cũng rất chân tình…Các bạn cùng đọc và chia sẻ với Diệu Hương nhé.

· Mẹ đã dạy chúng tôi rất nhiều điều, từ thời thơ dại, cho đến bây giờ…Mẹ chưa từng bảo chúng tôi phải thương yêu mẹ, nhưng tự thuở nào, chúng tôi không còn nhớ, mẹ đã là một hình ảnh rõ nét nhất của thương yêu, và hy sinh trong lòng mỗi chúng tôi, các con của mẹ.

· Ở tuổi gần bảy mươi, mẹ vẫn còn may mắn được cài hoa hồng đỏ trên áo. Và lòng hiếu thảo của mẹ đối với bà ngoại là một bài học cụ thể nhất, nhắc nhở chúng tôi bổn phận đối với ba mẹ.

· “Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình”. “Trái tim người mẹ là kỳ quan đẹp nhất thế giới”. Chúng tôi nhớ rất rõ những điều đó từ lúc đủ trí khôn, và hiểu là lòng mẹ như nước ở đại dương, nhưng điều chúng tôi làm vui lòng mẹ như những giọt nước nhỏ nhoi. Cho nên, chúng tôi vẫn cố gắng đưa thêm nhiều nước vào lòng đại dương mênh mông như tấm lòng của mẹ.

· Trong những giông bão của cuộc đời, nơi trú an toàn nhất vẫn là vòng tay của mẹ. Nghĩ về mẹ, tâm hồn bạn sẽ bình an, hạnh phúc hơn, vì đâu đó trên đời này, vẫn có một người thương yêu bạn vô điều kiện, vui với thành công của bạn, và là điểm tựa an toàn nhất khi bạn bị vấp ngã.

· Mỗi một ngày trong đời sống đều phải là Mother’s Day, Father’s Day, hay lễ Vu Lan trong tâm tưởng để nhắc nhở mỗi chúng ta trân trọng những ngày còn được ở gần mẹ, còn được mẹ nâng đỡ trong những lúc chồn chân, mỏi gối.

· Từ trái tim yêu thương, hy sinh vô điều kiện của mỗi bà mẹ, nhất là những bà mẹ Việt Nam phải chịu nhiều nỗi truân chuyên, chúng ta sẽ thấy mình vô cùng hạnh phúc vì có một người luôn thương yêu chúng ta với tấm lòng của một đại dương. Phải yêu thương và đền đáp ơn mẹ, bởi vì không có mẹ thì chúng ta đã không lớn nỗi thành người.

Nguyễn Trần Diệu Hương
Santa Clara-Vu Lan 2002

Trong tình hình nhiều kẻ bất lương, trong đó có nhiều quan chức từng giữ cấp cao như Viện Phó Viện Kiểm Sát TP Đà Nẵng, cứ sờ mó cả các bé gái nhỏ, dư luận lại kêu gọi dạy võ cho tất cả các học sinh, và dạy kỹ năng đối phó các tình huống như khi vào thang máy... đồng thời sửa luật để tăng án trừng phạt bọn dâm tặc. Hình trên là một lớp võ tại một sân chùa tại Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ khi tuổi ngoài bát tuần. Bà tên thật là Nguyễn thị Ngọc Hạnh, cùng gia đình tới Mỹ từ 1979, hiện là cư dân hưu trí tại miền Đông. Bài viết đầu tiên là thư kể về mùa đông băng giá khác thường tại vùng Thủ Đô Hoa Kỳ. Sau đây, bài viết thứ ba là chuyện về mùa xuân và hoa đào.
Mời Tham Dự Kể Chuyện Tình, Chuyện Gia Đình, hay Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Xẻ Kể Chuyện tình, Chuyện Gia Đình, Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Sẻ… là mảnh sân chung dành cho tất cả quí vị độc giả. Các bạn có thể kể chuyện tình, đời sống hôn nhân, hay chuyện gia đình, chuyện nuôi dạy con, kỷ niệm thời đi học, thời tuổi trẻ, tuổi thơ, những hồi ức, tâm sự …. của bạn, hay chia sẻ những bài viết hữu ích nói về tình yêu và đời sống gia đình, quê hương đất nước, … cho tất cả bạn đọc Việt Báo và Việt Báo Online cùng thưởng thức hay học hỏi từ chuyện tình/chuyện gia đình, bài viết của bạn.
Món tôm kho tàu ăn với cơm trắng, nấu thêm tô canh khoai mỡ nữa là hợp vị.
Ta thường có ý nghỉ là: “Nếu mình có được thứ người đó có thì mình sẽ có hạnh phúc.” Thí dụ như tôi (Steven) đây, khi tôi còn sống ở apartment và có ít tiền tôi ganh tỵ với ai có nhà riêng và nhiều tiền hơn tôi. Khi tôi có được căn nhà đầu tiên, tôi ganh tỵ với những người có nhà đẹp và lớn hơn tôi. Khi tôi lái chiếc xe đời cũ, tôi ganh tỵ với người lái xe mới hơn và đẹp hơn xe tôi. Khi tôi có gia đình, tôi ganh tỵ với những bạn có gia đình hạnh púc. Hình như là cho dù tôi có được thứ gì thì luôn luôn tôi có thứ khác để ganh tỵ. Giờ tôi trở nên giàu có với công việc mình yêu thích và một gia đình êm ấm nhưng cũng có lúc tôi thấy mình ganh tỵ với một anh bạn hồi trung học giờ trở nên danh tiếng và có bạc tỷ!
Năm 1998 tôi lấy vài lớp học về Tài Chánh và Quản Trị Kinh Doanh, cái bài học nằm lòng là những phương cách bỏ tiền ra đầu tư để sinh lợi, mà cái câu ông thầy nói đi nói lại, nói đến lủng lỗ tai, nói đến khùng đầu luôn là:
âm thanh NĐT vang lên như tiếng thở dài trong nảo nề tuyệt vọng của một chứng nhân cho cuộc đổi đời có một không hai này. Nhạc NĐT xoay quanh Tình Yêu và Thân Phận, cái đẹp của tình yêu trong xáo trộn của thời cuộc và nỗi chán chường bi đát của thân phận lưu đày trên chính quê hương mình
chúng ta phải dấn thân tạo điều kiện, LM này thất bại, rồi phải cố gắng LM khác nữa cho đến khi thành công. Không hề sợ kẻ khác chê cười. Thành quả cuối cùng mới là quan trọng cho đất nước và dân tộc Việt Nam.
Đây là một chương trình giáo dục của Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ dành cho các học sinh lớp 5, đặc biệt là các em từ các gia đình có thu nhập thấp và chương trình này đặt trọng tâm vào các môn khoa học, công nghệ, kỹ thuật, và toán, thường được gọi tắt là STEM (Science, Technology, Engineering and Math)
Con số trên bao gồm 221 người đã bị kết án, đa số bị kết tội với những tội danh nguỵ tạo như tuyên truyền chống lại nhà nước, lật đổ chế độ và phá hoại việc thực thi các chính sách đoàn kếtdân tộc; và 30 người khác đang bị giam giữ trước khi xét xử.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.